An Thành nhìn thấy thái độ bất cần của Ninh Tuyết lòng buồn bã cúi đầu khẽ nói:
- Ninh Tuyết, ta…
Không đợi An Thành nói hết, Ninh Tuyết đã bước đi mà chẳng quay đầu lại một lần, An Thành lúc này cũng chẳng thế làm gì hơn mà chỉ bất lực hướng mắt nhìn bóng lưng của Ninh Tuyết, Ninh Tuyết bước đến ngồi cạnh bên cạnh phu nhân, quay đầu nhìn thấy phu nhân sắc mặt lạ thường, Ninh Tuyết bất ngờ mà quay sang hỏi:
- Mẫu thân…
Vừa lay lay bàn tay thì toàn thân phu nhân bỗng ngã về phía Ninh Tuyết, Ninh Tuyết hoảng hốt liền dang tay ôm lấy rồi quay đầu gọi to:
- A Nga… mau đến giúp ta, người đâu… mau mời thái y… mau…
Nghe thấy tiếng hét to của Ninh Tuyết, An Thành không màn tất cả mà lao đến mà đưa tay với ý định bồng phu nhân nhưng lúc này Ninh Tuyết đột ngột đưa tay ngăn lại, An Thành khó hiểu liền mặt đối mặt, nhìn thẳng vào mắt Ninh Tuyết rồi nói:
- Sức khỏe của Hạ bá mẫu là trên hết, Ninh Tuyết à…
Đối mặt với ánh mắt chân thành ấy, mọi sự ngập ngừng của Ninh Tuyết đều tan biến, Ninh Tuyết quay đầu không đáp, An Thành thấy vậy liền nhanh chóng nhấc bổng phu nhân lên rồi đưa về phòng, A Nga cũng tức tốc chạy đi mời thái y, đặt phu nhân lên giường, Ninh Tuyết sốt sắng ngồi bên cạnh nắm chặt lấy bàn tay của phu nhân khẽ cầu nguyện nói:
- Mẫu thân người nhất định phải bình an vô sự, nhất định phải sức khỏe dồi dào.
An Thành cúi đầu khẽ nhìn Ninh Tuyết rồi nhớ lại khoảnh khắc đi nảy, ngày trước mỗi khi có chuyện gì xảy ra, câu đầu tiên Ninh Tuyết thốt ra nhất định sẽ là:
- An Thành… mau giúp muội, An Thành à… huynh đâu rồi, An Thành… đến đây…
Nhưng giờ đây câu cửa miệng ấy lại chẳng còn là “ An Thành… An Thành…” nữa, An Thành tủi thân chỉ biết đứng nép sau lưng Ninh Tuyết, chẳng lâu sau, thái y đã đến, sau khi bắt mạch cho phu nhân liền nói:
- Phu nhân trước thì mang tâm bệnh, sau lại còn lao lực quá độ, khó tránh dẫn đến tình trạng kiệt sức như vậy.
Ninh Tuyết nghe vậy liền đau lòng mà nhìn phu nhân rồi khẽ nói:
- Ta hiểu rồi, phiền đại phu kê cho ta ít thuốc để thẩm bổ lại sức khỏe cho mẫu thân.
Thái y nghe vậy liền lắc đầu thở dài một tiếng đáp:
- Thân bệnh dễ chữa, tâm bệnh nan trị.
An Thành nghe vậy liền tò mò hỏi:
- Ý của đại phu là…?
Nghe vậy Ninh Tuyết cũng nhìn sang thái y, thái y lúc này chẳng giấu giếm nữa mà trực tiếp nói thẳng:
- Bệnh của phu nhân là tâm bệnh mà tâm bệnh chỉ có thể chữa bằng tâm dược, những dược liệu này chỉ có thể bồi bổ sức khỏe chứ không thể an ủi tâm hồn thương tổn được.
Ninh Tuyết hoàn toàn hiểu rõ tình cảnh lúc này dù là vậy Ninh Tuyết cùng đành bất lực mà gục ngã xuống giường, kề đầu vào sát bàn tay của phu nhân, An Thành thấy vậy liền vô cùng lo lắng khẽ hỏi han:
- Ninh Tuyết, muội sao vậy?
Ninh Tuyết khóe mắt rưng rưng khẽ nói:
- Đại phu, hãy nói cho ta biết, ta phải tìm tâm dược ở đâu đây?
Thái y lúc này đối diện với câu hỏi này của Ninh Tuyết cũng đành chịu thua mà không nói nên lời, An Thành đứng cạnh an ủi nói:
- Ninh Tuyết muội đừng như vậy, nhất định sẽ có cách thôi, chúng ta cùng nghĩ cách được không?
Ninh Tuyết đột ngột quay người lại bật cười chua xót nhìn An Thành đáp:
- Huynh… huynh biết nơi có thể tìm được tâm dược sao?
An Thành cúi đầu im bặt, Ninh Tuyết thở dài một tiếng rồi nói:
- Đủ rồi, hãy để mẫu thân yên tĩnh mà nghĩ ngơi đi.
Nói xong Ninh Tuyết quay đầu nhìn sang nhìn A Nga rồi nói:
- A Nga, muội hãy thay ta tiễn đại phu ra về đi.
A Nga nhận lệnh lập tức mời thái y ra về, sau đó Ninh Tuyết bước ra ngoài, An Thành không yên tâm liền chạy theo sau, Ninh Tuyết bước đến ngồi cạnh quan tài của tướng quân, ngước đầu nhìn cổ quan tài của tướng quân, lòng thầm nghĩ:
- Phụ thân à…
Lúc này Ninh Tuyết đã không còn đủ sức để kiềm nén nữa mà đặt tay lên quan tài rồi khẽ tựa đầu vào, nước mắt lặng lẽ tuông rơi nghĩ:
- Phụ thân à… Tuyết Nhi bất lực rồi… phải làm sao đây… tâm dược duy nhất có thể cứu được mẫu thân… chỉ có người thôi.
Ninh Tuyết siết chặt bàn tay, nghiến chặt răng cố không để nước mắt trào ra, Ninh Tuyết nghĩ:
- Người ở trên cao nhất định… nhất định phải bảo hộ cho mẫu thân… gặp dữ hóa lành, tai qua nạn khỏi.
Năm ngày sau lễ hạ huyệt của tướng quân được cử hành, vì gia đình chỉ có mỗi nữ tử là Ninh Tuyết, Dương tướng quân liền bảo An Thành thay Ninh Tuyết dẫn đầu đoàn người xem như thay cho công việc của trưởng tử nói:
- An Thành… con hãy thay Ninh Tuyết cầm gậy đưa tang.
Ninh Tuyết không nói không rằng mà đứng bật dậy khoác tang phục lên người, bước đến tay cầm gậy tang rồi leo lên ngựa dẫn đầu đoàn người dự tang đi, An Thành nhìn theo muốn ngăn Ninh Tuyết thế nhưng Dương tướng quân dường như hiểu được nỗi đau trong lòng Ninh Tuyết liền nắm tay An Thành lại và lắc đầu ra hiệu đừng cản Ninh Tuyết.
Tất cả hạ nhân trên dưới Hạ phủ đều cúi đầu quỳ xuống đưa tiễn Hạ tướng quân, phu nhân vừa quỳ vừa khóc, Ninh Tuyết nét mặt vẫn vô hồn mà hiên ngang dẫn đoàn người hạ huyệt đi, cả đoàn xuất phát, Dương tướng quân cũng theo sau và để An Thành ở lại chăm sóc phu nhân.
Nhìn thấy quan tài của tướng quân bắt đầu rời đi, phu nhân càng gào thét tàn khóc hơn, dùng hết sức lực cuối cùng cả người với đến muốn can ngăn:
- Đừng mà… đừng đưa tướng quân đi… ta van xin các người… đừng đưa tướng quân