Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao

Chương 43


trước sau

Chương 43: Tôi ghét Daddy!

 

Cô vừa làm gì vậy?

 

Chuyện gì đang xảy ra?

 

Tất cả mọi người đều sững sờ, mãi đến khi dì Trần ngừng co giật trên mặt đất, mọi người chăm chú nhìn và phát hiện ra có một cây kim dài màu bạc, lúc này mọi người mới hiểu ra.

 

Ôi trời ơi!

 

Trong chốc lát, mọi người đều cảm thấy sởn gai ốc, Cố Cẩn Mai bị dọa đến mức mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy nói không ra tiếng.

 

“Ôn Giai Kỳ, cô làm gì vậy? Cô điên à? Dám giết người ở đây? Có phải đầu óc cô có vấn đề rồi hay không?”

 

Hoắc Mạc Hiên tỉnh lại, nhìn chăm chằm vào người giúp việc đang năm yên trên đất, cả người tức giận như muốn nổ tung!

 

Ôn Giai Kỳ điên rồi, cô thật điên rồi!

 

Ôn Giai Kỳ có biết cô đang làm gì không? Đây là người! Không phải động vật, vậy mà cô dám tùy tiện giết người, đầu cô úng nước rồi sao?

 

Từ lúc nào mà Ôn Giai Kỳ trở nên máu tanh, bạo lực như vậy?

 

Lần đầu tiên Hoắc Hạc Hiên tức giận đến mức đầu óc rối bời.

 

Nhưng người phụ nữ này lại không có chút hoảng loạn, khi anh hét lên, cô chỉ nhìn anh, cười lạnh: “Sao vậy? Sợ rồi à? Hoắc Hạc Hiên, anh nhớ kỹ cho tôi, anh đừng bao giờ khiêu chiến giới hạn của tôi”

 

Giờ phút này, Ôn Giai Kỳ giống như một con quỷ, sau khi nói ra những lời này, cô quay người, nhấc chân rời khỏi đây.

 

HoắcHạc Hiên Cố Cẩn Mai: ”

 

Mặc Hi: “..”

 

Trong căn biệt thự to như vậy, lúc cô rời đi, không một ai nhớ đến việc sẽ ngăn cô lại, mãi đến khi cô ra đến cửa lớn, không còn thấy bóng dáng nữa thì Cố Cẩn Mai như vừa bừng tỉnh từ trong giấc mơ.

 

“Ngăn cô ta lại! Nhanh, ngăn cô ta lại! Cô ta giết người rồi, sao có thể để cô ta đi? Nhanh! Các người mau bắt cô ta về đây…

 

Cố Cẩn Mai nghiêm nghị thét lên, cuối cùng cũng không ngụy tạo vẻ hiền lương thục đức nữa, ánh mắt dữ tợn và oán độc, hận không thể bắt Ôn Giai Kỳ đến, xé cô ra thành từng mảnh.

 

Đáng tiếc, ước mơ này của cô ta không thể thành sự thật Nhưng mà, Ôn Giai Kỳ vừa đi ra ngoài, dì Trần đang nằm trên nền đất trong nhà ăn thì bỗng nhiên cổ họng kêu ‘ọt ọt’ một tiếng, lúc sau liền thấy lồng ngực dì ấy phập phồng, thở một hơi dài.

 

“Khụ khụ khụ… Cô Cố, cuối cùng tôi… cuối cùng tôi cũng thở được rồi…”

 

Mọi người bên trong nhà ăn một lần nữa hóa đá.

 

Phố cũ, nhà cho thuê.

 

Hoắc Minh Thành nhận được điện thoại của Mặc Hi vào khoảng bốn giờ chiều, lúc đó cậu bé đang xem phim hoạt hình cùng với em gái, cậu bé không hề thích xem, nhưng mommy bảo cậu bé phải trông chừng em gái nên cậu bé phải luôn luôn ở bên cạnh.

