“Mẹ tôi nói không sai, mịa cô, cô đúng là người đàn bà đê tiện!”
“Ngụy Bắc Minh tôi có điểm nào kém Triệu Nam Thiên? Yên lành làm mợ chủ nhà họ Ngụy thì không làm, cô cứ nhất định phải tự đọa lạc, trao thân cho một tên bảo vệ nhỏ?”
“Uổng cho sự thâm tình tôi dành cho cô, ả đàn bà ti tiện không biết liêm sỉ, kỹ nữ!”
Ngụy Bắc Minh càng nói càng tức, dư quang nơi ánh mắt lại phát hiện thân hình Triệu Nam Thiên đang nhanh chóng tới gần.
Chờ khi anh ta kịp phản ứng, ngón trỏ chỉ vào Tô Mục Tuyết đã bị Triệu Nam Thiên nắm trong tay.
Răng rắc!
Ngón trỏ vang lên tiếng bị bẻ gãy!
“A!”
Ngụy Bắc Minh chỉ kịp hét thảm một tiếng, lực bẻ ngược cực mạnh khiến cả người anh ta quỳ rạp trên mặt đất.
Lại sau đó anh ta bị người đạp giữa ngực.
Cả người quỳ trượt về phía sau tới mấy mét, mãi đến khi đụng lên cột trụ hành lang mới chật vật dừng lại được!
Thời gian phảng phất như ngừng lại.
Tô Mục Tuyết bịt chặt miệng đứng đờ tại nguyên chỗ.
Thời khắc này Triệu Nam Thiên cường thế vô cùng, cũng nam tính vô cùng.
Nhất là loại cảm giác hạnh phúc khi được người che chở kia khiến cô cảm thấy huyết khí dâng trào, cả người như ngồi trên mây.
Tiếng thét chói tai của bà Ngụy đánh vỡ tất cả ảo cảnh, ánh mắt bà ta đầy oán hận ác độc, “Còn sững sờ ra đó làm gì?”
Ngụy Bắc Minh quát lớn một tiếng, “Đều đi xuống cho tôi, ở đây không chuyện của các người!”
Anh ta ngẩng đầu, hệt như tên thần kinh nhếch miệng cười lạnh, “Hiện tại lại thêm một chứng cứ, Triệu Nam Thiên, mày có bản lĩnh thì giết chết tao đi, bằng không tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!”
Triệu Nam Thiên lại tỏ vẻ chẳng sao cả, “Tôi tin tưởng pháp luật.
Là anh khiêu khích tôi trước, sau đó lại vũ nhục nhân cách của tôi, tôi theo bản năng phòng vệ chính đáng, đây là chuyện đương nhiên!”
Ngụy Bắc Minh cười ha hả, “Tao vũ nhục nhân cách của mày?”
“Mỗi năm tập đoàn Ngụy Tinh nộp thuế hơn ba ngàn tỷ, với tư cách người nối nghiệp Ngụy Tinh, doanh nhân trẻ kiệt xuất của thành phố Đông Châu, tao lại đi vô duyên vô cớ trêu chọc một tên thấp hèn như mày?”
“Cho dù lời mày nói là sự thật, nhưng mày cảm thấy cảnh sát sẽ tin tưởng tên bảo vệ nhỏ nhoi là mày hay là tin tưởng tao?”
“Vũ nhục nhân cách của mày?”
“Loại người thấp hèn như