Buổi chiều hai người đi chơi núi, lúc về người ẩm ướt hết, về khách sạn tắm rửa xong thì trời đã tối. Thiên Vũ tắm xong thì mặc áo tắm mà khách sạn cung cấp, nhìn thấy A Hạo cũng mặc đồ tắm, đã bắt đầu nướng thức ăn bên hồ.Buổi tối có ít khách đến đây, cũng có vài lều trại được dựng lên. Ráng chiều đỏ dập dềnh trên mặt nước, khuôn mặt A Hạo bị ánh lửa lẫn ráng chiều chiếu vào nên càng đẹp trai hơn, bên cạnh còn hai cô gái vây quanh, không biết là đang nói chuyện gì.Thiên Vũ đi đến, hai cô gái kia nhìn thấy Thiên Vũ thì dán mắt về phía hắn, nhìn không dứt ra được.Thiên Vũ cũng không nhìn các cô, thò đầu nhìn A Hạo đang nướng chân gà, cầm một cái lên giúp cậu quết mật ong lên.“Mấy bạn này đến mượn giá nướng.” A Hạo nói với Thiên Vũ. Thiên Vũ còn chưa kịp nói gì thì một cô cướp lời.“Các anh có hai người à? Vậy chúng ta cùng nướng đi.”A Hạo nhìn vẻ mặt cô gái kia một cái, lại thoáng nhìn Thiên Vũ, cúi đầu cười. Thiên Vũ bắt tay nướng chín một cái chân gà đưa cho cô gái kia, cô gái kinh ngạc mừng rỡ cầm lấy, Thiên Vũ nói với cô: “Còn bạn gái tôi nữa, còn đang tắm.”Chờ hai cô gái kia đi rồi, A Hạo lắc đầu.“Sao cậu lại lắc đầu?”Thiên Vũ hỏi hắn. Tay A Hạo vẫn liên tục, nướng một cây xúc xích.“Lợi hại quá.”Thiên Vũ một miếng dăm bông đã nướng cắn quá nửa, nửa còn lại đột nhiên đưa đến bên miệng A Hạo. A Hạo hơi sửng sốt, há miệng ăn.“Cậu muốn chơi với mấy cô gái đó à?”Thiên Vũ lại cầm một xiên chân gà, muốn đưa lên miệng.“Ấy, cái đó chưa chín.”A Hạo giành lấy, thả lại vào giá nướng cùng miếng xúc xích kia, lại quét một lớp mật ong.“Nếu muốn chơi, lát nữa đi tìm mấy cô ý đi.”Thiên Vũ ngả ngớn nói xong thì đánh giá sắc mặt A Hạo trong cảnh chiều tà. A Hạo cười cười, ngẩng đầu liếc Thiên Vũ.“Anh rất thẳng thắn với con gái.”Thiên Vũ nghĩ, đây là lời nói thật.“Tôi không có hứng thú với con gái.”Thiên Vũ nói, lại thấy A Hạo không định tiếp lời, Thiên Vũ xoa cằm hỏi cậu.“Này, cậu thích người như thế nào?”“Tôi á?”A Hạo lom lom nhìn đồ đang nướng trên tay, nghĩ ngợi.“… Tôi thích người có hiếu, thấu tình đạt lý.”A Hạo nói. Thiên Vũ biết cậu sẽ trả lời nghe giống thật nhưng thật ra là giả.“Nói cụ thể hơn đi. Mặt mũi, người ngợm, ba vòng … chẳng hạn.”Thiên Vũ đùa A Hạo. A Hạo hiểu hắn nói đùa nên không do dự mà trả lời luôn.“Không phải anh đã gặp rồi à? Kiểu như vậy đó.”Nụ cười của Thiên Vũ cứng lại.Hắn nhớ tới Đình Đình. Thiên Vũ nghẹn họng, nín thinh.Từ sau khi chia tay với Đình Đình, A Hạo chưa lần nào nhắc đến cô, Thiên Vũ đương nhiên càng không nhắc đến, đã sớm quên cô từ lâu. Bây giờ nhìn biểu cảm của A Hạo, mặt hơi ảm đạm, vẻ mặt rõ ràng là chưa quên người ta. Sự hào