 

Điện thoại gọi đến, Hoắc Minh Thành đến nhận điện thoại.

 

“Alo?”

 

“Hoắc Minh Thành, tôi hỏi cậu, mommy đã về chưa?” Đây là câu đầu tiên Mặc Hi nói sau khi Hoắc Minh Thành nhận điện thoại.

 

Mommy?

 

Hoắc Minh Thành liếc nhìn căn nhà chỉ có cậu bé và em gái,

nhíu mày: “Không có, sao vậy? Mommy không ở chỗ cậu sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Hi càng trở nên âm trầm.

 

Theo lý mà nói thì mommy đã đi lâu như vậy nhưng chưa về tới nhà, xem ra mommy ngốc nghếch này đang lén trốn ở nơi đó khóc, lúc còn ở nước ngoài, mỗi khi mommy chịu ấm ức, sợ hai đứa con nhỏ lo lắng nên lén trốn đến nơi nào đó, đợi tâm trạng tốt hơn mới quay về nhà.

 

Mặc Hi hận không thể lập tức bay về nhà, tìm vị mommy ngốc này vềt “Hoắc Minh Thành, chúng ta đổi lại chỗ ở đi, có được không?”

 

“Hả?” Hoắc Minh Thành nghe vậy, lắp bắp kinh ngạc: “Chuyển về?

 

Bây giờ sao? Không phải chứ… hay là để ngày mai rồi mới chuyển?”

 

Sau giờ trưa, Hoắc Minh Thành có chút quyến luyến nơi này, cậu bé muốn ở cùng với mommy, không muốn về lại căn phòng to lớn, lạnh giá kia.

 

Nhưng mà, sau khi Mặc Hi nghe Hoắc Minh Thành nói vậy, chợt nổi giận ở đầu dây bên kia: “Không, tôi không ở nổi nữa, Hoắc Minh Thành, cái chỗ quỷ quái này của cậu, tôi không muốn ở thêm một phút nào nữa!”

 

“Tại sao?”

 

“Còn không phải vì người ba thối tha kia à? Hoắc Minh Thành, tôi hỏi cậu, người phụ nữ tên Cố Cẩn Mai kia là ai? Thủ đoạn của dì ta tệ như vậy mà ba còn không nhìn ra? Ngược lại lại nói Mommy không đúng, đầu óc ba úng nước rồi sao? Không phân biệt được phải trái?”

 

Một lát sau, trên mặt Hoắc Minh Thành cũng lộ ra vẻ chán ghét, lạnh lùng nói: “Dì ta là bạn gái của ba” “Cậu nói gì? Bạn gái?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mặc Hi càng khó coi: “Vậy thì… rất có thể sau này dì ta sẽ trở thành mẹ kế?”

 

Hoắc Minh Thành lắc đầu: “Tôi không biết, có thể là vậy, nhưng mà tôi không thích dì ta, không muốn dì ta trở thành mẹ kế của tôi.”

 

Hoắc Minh Thành tỏ thái độ rất rõ ràng.

 

Mặc Hi nghe thế, tâm trạng mới dịu đi một chút.

 

“Hoắc Minh Thành, cậu nghĩ được như vậy, với tư cách là anh em của nhau, cậu có biết tôi rất vui không? Ngay từ đầu, sau khi biết thân phận của chúng ta, tôi rất muốn tác hợp cho ba và mommy, nhưng hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy những chuyện kia, tôi thật sự rất tức giận, ba khiến tôi quá thất vọng, cũng khiến tôi rất đau lòng, chưa bao giờ tôi thấy một người đàn ông cặn bã đến vậy!”

 

Câu cuối cùng gần như hét lên, hơn nữa, với tư cách là con trai của Hoắc Hạc Hiên, Mặc Hi không hề nể mặt, sử dụng bốn chữ ‘đàn ông cặn bã.

 

Có thể thấy, chuyện xảy ra vào trưa hôm nay đã gây ác cảm cho cậu Bét

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện