Vũ Điệu Của Trung Tá

Mặc tây trang không nhất định là thân sĩ, mặc quân trang không nhất định đều chính nhân quân tử, cũng có thể là lưu


trước sau

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Sơ Vũ hít một hơi thật sâu, khó khăn nói ra một chữ: “Được.”

Câu trả lời của cô dường như nằm trong dự kiến của anh, nhẹ nhàng phảng phất qua trái tim anh, anh kiêu ngạo nhếch miệng: “Lát nữa gặp”.

Sơ Vũ tắt điện thoại, hoảng hốt nhìn ngọn đèn đủ màu đối diện, ánh mắt mông lung, cô không tin một nơi lớn như vậy anh có thể tìm được cô, huống gì đêm nay lại nhiều người như vậy.

Đứng ở trên cầu, người đi qua đi lại, tiếng đàn du dương. Với cô, mỗi một phút một giây trôi qua đều như đang giày vò. Cô không chớp mắt nhìn chằm vào con số trên di động, trái tim như đang treo lơ lủng .

Một phút chậm rãi trôi qua, hai phút … trôi qua, cô nhìn kim giây đang nhích từng chút một, gần đến phút cuối lòng cô lại ngược lại, càng trầm tĩnh hơn.

“Mẹ, con thích đèn này.” Một giọng nói non nớt thức tỉnh Sơ Vũ. Cô quay đầu, nhìn thấy một cô bé đáng yêu đang kéo tay mẹ mình, ánh mắt nhìn chăm chăm vào chiếc đèn bên cạnh cô, dùng dằng mãi không chịu đi.

“Cô gái, đèn này bao nhiêu tiền vậy?”

Sơ Vũ mỉm cười, xoay người cầm lấy đèn: “Đây là đèn chị đoán trúng câu đố được thưởng, chị tặng cho em đấy.”

Mắt cô bé cong lên như vầng trăng khuyết: “Cảm ơn chị ạ”

“Ôi thật ngại quá , cám ơn cô .”

“Cảm ơn chị.” Cô bé mừng rỡ nhìn cô cười tươi.

Sơ Vũ nhìn vẻ mặt hai mẹ con vui vẻ cầm đèn rời đi, lòng cô đau thắt, khóe mắt ươn ướt, lại nhớ đến người kia. Cô giật nhẹ khóe miệng, nhìn xuống màn hình di động, phát hiện còn mười giây nữa là hết mười lăm phút. Giống như phần thi chạy gần kết thúc còn vài bước, cô không kìm nén được sự phấn khích của mình.

Cô cuối xuống cầm đèn lên, chuẩn bị rời đi, dù sao qua 15 phút anh không xuất hiện cô đi cũng không trái với quy tắc. Sơ Vũ mừng thầm, hai tay cầm đèn . Lúc xoay người, nụ cười trên môi dần dần tắt lịm, hít thở khó khăn.

Tịch Hạo Trạch mỉm cười, đôi mắt đen nhánh nhìn cô, từng bước đi đến.

Sơ Vũ hơi sững sờ, đèn trong tay từ từ rơi xuống đất. Tịch Hạo Trạch ung dung đi đến trước mặt cô, nâng đồng hồ lên, trầm giọng nói: “Tôi đã nói 15 phút sau gặp.”

“Không thể nào.” Sơ Vũ thì thào.

Tịch Hạo Trạch chỉ thản nhiên cười: “Em có phải coi thường quân nhân chúng tôi quá rồi không? .” Ánh mắt nhìn lướt qua mấy chiếc đèn lồng, cúi người xuống nhặt lên, khóe miệng vô thức nở nụ cười yêu chiều, lớn như vậy còn chơi đèn: “Đi thôi.”

“Đi đâu?” Vẻ mặt Sơ Vũ kinh ngạc, trong đầu mới nhớ lại đã đánh cuộc với anh.

Ánh mắt Tịch Hạo Trạch liếc qua, yên lặng nhìn về phía cô, hơi cúi người xuống sát cô, thì thầm: “Đi theo tôi.”

Hơi thở nam tính nóng rực phả vào hai má cô, Sơ Vũ dừng bước, cắn môi không nói lời nào.

Qua ánh đèn Tịch Hạo Trạch nhìn thấy hai má cô ửng đỏ, đột nhiên cười ra tiếng: “Tôi vẫn nhớ rõ lúc nãy đã có người đã kiên định đồng ý rồi, sao giờ lại muốn đổi ý.”

