Vu sư

Chương 61


trước sau

“Haiz ~ ~ ~”

Dịch Quan và Đông Vĩnh Nguyên mỗi người cầm một cây kem, ngồi xổm ngoài cửa phòng làm việc, ánh mặt trời nóng bỏng chiếu lên người họ, trong lòng lại vô cùng lạnh lẽo.

“Chuyện này không đúng, do cậu quá nghèo mới chọc bà chủ tức giận bật khóc, sao tôi cũng bị trừ tiền theo vậy.” Tiền thưởng tháng bị trừ còn có thể hiểu là do lần trước anh ta tự ý đưa em trai ông chủ lên lầu, tiền thưởng quý này sao anh ta cũng bị trừ luôn vậy, Đông Vĩnh Nguyên cảm thấy mình thật oan ức.

“Sớm biết đã nói trước với bà chủ rồi.” Dịch Quan có chút hối hận: “Nhưng mà bà chủ cũng không hỏi tài sản của tôi có bao nhiêu, nếu cô ấy hỏi một câu, tôi nhất định sẽ nói cho cô ấy biết.”

“Tôi mới hối hận đây này, tôi không nên nhiều chuyện nói cho cậu biết tiêu chuẩn thu phí của bà chủ, tôi không nên bảo cậu đi tìm bà chủ, nên để cậu bỏ ra một triệu tìm sư phụ tôi. Như vậy tôi còn lấy được chút hoa hồng, cũng không bị trừ tiền thưởng.” Đông Vĩnh Nguyên vô cùng hối hận.

“Hay là, tiền thưởng tháng tôi chia cho anh một nửa?” Dịch Quan cũng biết Đông Vĩnh Nguyên bị mình liên lụy, trong lòng có chút áy náy.

“Tiền thưởng tháng có thể được mấy đồng, tiền thưởng quý ba mươi ngàn đấy.” Đông Vĩnh Nguyên càng nghĩ càng giận, cũng không muốn ở cùng Dịch Quan nữa, vừa khéo cũng sắp ăn kem xong, cắn thêm một miếng, liền đứng lên vào phòng.

Dịch Quan còn lại nửa cây kem, tiếp tục ngồi ở chân tường từ từ ăn.

Lúc này, một con búp bê vải lớn cỡ lòng bàn tay bò ra khỏi túi áo của Dịch Quan, chính là Trần Huyễn Linh phiên bản búp bê.

“Anh.” Trần Huyễn Linh gọi.

“Ơ, em tỉnh rồi à?” Dịch Quan thấy em gái tỉnh lại, vội vàng lấy búp bê mà Trần Huyễn Linh nhập vào ra khỏi túi áo, đặt trên tay.

Khoảng thời gian này Trần Huyễn Linh vẫn luôn phải dưỡng hồn, phần lớn thời gian đều ngủ say, một ngày ngẫu nhiên tỉnh lại một lần, nhưng thời gian đều không dài.

“Chẳng phải anh bị cảm à, sao lại còn ăn kem.” Trần Huyễn Linh nhìn cây kem trong tay Dịch Quan, không vui nói.

“Khụ, anh không phải thật sự bị cảm, có ăn kem hay không cũng không sao.” Có điều cảm giác được người thân quan tâm vẫn khiến trái tim Dịch Quan ấm áp, thậm chí nỗi buồn khi bị trừ tiền thưởng cũng được chữa lành không ít.

“Vừa rồi em nghe anh nói, anh bị trừ tiền thưởng?” Trần Huyễn Linh hỏi.

“Đúng vậy, vốn dĩ có ba mươi ngàn tiền thưởng.”

“Chuyện gì vậy?”

Dịch Quan lập tức kể rõ hết mọi việc cho em gái nghe một lượt, sau đó nói: “Anh vốn định không nói, đợi sau khi em tỉnh lại, sẽ bù phần tiền còn lại cho bà chủ. Nhưng bà chủ lại nói cô ấy có quy tắc, không thể nhận thêm tiền, bây giờ anh cũng không biết nên làm gì nữa.”

Trần Huyễn Linh nghe xong trầm ngâm một lúc, nói: “Anh, em cảm thấy chuyện này anh không có gì sai, nếu nhất định phải tìm lỗi, chính là lúc đầu anh nên nói với bà chủ của các anh, trên người anh chỉ có năm ngàn.”

Dịch Quan nghe thấy năm ngàn, mặt không khỏi nóng lên, em gái là CEO tập đoàn đã lên sàn, so với em ấy mình thật sự quá tệ rồi.

“Nhưng anh cũng nói, quy tắc thu phí của bà chủ các anh, chỉ lấy mười phần trăm tài sản cả người. Làm thương nhân, đã định giá sẽ không thay đổi, đây là uy tín.” Trần Huyễn Linh nói: “Cho nên bất kể anh có nói hay không, cô ấy cũng chỉ thu năm trăm. Sở dĩ bây giờ anh rối rắm như vậy, là vì anh được giúp đỡ, nhưng lại nhớ đến chuyện mình che giấu, cảm thấy áy náy, nhưng thực ra không cần thiết.”

Dịch Quan sửng sốt.

“Bỏ đi, đừng rối rắm chuyện trước đây nữa, thực ra chuyện này rất dễ giải quyết.” Trần Huyễn Linh có một đống lý do có thể khuyên giải Dịch Quan, nhưng nguyên tắc làm việc của mỗi một người đều khác nhau, chuyện mà cô ta cho là không có gì, có lẽ với Dịch Quan mà nói lại rất quan trọng: “Nếu anh cảm thấy áy náy, cứ nói chuyện này cho bà chủ các anh biết, sau đó xem cô ấy phản ứng thế nào.”

“Đúng rồi, anh phải đi tìm bà chủ xin lỗi. Cho dù không thể bù tiền, ít nhất cũng nên xin lỗi.” Dịch Quan đột nhiên hiểu ra nói.

“Tiền cũng không phải không thể bù đắp.” Trần Huyễn Linh nói.

“Làm sao bù đắp? Bà chủ đã nói rồi, quy tắc tộc Vu của họ chỉ lấy mười phần trăm, nhiều hơn không cần, ít hơn cũng không được.” Dịch Quan nói.

“Ý của cô ấy là, tiền thù lao, cô ấy không thể thu của anh nhiều hơn, nhưng nếu muốn đưa tiền cho cô ấy, có rất nhiều cách.” Mấy ngày nay Trần Huyễn Linh đã khôi phục một ít ký ức: “Em hôn mê lâu như vậy, cổ phiếu tập đòan Huyễn Hải, rớt nhiều lắm phải không.”

“Ừm.” Dịch Quan gật đầu: “Cũng khoảng năm loại ngừng giao dịch rồi.”

Khoảng thời gian này cậu ấy cũng để ý đến tình huống của tập đoàn Huyễn Hải, mỗi lần trong tin tức về tập đoàn Huyễn Hải đều nhắc đến việc cổ phiếu của tập đoàn ngừng giao dịch.

“Anh có thể bảo cô ấy mở một tài khoản cổ phiếu, mua cổ phiếu công ty chúng ta, hai triệu là đủ rồi. Đợi em tỉnh lại, cổ phiếu nhất định tăng mạnh, đợi mười ngày sau bán ra, ít nhất có thể kiếm được một triệu.” Trần Huyễn Linh nói: “Tự cô ấy bỏ tiền mua cổ phiếu, không coi là nhận thêm thù lao.”

“Chuyện này ổn không?” Dịch Quan kích động, mười ngày có thể kiếm được một triệu?

“Ừm.”

“Vậy...vậy bây giờ anh đi tìm bà chủ.” Dịch Quan nói rồi lập tức gọi điện thoại cho Vu Miểu Miểu.

Sau khi điện thoại reng bảy tám tiếng mới có người nhận.

“A lô, bà chủ, lát nữa tôi sẽ đến tìm cô, chúng ta vẫn gặp ở cửa Đông phả không?” Điện thoại vừa được nhận, Dịch Quan gấp không chờ nổi nói.

“Anh tìm tôi có việc gì? Em gái anh xảy ra vấn đề gì sao?” Vu Miểu Miểu tò mò nói.

“Không phải, là chuyện khác.”

“Có thể nói trong điện thoại không?”

“Không được, tôi phải nói trước mặt.”

“Ừm, vậy được, nhưng mà tôi không ở trường, đang ở vườn thực vật.” Vu Miểu Miểu nói.

“Vườn thực vật? Cô đến vườn thực vật làm gì vậy?”

“Tôi đến bắt ít thứ, cứ vậy nhé, tôi làm việc trước, anh đến thì gọi
điện cho tôi, tôi sẽ ra ngoài.” Nói xong, Vu Miểu Miểu cúp máy, nghe qua có vẻ rất bận.

Dịch Quan cũng không chậm trễ, nói một tiếng với Đông Vĩnh Nguyên, liền ngồi tàu điện ngầm đến vườn thực vật. Cậu ấy đứng ở cổng vườn thực vật chờ khoảng bảy tám phút, mới thấy Vu Miểu Miểu đeo ba lô từ trong đi ra.

“Quan Quan.” Vu Miểu Miểu thấy Dịch Quan, từ xa đã mỉm cười chào hỏi, chẳng còn chút dáng vẻ tức giận vì lỗ vốn.

Cô càng như vậy, Dịch Quan càng áy náy, đợi Vu Miểu Miểu đi đến gần, cậu ấy liền lớn tiếng xin lỗi.

“Bà chủ, xin lỗi.”

Vu Miểu Miểu bị tiếng xin lỗi này làm cho ngơ ngác: “Làm...làm sao vậy?”

Dịch Quan lập tức kể lại chuyện bản thân biết trước tiêu chuẩn thu phí của cô, sau đó lại cố ý che giấu tài sản trên người mình.

“Chỉ vì chuyện này?” Vẻ mặt Vu Miểu Miểu cạn lời: “Cái này có gì phải xin lỗi chứ, cũng chẳng phải chuyện gì lớn.”

“Nhưng hôm đó cô khóc thành như thế.” Nếu không phải Vu Miểu Miểu khóc đau lòng như vậy, mấy ngày nay Dịch Quan cũng không áy náy thế này.

“Nguyên nhân chủ yếu tôi khóc hôm đó không phải vì anh nghèo, là vì chuyện khác. Ây dà đừng nhắc nữa, tóm lại chuyện này cứ cho qua thôi. Hơn nữa anh không tin tôi cũng chẳng có gì không đúng, dù sao tôi cũng không tin anh.” Vu Miểu Miểu thẳng thắn nói.

“Hả??” Dịch Quan ngơ ngác.

“Hơn nữa tôi nhận đơn hàng của anh, không phải vì anh che giấu tôi, tôi mới nhận. Không cần quá áy náy, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi mà.” Vu Miểu Miểu rộng lượng vỗ vai Dịch Quan, để có thể đến vai Dịch Quan, cô còn cố ý nhón chân.

Dịch Quan lập tức cảm động: “Bà chủ ~ ~ ~”

“Được rồi, đừng khóc, trở về tôi sẽ bảo tướng công tăng lương cho anh, như vậy anh sẽ không nghèo như thế nữa.” Vu Miểu Miểu an ủi nói.

“Bà chủ, cô đừng nói nữa, tôi muốn khóc.” Dịch Quan sắp không nhịn được rồi.

Sao bà chủ lại tốt như vậy, không so đo chuyện mình gạt cô ấy cũng thôi đi, vậy mà còn muốn tăng lương cho mình.

“Được rồi, không còn chuyện gì khác phả không, tôi tiếp tục vào trong bắt ít đồ.” Vu Miểu Miểu nói.

“Đợi đã, tôi còn một chuyện.” Dịch Quan vội vàng gọi Vu Miểu Miểu: “Bà chủ, cô biết cổ phiếu không?”

“Biết.” Vu Miểu Miểu gật đầu: “Trước đây tôi có người thầy rất thích mua cổ phiếu, lúc trò chuyện thầy ấy rất thích dùng hình mặt người khóc lóc, bên cạnh còn viết một câu, rõ ràng hôm qua đã lỗ rồi, tại sao hôm nay lại lỗ nữa? Vừa nhìn đã biết là ngày nào cũng lỗ.”

Dịch Quan lập tức ngượng ngùng, nhưng vẫn phải căng da đầu nói: “Cái đó, em gái tôi là CEO tập đoàn Huyễn Hải, vừa rồi em ấy nói với tôi, đợi em ấy tỉnh lại cổ phiếu sẽ tăng mạnh. Nếu cô mua hai triệu, qua mười ngày, sẽ có thể kiếm được một triệu. Năm trăm ngàn lần trước, thật sự hơi ít, cho nên nếu cô tin, hay là mua thử xem?”

Vu Miểu Miểu khựng lại, sau đó quả quyết nói: “Mua, tôi đương nhiên phải mua, tin tức nội bộ, không mua là kẻ ngốc, có thể mua nhiều hơn không?”

“Chắc...chắc là được.” Dịch Quan thấy dáng vẻ bà chủ nóng lòng muốn thử, chắc không phải muốn ném tiền của ông chủ vào chứ.

Tiểu học Minh Thành.

Tiểu học Minh Thành là trường tiểu học tư nhân quý tộc ở thành phố Hải, tài nguyên giảng dạy bên trong đều là trình độ cao cấp trong nước, đương nhiên, học phí cũng rất đắt đỏ.

Trong lớp 3-1, Quý An uể oải nằm bò trên bàn, bạn học ngồi kế bên cậu nhìn thấy, không khỏi quan tâm nói: “Quý An gần đây sao thế, sắc mặt cậu khó coi quá.”

“Không có gì, chỉ là mình ngủ không ngon thôi.” Quý An yếu ớt nói.

“Mình nghe nói gần đây cậu hay mơ thấy ác mộng.” Bạn cùng bàn hỏi.

“Ừm, vừa đến tối là thấy ác mộng.” Quý An cũng cảm thấy kỳ lạ, mấy ngày nay trung bình mỗi đêm cậu chỉ ngủ ba tiếng, vừa thiếp đi liền mơ thấy đủ loại cảnh tượng kinh khủng, hình ảnh đó còn dọa người hơn phim kinh dị mà cậu từng coi. Thỉnh thoảng nghỉ giữa giờ nằm một lúc, cũng bị bóng đè, rất khó chịu.

“Có phải sắp thi, cho nên áp lực hơi lớn không.”

“Chắc vậy.”

“Cậu có cần đến phòng y tế khám thử không, mình cảm thấy cậu sắp bệnh rồi đấy.” Bạn học lo lắng nói.

“Không sao, ngày mai trường học được nghỉ, đợi về nhà là tốt rồi.” Trường học theo chế độ nội trú, nhưng sắp đến trung thu, được nghỉ ba ngày: “Hai ngày nay mình thấy đỡ hơn mấy ngày trước một chút rồi, ác mộng cũng không thường xuyên nữa, chỉ là gần đây ngủ ít, tinh thần không tốt.”

“Ừm.” Quý An mơ màng đáp, vừa nhắm mắt lại, bóng đen lập tức ập đến, trong chốc lát đã dọa cậu tỉnh giấc.

Quý An hoảng sợ đổ mồ hôi đầy người, vội vàng đứng lên, đi rót một ly nước lạnh, hung hăng uống hết, lúc này mới cảm thấy đỡ hơn chút.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện