Vân Mộng, vừa hay đang là mùa hạt sen chín rộ nhất.
Dọc đường đi, hương sen thanh khiết phiêu đãng lượn lờ, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ cùng ngắm từng đài sen căng mọng no đầy lướt qua mạn thuyền.
Đan xen giữa sắc xanh tím của đài sen là sắc hồng nhẹ nhàng của từng đóa hoa sen nở rộ trên mặt nước, phản chiếu ánh mặt trời chói lọi của giữa trưa mùa hè, theo gió nhẹ nhàng đong đưa, giống như vẫy tay với hắn.
Ngụy Vô Tiện đúng là thèm hết chịu nổi, đi ngang qua liền thuận tay hái hai cái.
Con ếch ngủ gật trên lá sen bị giật mình, hai chân đạp một cái, liền nhảy xuống nước.
Ngụy Vô Tiện ôm hai cái đài sen lớn, thích chí vừa lột vừa ăn, mà Lam Vong Cơ yên lặng lấy tiền từ trong túi ra, muốn để lại bên cạnh đầm sen.
Ngụy Vô Tiện thấy vậy liền nắm lấy tay y: "Lam Trạm, ngươi làm gì vậy?"
Lam Vong Cơ nói, "Đầm sen này, có chủ không?"
Ngụy Vô Tiện gãi gãi mặt, nói: "Nơi hẻo lánh hoang vu này làm gì có chủ, ngươi thật là, quá đứng đắn rồi."
Thấy Lam Vong Cơ vẫn chằm chằm nhìn mình, hắn lại nói: "Thật ra ta cũng không biết nơi này có chủ không...!Nhưng mà ta thèm quá, lâu lắm rồi ta chưa được ăn hạt sen.
"
Đúng là đã rất lâu rồi...!Ở cái nơi chó ăn đá gà ăn muối như Loạn Táng Cương, nào có hạt sen để ăn, ngay cả củ cải cũng muốn ăn không nổi nữa.
Nhưng nghĩ đến người như Lam Vong Cơ sẽ không làm ra chuyện "hái trộm" sen thế này, Ngụy Vô Tiện liền đem đài sen đặt lại bên bờ: "Ngươi không nên để tiền ở chỗ này, nhỡ không ai thấy thì lãng phí mất, ta không hái là được."
Lam Vong Cơ lại hất tay hắn ra, khom lưng xuống, khăng khăng để tiền lại, nhặt đài sen lên, lại hái cho hắn thêm mấy cái nữa: "Không sao.
Muốn ăn, liền mua.
"
Lam nhị công tử đương nhiên là không thiếu tiền, đây cũng không phải là vấn đề về tiền bạc, mà vấn đề là cuốn Nhã Chính tập siêu cấp cổ hủ thành đã tinh – Lam Vong Cơ, vì Ngụy Vô Tiện hắn, mà có thể vung tay, bất chấp lãng.
phí.
tiền!
Xin hỏi, một tiểu cũ kỹ tốt như vậy, sao Ngụy Vô Tiện có thể không thích được chứ!
Ngụy Vô Tiện lấy hạt sen mình vừa mới lột, đưa đến bên miệng Lam Vong Cơ, cười cười với y: "Lam Trạm, ngươi ăn thử đi, hạt này tuyệt đối ngon, ta rất có tay nghề chọn hạt sen đó nha! "
Lam Vong Cơ cũng không chần chừ, mở miệng ngậm lấy, đầu lưỡi liếm qua ngón tay của Ngụy Vô Tiện, khiến cho hắn cảm thấy ngón tay có chút ngứa ngáy.
Hắn cũng quên mất là phải bỏ tay xuống, vẫn để cho Lam Vong Cơ ngậm ngón tay mình trong miệng.
Đầu lưỡi ướt át của Lam Vong Cơ linh hoạt cuốn lấy đầu ngón tay hắn, kéo sâu vào miệng mình mà mút mát.
Ngụy Vô Tiện muốn rút tay ra, nhưng lại không nỡ rời khỏi cảm giác ấm áp đê mê ấy, hắn ngập ngừng nói: "Lam Trạm...!hôm nay nên về Liên Hoa Ổ rồi..."
Đã đến Di Lăng, sao có thể không về Vân Mộng một chuyến được chứ? Hơn nữa, vừa đến thế giới này không bao lâu thì Ngụy Vô Tiện đã phải dọn tới Cô Tô rồi, Liên Hoa Ổ mà hắn có mơ cũng muốn trở về hiện nay vẫn bình an hiện diện trước mắt, dĩ nhiên hắn mong nhớ, muốn trở về vô cùng.
Lam Vong Cơ đã nghe chuyện cũ của hắn, đương nhiên hiểu được tâm tư người thương, nguyện ý cùng hắn trở về.
Hai người ra ngoài chuyến này, mục đích chính là để du ngoạn đây đó, nên cũng không sốt ruột.
Ngụy Vô Tiện chọn một đường nhỏ hẻo lánh mà đi, thong thả cùng Lam Vong Cơ du sơn ngoạn thủy, cứ đi cứ đi, nhưng Di Lăng vốn cách Vân Mộng không xa, nhưng hai người bọn hắn đi rất nhiều ngày mà vẫn chưa tới.
Nguyên nhân còn không phải là do...
Chuyện là Ngụy Vô Tiện thấy Lam Vong Cơ thường ngày quá thẹn thùng, nhiều người xung quanh nhìn vào chắc chắn sẽ khiến y không được thoải mái, nên hắn đã cố tình tìm đường nhỏ hẻo lánh mà đi, tiện cho hai người thoải mái ôm ôm cọ cọ, nhão nhão dính dính với nhau, ngẫu nhiên động tình cũng có thể thơm thơm, hôn hôn các kiểu.
Hai người vừa mới bày tỏ tâm ý, lại đang trong thời gian tân hôn, dĩ nhiên thân mật bám dính lấy nhau, mà nơi đây lại vắng vẻ không người, khó tránh khỏi sẽ thân mật quá mức, thường xuyên củi khô lửa bốc, bộc phát không thể vãn hồi.
Vậy nên vốn chỉ một ngày đường mà đã kéo dài thành ba ngày.
Đêm qua hai người đã nghiêm túc nghĩ lại, cảm thấy như thế không ổn lắm, nên đã bàn với nhau, quyết định phải nhanh chóng đến Vân Mộng, đợi đến được Liên Hoa Ổ rồi thì tính tiếp.
Nhưng giữa hai người dường như có một sức hấp dẫn vô hình nào đó, trong vô thức cứ hút lấy nhau không dứt ra được.
Lam Vong Cơ buông ngón hắn ra, chậm rãi nhai nuốt hạt sen xuống, nói: "Thơm quá."
Bỗng nhiên nói như vậy thật khiến Ngụy Vô Tiện không biết y là đang nói về hắn hay là đang nói về hạt sen kia.
Ngụy Vô Tiện vội vàng thu tay về, nói: "Phiền Lam nhị công tử đừng nói mấy lời dễ gây hiểu lầm thế này.
Hạt sen thơm thì nói rõ là hạt sen thơm, đừng nói cụt lủn không đầu không đuôi như thế."
Lam Vong Cơ chỉ nói thêm một câu như thể đó là điều hiển nhiên: "Ngụy Anh, ngươi cũng rất thơm."
Y thật đang nói rằng là hạt sen thơm, nhưng "người" cũng thơm như vậy.
Tín hương của Ngụy Vô Tiện vô cùng giống hương thơm của hoa sen nơi đây, nhưng lại nồng đậm hơn một chút.
Trước khi gặp được Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ chưa từng biết rằng, hoa sen thanh nhã, cũng có thể nở rộ nhiệt liệt đến thế.
Một câu nói rất bình thường từ Lam Vong Cơ, nhưng qua tai Ngụy Vô Tiện thì lại nghe thành một ý vị khác.
Mặt hắn như muốn bị thiêu cháy, trái tim lại bắt đầu ngo ngoe rục rịch không yên, trong lòng hét lớn: Tiểu cũ kỹ thật quá đáng mà, nói lời âu yếm mà cũng không thèm báo trước! Hắn lại "muốn" nữa rồi! Nhưng cái eo còn đau, cái mông còn xót quá trời đây nè! Ngụy Vô Tiện, ngươi tỉnh táo lại một chút đi!
Vì để dời lực chú ý của bản thân, hắn vội vàng lột một hạt sen, ném vào trong miệng nhai, nhưng đầu ngón tay lại vẫn còn vương chút ướt át mà lạnh lẽo, là dấu vết mà Lam Vong Cơ vừa mới lưu lại.
Khi Ngụy Vô Tiện nhai hạt sen, đầu lưỡi liếm nhẹ qua đầu ngón tay, khoang miệng lập tức bùng nổ một cổ hương vị ngọt ngào, vị ngọt kia tựa như câu hồn dẫn phách, làm người ta khó làm mà kiềm chế được.
Vậy nên, thôi cứ kệ đi! Eo của ta, mông của ta, tạm biệt các ngươi! Ngụy Vô Tiện xoay người lại, nhào lên người Lam Vong Cơ.
********************
Quả thật lúc đến Vân Mộng đã trễ mấy ngày so với dự định, Ngụy Vô Tiện bước từng bước trên con đường dài quen thuộc, nghe từng tiếng rao hàng quen thuộc, đắm mình trong từng đợt hương sen mà từ nhỏ đến lớn vẫn luôn vương vấn trên đầu mũi của hắn, trong lòng vừa vui vẻ lại vừa hưng phấn, kéo Lam Vong Cơ chạy thẳng về phía cửa lớn của Liên Hoa Ổ.
Hắn nói: "Lam Trạm, trước kia mời, ngươi lần nào cũng cự tuyệt ta, lần này ngươi phải cùng chơi tới bến luôn với ta đó, không cho phép từ chối." Nhưng nghĩ tới hắn mới là chủ nhà, Lam Vong Cơ là khách, nói như vậy không ổn, nên chữa lại: "Không đúng, là ta mang ngươi đi chơi tới bến luôn."
Khi còn niên thiếu, Ngụy Vô Tiện đã luôn muốn dẫn Lam Vong Cơ đến đây chơi, chỉ là sau này, thế sự khó lường, đã không còn cơ hội đó nữa.
Bây giờ có cơ hội thực hiện tiếc nuối năm xưa, dĩ nhiên hắn vui vẻ vô cùng.
Đi tới đi tới, rốt cuộc cửa lớn của Liên Hoa Ổ đã hiện ra trước mắt, đệ tử của Vân Mộng Giang thị thường xuyên lăn lộn tụ tập ở chỗ này, vừa hay trùng hợp để hắn bắt gặp.
Ngụy Vô Tiện từ xa hô to: "Tam tứ ngũ lục sư đệ!"
Ngụy Vô Tiện vừa hét lớn, vừa vẫy tay với mấy người kia, mấy thiếu niên nhìn còn nhỏ hơn hắn một chút lập tức quay đầu lại, vừa nhìn thấy Ngụy Vô Tiện, lập tức sắc mặt đại biến, xoay người chạy vào Liên Hoa Ổ: "Nhị sư huynh! Không hay rồi! Đại sư huynh đã về rồi!!!!!!"
Cánh tay vừa giơ cao của Ngụy Vô Tiện ngượng ngùng khựng giữa không trung, hắn khó hiểu gọi với theo: "Mấy đứa làm sao vậy? Ta về rồi nè, không phải là nên ra chào đón hoan nghênh ta về nhà sao? Làm gì mà giống như gặp quỷ vậy? "
Hắn liền kéo Lam Vong Cơ chạy nhanh theo bọn nhóc.
Công phu của bọn họ vốn tốt hơn những người khác, tất nhiên sẽ đi nhanh hơn một chút, gần như là chân trước chân sau, cùng bọn nhóc tiến vào Liên Hoa Ổ cùng lúc.
Sau đó, Ngụy Vô Tiện liền lập tức bật khóc.
Chỉ thấy một con chó con màu trắng sữa, thè lưỡi, thở hù hù xông ra chạy về phía bọn họ, phát ra từng tiếng "gâu gâu gâu" ngập mùi sữa!
Ngụy Vô Tiện lập tức hét lớn: "AAAAAAAAA!!!!"
Hắn nhảy phóc lên người Lam Vong Cơ, như con bạch tuộc co chân co tay bám dính lấy người y, cố gắng trèo cao hết mức có thể, khóc lóc la to: "Lam Trạm, Lam, Lam Trạm! Có, có chó! Cứu ta với!!!!!"
Lam Vong Cơ vững vàng ôm hắn, trừng mắt nhìn con chó con kia.
Động vật trời sinh có một bản năng nhận ra nguy hiểm quanh mình, bị Lam Vong Cơ trừng, liền ngoan ngoãn ngồi xuống, rũ mắt, cũng không dám kêu to, đáng thương rên ư ử hai tiếng.
Giang Trừng từ bên trong chạy vội ra: "Đào Đào! Đừng chạy lung tung..."
Vừa nghe tam tứ ngũ lục nói Ngụy Vô Tiện đã về, nghĩ rằng khó có dịp hắn về thăm nhà Giang Trừng liền đi nhốt chó con lại, ai mà ngờ nó lại đột nhiên xổng mất, chạy ào ra ngoài.
Biết Ngụy Vô Tiện sợ chó, Giang Trừng liền vội vàng hối hả chạy ra để cứu hắn, ai dè đập vô mắt lại là cảnh tượng này.
Ngụy Vô Tiện ôm chặt cứng lấy người của Lam Vong Cơ, mà Lam Vong Cơ cũng ôm chặt lấy Ngụy Vô Tiện trên người mình.
Ngụy Vô Tiện hiếm khi được dịp về nhà...!vậy mà vừa về liền diễn một màn cay mắt xót tai này cho hắn coi.
Giang Trừng thật không muốn nhìn nữa: Đào Đào, ngươi vẫn nên hù chết cái tên không biết xấu hổ này đi cho ta!!!
Sau khi gọi người đến dắt con chó đi, Ngụy Vô Tiện mới từ trên người Lam Vong Cơ trèo xuống, nhưng hắn chưa hoàn hồn lại, vẫn nắm lấy vạt áo Lam Vong Cơ, vùi mặt vào trong lồng ngực y.
Lam Vong Cơ vẫn ôm lấy hắn, nhẹ nhàng vỗ về.
Giang Trừng thật sự là nhìn không nổi nữa, nói: "Ngụy Vô Tiện, lúc có chó thì cũng thôi đi, bây giờ chó đi rồi, đến đứng cũng không đứng đàng hoàng nổi nữa à?"
Ngụy Vô Tiện liền bạt lại: "Ngươi còn dám nói! Giang Trừng! Ngươi còn chút lương tâm nào không vậy? Ta rời đi chưa được mấy ngày mà ngươi đã đi nuôi chó rồi!"
"Ai biết ngươi lại đột nhiên trở về, cũng không chào hỏi báo trước một tiếng cho ta hay!" Thấy Ngụy Vô Tiện vẫn còn tiếp tục dựa vào người Lam Vong Cơ, hai mắt Giang Trừng tự nhiên thấy xót như bị ai xát muối, không chịu được phải mở miệng nói: "Ngụy Vô Tiện, rời đi chưa được mấy ngày, ngươi đường đường là một đại nam nhân, giữ chút hình tượng cho mình đi, được không?"
Ngụy Vô Tiện bây giờ mới nhận ra, hiện giờ có biết bao cặp mắt đang đổ dồn lên hai người, trước mặt bao nhiêu người như thế, hắn và Lam Vong Cơ dính nhau như vậy, ắt hẳn y sẽ cảm thấy không thoải mái, vậy nên hắn liền đứng thẳng người dậy, nói: "Xin lỗi, Lam Trạm, từ nhỏ ta đã sợ chó, bị ta dựa sát như vậy, chắc khó chịu lắm hả?"
Lam Vong Cơ lại thản nhiên trả lời: "Không sao."