Dương Ái Vân lại bị anh k1ch thích không nhịn được kêu lên, vô thức gọi tên anh: “Cảnh Đình…”
Nghe được tiếng rên thực sự của cô động tác của Sầm Cảnh Đình càng thêm càn quấy ngón tay không biết từ lúc nào đã luồn vào bên trong thăm dò, thế nhưng có chút trục trặc vì bên trong cô vô cùng chặt chẽ, không thể đưa vào ngay được mà phải từ từ mở rộng nó ra.
Lúc này Sầm Cảnh Đình cũng chẳng còn gì để nghi ngờ cô, anh không phải muốn chứng minh cô có trong sạch hay không chỉ muốn được âu yếm cô một lần, nỗi khát vọng ấy càng thêm mãnh liệt hơn khi mà Dương Ái Vân còn không ngừng r3n rỉ bên tai anh, có lẽ là vì ngón tay anh càng đi sâu vào bên trong càng khiến cô hít thở không thông.
Đây là lần đầu Dương Ái Vân có một trải nghiệm xa lạ nhưng lại cho cô cảm giác đặc biệt như vậy, dù chỉ là ngón tay của anh nhưng cũng khiến cô muốn điên lên được.
Không bao lâu sau ngón tay ấy cũng tìm được nơi muốn tìm, vuốt nhẹ một cái, Dương Ái Vân không khỏi muốn hét lên một tiếng nhưng vẫn kìm lại giọng mình, hơi nghẹn ngào nói: “Cảnh Đình… A…”
Sầm Cảnh Đình cố tình khuấy động ngón tay thấy nơi này đã rộng ra anh lại luồn thêm một ngón vào trọng, cả hai đồng thời làm rộn bên trong cô.
Dương Ái Vân cảm thấy dây thần kinh của mình như căng ra, não quay cuồng, điên đảo theo sự chuyển động của ngón tay.
Cô có chút không chịu nổi bảo: “Sầm Cảnh Đình, anh đừng trêu em nữa, mau một chút…”
“Không được.
” Chưa để cô nói hết anh đã từ chối, lại khẽ khàng nói: “Em chặt như vậy hai ngón tay vẫn chưa thể nới rộng ra thì làm sao đưa của tôi vào, ngoan, thêm chút nữa, từ từ tôi sẽ khiến em thoải mái, nếu không em sẽ bị đau.
”
“Nhưng… Ưm… “ Sầm Cảnh Đình như muốn an ủi lại tiếp tục ngậm lấy môi cô.
Trên dưới của Dương Ái Vân bị anh càn quấy liên tục, Sầm Cảnh Đình ban đầu còn nhẹ nhàng lại tăng tốc độ, đẩy mạnh ngón tay, thậm chí đi sâu vào bên trong khiến dòng nước ấm tuôn ra càng nhiều hơn.
Dương Ái Vân gần như bị anh đưa lên đ ỉnh điểm, lúc này Sầm Cảnh Đình làm một kích cuối, thân thể mảnh khảnh của cô phút chốc tê dại, đồng thời cảm nhận được nơi sâu nhất của mình co giật dòng nước bên trong không ngừng tuôn trào ngập tràn ngón tay của người đàn ông.
“Ư, Ưm…" Dương Ái Vân còn bị hôn nên chỉ có thể r3n rỉ trong cổ họng không thể phát ra tiếng.
Sầm Cảnh Đình cảm thấy đã tới lúc nên vừa rời môi vừa lấy tay ra, dòng chảy cũng theo tay anh ra ngoài.
Dương Ái Vân thở dồn dập, hai mắt mơ màng nhìn người đàn ông, không khỏi oán giận nói: “Anh cố ý phải không?”
“Tôi có sao? Tôi đang giúp em mà, em đổ oan cho tôi rồi.
” Sầm Cảnh Đình cười khẽ, lại li3m nhẹ vành tai cô, người phụ nữ này nhiều lần trêu chọc anh, anh cũng chỉ muốn lấy lại một chút thôi, chưa gì cô đã nổi giận rồi, mặc dù anh không thấy rõ khuôn mặt lúc này của cô nhưng giọng nói kia quả thật mê người, trong đầu anh chỉ toàn vang lên tiếng r3n rỉ nỉ non của cô.
Biết Sầm Cảnh Đình cố tình hai mắt Dương Ái Vân híp lại nhếch môi nói: “Được, vậy bây giờ đến lượt em.
”
Cô muốn đưa tay xuống đũng [email protected] người đàn ông nhưng lại bị bắt lại: “Không phải sớm nói rồi sao, đêm nay mọi chuyện cứ giao cho tôi.
”
Cô hơi khựng lại một chút không xác định hỏi: “Anh chắc chắn?”
“Nãy giờ tôi biểu hiện không tốt sao? Có cần tôi làm thêm lần nữa không?” Ngón tay của anh vẫn còn chưa rời đi hẳn lại có xu hướng muốn đi vào.
Dương Ái Vân nhanh chóng nói: “Không cần ngón tay em cần anh.
”
“Cần tôi? Cần cái gì?” Khóe môi của Sầm Cảnh Đình giương lên.
Dương Ái Vân liên tiếp bị anh trêu chọc hơi ninh mi: “Sầm Cảnh Đình, anh biết còn cố hỏi, rốt cuộc có làm tiếp hay không?”
“Làm, sao lại không làm.
”
“Vậy em giúp anh c ởi quần.
” Không để anh kịp ngăn chặn cô đã nhanh chóng kéo lấy [email protected] lót xám tro của anh, vật [email protected] tính theo đó vươn ra, chẳng biết từ lúc nào nó đã dựng thẳng lên.
Dương Ái Vân cười tà ác lấy ngón tay chạm nhẹ vào đỉnh đầu rồi vẽ vài vòng trên đó, chẹp miệng nói: “Nó đã cứng vậy rồi sao, Cảnh Đình, vậy mà anh còn cố kéo dài thời gian, có muốn em…”
“Không muốn, tôi sẽ trực tiếp hành động.
” Sầm Cảnh Đình lại bắt lấy bàn tay nghịch ngợm của cô, nãy giờ nhịn cũng đủ đau rồi, anh không chờ được nữa đưa vật đó của mình đến sát mép hai cánh hoa.
Da thịt chạm vào nhau khiến cả hai cùng run rẩy, Sầm Cảnh Đình lại ngừng một chút trầm giọng nói: “Ái Vân, tôi vào đây! Nếu đau thì bảo tôi dừng lại.
”
“Ừm, anh vào đi, không cần hỏi em đâu.
” Lúc này hai má cô ửng