Vũ Lâm Ký Sự
Tác giả : Giang Hoài Ngọc
Hồi thứ bảy mươi tám
SƠN HÀ PHONG CẢNH NGUYÊN VÔ DỊ
THÀNH QUÁCH LÂU ĐÀI BÁN DĨ PHI
Nguồn : Tàng Thư Viện
“Núi sông phong cảnh nguyên như cũ,
Thành quách lâu đài nửa khác xưa.”
Lại nói, Giang Thừa Phong nghe Lưu Quốc Hiên báo cáo tình hình kinh doanh của Thái Chính Cung và các phân viện. Xong đâu đấy chàng mới hỏi sang vấn đề khác :
- Huynh đệ có nghe nói gì đến Cửu Trùng Giáo hay không ?
Lưu Quốc Hiên ngẩn người, ngơ ngác nói :
- Thuộc hạ chưa từng nghe nói đến bang phái này.
Giang Thừa Phong nói :
- Hiện chúng ta đang cầm giữ một số tù binh là giáo chúng Cửu Trùng Giáo. Ta đã giao cho Công Tôn huynh đệ khai thác bọn chúng, nhưng kết quả xem chừng không được khả quan cho lắm.
Lưu Quốc Hiên hỏi :
- Tôn chỉ của bọn chúng là gì ạ ?
Giang Thừa Phong nói :
- Phát dương thánh giáo, thống nhất vũ lâm.
Lưu Quốc Hiên nói :
- Xem ra dã tâm của bọn chúng cũng chẳng kém gì bọn Thông Thiên Giáo.
Giang Thừa Phong khẽ gật đầu. Chàng lại hỏi :
- Theo ý huynh đệ thì chúng ta nên đối phó với bọn chúng thế nào ?
Lưu Quốc Hiên suy nghĩ một lúc, rồi đáp :
- Theo thuộc hạ nhận thấy, vũ lâm càng lúc càng trở nên rối loạn. Các giáo phái cứ theo nhau xuất hiện, tất cả đều có dã tâm không nhỏ. Chúng ta tuy chẳng sợ gì chúng. Nhưng cũng không thể đối phó hết được. Chi bằng nên tránh xa vũng nước đục này, may ra mới được yên ổn lo việc kinh thương.
Giang Thừa Phong mỉm cười nói :
- Lời huynh đệ và ý của Anh nhi thật giống nhau.
Anh nhi ngồi trong lòng chàng nói :
- Thì hài nhi thấy nên làm vậy mới là hay nhất.
Giang Thừa Phong khẽ mỉm cười, đoạn nói :
- Ta cũng nghĩ vậy. Sắp tới đây, nếu như bọn chúng biết điều, tỏ ý không xâm phạm công việc của chúng ta nữa thì chúng ta cũng nên tỏ ý cho chúng biết là sẽ không quan tâm đến những việc làm của chúng trong vũ lâm. Đương nhiên những việc nào mang lại lợi ích cho chúng ta thì vẫn cứ tiếp tục tiến hành.
Lưu Quốc Hiên hỏi :
- Nếu như bọn chúng có việc cần nhờ đến bản cung, lại đồng ý xuất ngân lượng trả cho bản cung thì sao ?
Giang Thừa Phong nói :
- Nếu như bọn chúng muốn mua vũ khí, lương thực, dược liệu, độc chất … các thứ vật tư, hay muốn mua tin tức thì tùy theo điều kiện mà có thể chấp nhận. Còn nhất thiết không nên ra sức giúp phe nào cả.
Hai người bàn bạc thêm một lúc nữa, thảo luận kế hoạch xong xuôi, đoạn Giang Thừa Phong đưa mắt nhìn Anh nhi, nói :
- Anh nhi là thiếu chủ của Thái Chính Cung. Ta muốn huynh đệ đưa Anh nhi về cung để mọi người được biết mặt.
Lưu Quốc Hiên cung kính vâng dạ. Nhưng Anh nhi lại nói :
- Phụ vương. Có cần thế không ạ ? Việc đó để sau này cũng được mà. Hài nhi muốn đi theo phụ vương cơ.
Giang Thừa Phong ôm cậu bé thật chặt trong lòng, cười nói :
- Anh nhi ngoan. Sắp tới phụ vương cùng Lý cô cô đi lên phía bắc có chút việc, không tiện đưa con đi cùng. Cả bọn Trương tướng quân phụ vương cũng sẽ cho theo hộ vệ con. Con cứ đến Thái Chính Cung một chuyến. Khi đã xong việc rồi, phụ vương sẽ đến đấy đón con.
Anh nhi gục đầu vào vai chàng, khẽ dạ một tiếng. Giang Thừa Phong bật cười xòa, âu yếm xoa đầu cậu bé, dỗ dành an ủi hồi lâu.
Ba người ngồi lại đó một lúc nữa, rồi mới quay trở lại Phùng gia trang. Giang Thừa Phong thu xếp mọi việc, để sáng mai lên đường. Đi Lạc Dương chỉ có năm người : chàng, Lý Nhược Hồng cùng Lưu Hương Tam Kiệt. Nhưng ba người bọn Phương Nhân Kiệt sẽ đi riêng để khỏi tiết lộ lai lịch của Giang Thừa Phong. Vân Tuyết Nghi cũng rất muốn được đi theo nhưng đã không được chàng đồng ý. Nàng đành ở lại Phùng gia trang, rồi sau đó một mình quay về Bách Hoa Cung, chờ chàng trở lại.
Trên đường quan đạo dẫn về phía Lạc Dương Thành đang có hai nhân vật đang thong dong cưỡi ngựa, vừa đi vừa thưởng thức cảnh vật hai bên đường, xem thái độ ung dung nhàn nhã, chẳng có chút gì là vội vã, khác hẳn những hành nhân khác cũng đang đi gần đó.
Nhân vật bên trái là một thiếu niên dung mạo phương phi anh tuấn, vận y phục rất hoa lệ, vẻ mặt luôn hớn hở tươi cười. Còn người bên phải là một thiếu nữ vận áo màu lục, trông cũng rất xinh đẹp nhưng sắc diện hơi có vẻ lạnh lùng. Hai người chính là Giang Thừa Phong và Lý Nhược Hồng. Vì không có việc gì gấp gáp cho lắm nên hai người cứ việc thong thả mà đi, xem như đang xuất du ngắm cảnh.
Giang Thừa Phong chợt nhận thấy trên đường có rất nhiều võ lâm hào khách đều cùng hướng đến Lạc Dương Thành. Bọn họ gồm nhiều loại người : tăng ni tục đạo, nam phụ lão thiếu đủ cả. Có kẻ đi riêng một mình, một số lại tập họp thành từng nhóm năm ba người, lại có nhóm trên chục người, vừa đi vừa chuyện trò rôm rả. Trên người bọn họ, ngoài vũ khí tùy thân đeo vác trên người còn mang theo các túi vải màu hồng đựng những chiếc hộp vuông vuông, dường như là lễ vật chúc thọ. Càng đến gần thành Lạc Dương, số người đi trên đường càng thêm đông đảo. Cảnh huống tấp nập cho thấy đang có thịnh sự diễn ra.
Đã trải qua một chặng đường dài, nhận thấy tuấn mã cũng đã khá mỏi mệt, hai người liền dừng chân ghé vào một phạn điếm bên đường để dùng cơm và cho tuấn mã nghỉ ngơi dưỡng sức.
Đối với người Trung Hoa, phạn điếm cũng đồng nghĩa với tửu điếm, vì ít ai ăn xong mà không nhấm nháp vài chung rượu cho dễ tiêu hóa.
Đã giữa giờ thân mà nắng chiều vẫn còn gay gắt. Phạn điếm này cũng khá rộng rãi. Khách lữ hành đi ngang dừng chân ghé vào rất đông. Tiểu nhị thấy hai người có vẻ là dòng dõi quyền quý cao sang nên niềm nở chạy ra đón tiếp. Không ít thực khách trong quán đưa mắt nhìn hai người rồi thầm thì bàn tán với nhau.
Hai người đưa mắt nhìn khắp lượt phạn điếm rồi chọn một bàn trống cùng ngồi xuống. Tên tiểu nhị chắp tay cung kính hỏi :
- Chẳng hay nhị vị khách quan định dùng chi ? Bản điếm có rất nhiều món ngon nổi tiếng.
Giang Thừa Phong nói :
- Nếu vậy thì ngươi hãy dọn ra vài món ngon nhất.
Tên tiểu nhị cả mừng, vui vẻ hỏi thêm :
- Nhị vị khách quan có dùng thêm rượu hay không ? Bản điếm hiện có mấy vò Nữ Nhi Hồng thượng hạng.
Giang Thừa Phong gật đầu nói :
- Vậy thì ngươi cứ mang ra đây.
Tiểu nhị cung kính nói :
- Dạ. Xin khách quan chờ cho một lát. Tiểu nhân sẽ mang ra ngay.
Nói rồi tên tiểu nhị nhanh nhẹn chạy vào trong. Giang Thừa Phong lơ đãng nhìn về phía xa xa. Lúc này, vầng thái dương đỏ rực đang lơ lửng trên bầu trời. Nhưng chỉ còn hơn canh giờ nữa là bóng đêm sẽ buông xuống bao phủ khắp mọi nơi. Buổi chiều tà nên lữ khách ghé vào phạn điếm mỗi lúc một đông. Chẳng mấy chốc là đã không còn bàn nào bỏ trống.
Lát sau, nhà hàng đã mang ra mấy chục món ăn ngon nhất bày đầy trên bàn, trong đó có cả một vò Nữ Nhi Hồng thượng hạng. Vì Giang Thừa Phong không định số lượng nên bọn họ cứ việc mang ra thật nhiều để thu được nhiều tiền. Số thức ăn này e rằng bốn năm người ăn cũng không hết.
Lý Nhược Hồng khẽ cau mày nói :
- Ngươi lại phung phí nữa rồi.
Giang Thừa Phong chỉ mỉm cười, nâng vò rượu lên định rót vào chung. Bỗng từ bên ngoài tiến vào một lão già tuổi trạc thất tuần, da ngăm đen, tướng mạo không xấu nhưng toát ra vẻ kỳ quái khác thường.
Lão già đưa mắt nhìn khắp các bàn, chỉ thấy duy nhất bàn của Giang Thừa Phong đang ngồi là còn chỗ trống, liền rảo bước đi đến. Nhưng khi đến gần, nhìn thấy thức ăn bày đầy trên bàn thì lão chợt cau mày. Hơi rượu từ vò Nữ Nhi Hồng tỏa ra khiến lão không ngừng nuốt nước bọt.
Giang Thừa Phong nhìn lão, mỉm cười nói :
- Nếu tiên sinh không chê thì xin mời uống vài chung.
Lão già không hề khách sáo, liền ngồi ngay xuống. Giang Thừa Phong gọi tiểu nhị lấy thêm chén đũa. Lão già cười hỉ hả nói :
- Số thức ăn này nhị vị ăn cũng không hết. Thôi thì để lão phu ăn tiếp cho.
Giang Thừa Phong chỉ mỉm cười. Chàng cũng không hỏi danh tính lai lịch của lão nhân. Nhưng lão đã nhanh nhẩu tự giới thiệu :
- Lão phu là Trang Sĩ Hùng. Chẳng hay nhị vị xưng hô thế nào ?
Giang Thừa Phong nói :
- Tiểu sinh họ Giang. Còn đây là Lý cô nương.
Lúc này, tiểu nhị đã mang thêm chén đũa ra. Lão nhân không e dè khách sáo, với tay lấy vò rượu rót đầy vào chung rồi đưa lên miệng uống ực một hơi, sắc mặt lộ vẻ khoan khoái. Nếu như không vì sự có mặt của Giang, Lý hai người thì lão đã bưng nguyên vò rượu lên uống cạn rồi chứ chẳng hơi đâu mà rót ra chung cho phiền phức. Hai người thấy tính tình của lão cũng có vẻ hay hay.
Vò rượu hơn mười cân mà hầu như chỉ có một mình Trang lão uống. Giang Thừa Phong và Lý Nhược Hồng chỉ nhấp nháp chút ít thấm giọng. Rượu được vài tuần thì ba người bắt đầu dùng cơm. Xung quanh có rất nhiều tiếng cười nói rất ồn ào nhưng cả ba chỉ lặng lẽ ăn uống, không ai nói tiếng nào.
Lão nhân họ Trang nín lặng hồi lâu không chịu được, những muốn bắt chuyện, nhưng thấy hai người cứ một mực im lặng nên cũng không tiện mở miệng. Đợi sau khi đã ăn uống no nê, lão mới lên tiếng hỏi :
- Nhị vị đến Lạc Dương phải chăng là để chúc thọ ?
Giang Thừa Phong đã hiểu rồi, nhưng vẫn làm ra vẻ ngơ