“Tôi không có đổi ý.” Ánh mắt cô hơi mơ hồ, nhìn xuống vạt áo anh: “Tôi đã đồng ý với anh , nhưng nếu là làm những việc vi phạm pháp luật, có chết tôi cũng không theo.” Nói những lời nói này xong, cô lại càng lo lắng: “Còn nữa, anh không được ép buộc tôi…”

“Tôi có thể ép buộc em cái gì?”

Mặt Sơ Vũ đỏ bừng lên .

“Em không tin tôi hay là vẫn còn sợ tôi?”

Sơ Vũ lắc đầu.

“Đi thôi, cùng tôi đi dạo.” Một người đàn ông như Tịch Hạo Trạch trong tay lại cầm theo đèn lồng, nhìn trông có chút buồn cười. Hai người đi dọc theo bờ sông, tiếng đàn nhẹ nhàng từ những con thuyền gần đó truyền tới. Sơ Vũ lo sợ bất an đi theo một bên, thỉnh thoảng lại lén nhìn anh, cô xoa xoa đôi bàn tay lạnh lẽo: “Sao anh lại tìm được tôi?”

Tịch Hạo Trạch dừng lại, thản nhiên trả lời: “Cô nghe đi.”

Sơ Vũ ngẩn ra, mắt trợn tròn: “Chỉ bằng cách này ư?” Cô bĩu môi.

“Đương nhiên… Không phải.” anh dừng một chút: “Tôi theo dõi vị trí định vị của điện thoại em.”

“Sao anh có thể làm như vậy?” Sơ Vũ hít một hơi, tức giận trừng mắt anh.

Tịch Hạo Trạch mỉm cười nhìn cô, Sơ Vũ chợt nhận ra người này đã lừa cô. Cô tiến lên phía trước.

Tịch Hạo Trạch bước nhanh đuổi theo, thản nhiên nói: “Đã nhiều năm rồi tôi không đi chơi tết nguyện tiêu.”

Sơ Vũ không trả lời.

Tịch Hạo Trạch hơi nghiêng qua, gió đêm thổi bay mái tóc dài mềm mại của cô, dưới ánh đèn nhiều màu, khuôn mặt quen thuộc gần trong gang tấc. Cũng giống với năm đó, cô ấy cũng như vậy, thong thả đi dọc theo bờ sông. Anh không kìm lòng được nâng tay lên, nhưng sau lại thôi, ánh mắt nhìn qua khẽ thở dài: “Tất cả cái này đều là em mua à ?”

“Đoán trúng câu đố được thưởng .”

“À.” Giọng anh hơi cao lên, suy tư một lúc lại nói: “Xem ra có vẻ em rất thích trò này.”

Sơ Vũ nhếch khóe miệng: “Đúng vậy, trên cơ bản đều có thể đoán được.” Ngày bé cô luôn ao ước có được một chiếc đèn lồng nhưng Lý Tú Vân chẳng bao giờ mua cho cô. Một hôm tình cờ cô nhận được một chiếc đèn vì đoán trúng được câu đố trên đường. Chiếc đèn tuy không đẹp nhưng cô cũng đã rất vui và mãn nguyện.

“Tôi ra vài câu đố xem em có thể đoán được không.”

Sơ Vũ mím môi, lại nói: “Được, anh nói đi.”

Trong Mắt Tịch Hạo Trạch lóe lên vài tia gian
xảo: “Trước tiên hãy đoán địa danh đi.” Mắt anh sáng quắc nhìn cô: “Đêm tân hôn.”

Sơ Vũ suy nghĩ , đây là nơi nào?

“Không biết ư?”

“Là phía nam thành phố hay là phía bắc thành phố?”

“Ừ, có một bài hát như vậy nè, ** có Bao Thanh Thiên.”

“Khai Phong?”(1) Sơ Vũ vô thức nói, nói xong lại liên hệ đến câu đố, sắc mặt đỏ ửng lên , cắn môi nhưng cũng không tìm được chỗ nào để phát giận, trong lòng thầm mắng anh ta vô sỉ.

(1) 开封: “Khai phong” trong tiếng trung có nghĩa xé tấm niêm phong, nên người TQ hình dung là lần đầu tiên của người con gái, lần đầu tiên quan hệ = Đêm tân hôn.

“Làm sao vậy?”

Biết rõ còn cố hỏi, Sơ Vũ nhịn không được liếc một cái xem thường: “Tôi bây giờ đã hiểu được , mặc tây trang không nhất định là thân sĩ, mặc quân trang không nhất định đều chính nhân quân tử, cũng có thể là lưu manh giả danh .”

“Tất cả mọi việc không thể đều kết luận như vậy, người và rượu giống nhau ở chỗ là đều phải chậm rãi thưởng thức.”

“Đối với anh, tôi chọn tin tưởng cảm giác đầu tiên.”

“Điểm ấy chúng ta giống nhau, tôi cũng tin.” Nói xong lời này,đôi mắt anh tối lại nhìn cô, Sơ Vũ né tránh ánh mắt anh.

“Thế giới này có đôi khi rất kỳ diệu, gặp gỡ nhau dường như cũng là duyên phận.”

“Em nên đi dạy môn văn.”

Tịch Hạo Trạch nhướng mày: “Vì sao em có thành kiến với tôi?”

Sơ Vũ ngẩn ra, sau lại nhún vai cười. Đến lúc này có cái gì nói, nói ra cũng tốt: “Vì sao lại là tôi?” Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của anh.

Tịch Hạo Trạch bình tĩnh, ánh mắt xa xăm, trong đôi mắt chợt lóe lên một vài tia khác thường, nhưng liền biến mất: “Chuyện tình cảm còn có thể hỏi vì sao ư, gặp rồi thích, đơn giản như vậy thôi.”

Khi đấy Sơ Vũ vẫn không hiểu vì sao anh lại nói những lời vô lực này, sau khi họ quen nhau, cô mới phát hiện anh ta được trời phú cho cái tài diễn xuất, hóa ra ánh mắt anh nhìn cô tất cả đều giả dối, tay cô đặt lên ngực, đau thắt.

“Nhưng tôi không thích anh, không biết anh. Anh và tôi thuộc hai thế giới khác nhau, tôi cảm thấy chúng ta hoàn toàn không hợp nhau.”

Anh mỉm cười lắng nghe.

“Tuổi của anh và tôi cũng không hợp.”

“Còn gì nữa?”

“Còn có, tôi chưa bao giờ nghĩ đến sẽ kết hôn với quân nhân.” Nói xong lời này, ánh mắt của cô cũng từ từ lắng xuống: “Anh đến bây giờ vẫn chưa hiểu về tôi, còn có gia đình của tôi.”

“Điều này không quan trọng.”

Sơ Vũ chua sót cười, cô nhớ đến một đoạn văn từng đọc qua.

Tôi hỏi đức phật: nếu bạn gặp một người có thể yêu, nhưng lại sợ không thể nắm chắc được, vậy nên làm sao bây giờ?

Đức phật trả lời : Trên đời này có bao nhiêu mối tình

Trong cuộc sống ngàn điều thay đổi.

Hãy cùng với người mình yêu,

Làm những điều hạnh phúc

Đừng hỏi là kiếp hay là duyên.

Tịch Hạo Trạch đã cho cô một sự khởi đầu ấm áp, nhưng lại đặt cô vào một thế giới đau khổ thất vọng. Có lẽ đây là duyên kiếp của anh và cô.

Đến khi di động đột nhiên vang lên, cô thu hồi lại cảm xúc của mình.

“Chị, chị đang ở đâu? Em đã ở đây chờ chị nửa ngày.”

Cô mím môi, giọng nói bình thản như nước: “Hàn Thần, em về trước đi. Chị vừa gặp bạn học, đêm nay chị sẽ cùng họ về trường học.”

“Được, chị cẩn thận một chút, nhiều người lắm đấy.” Tắt điện thoại, cô nhìn Tịch Hạo Trạch, dường như đang hạ một quyết tâm: “Tôi sẽ không vi phạm quy tắc , một đêm.” Cô sẵn sàng đặt cược một đêm, bất luận kết quả như thế nào.

“Đi thôi.”

Xe vững vàng chạy về phía trước . Hai người đều chìm đắm trong suy nghĩ của mình, trong xe ấm áp, bốn phía đều tràn ngập hơi thở nam tính trầm ấm. Sơ Vũ ngồi khép vào một góc, tâm trạng phức tạp, không chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đến khi xe dừng lại, cô mới sực tỉnh, ngạc nhiên ngờ hoặc quay đầu nhìn anh.

“Đã muộn rồi, về sớm nghỉ ngơi đi.” Tịch Hạo Trạch quay đầu nhìn vào khuôn mặt kia, tay vô thức đưa ra, còn cách người Sơ Vũ một chút thôi…nhưng vẫn là rút lại.

Sơ Vũ xuống xe, trong lòng khó chịu, cô hít một hơi, nhưng vẫn cảm thấy không yên. Bỗng có một luồng sáng rọi vào mặt, một giọng nói vang lên làm cô khiếp sợ.

“Tiểu Vũ?”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện