Chẳng mấy chốc, Lộc Động Đình đã ra gần đến mép cành, đằng trước là vô số cành lá rậm rạp, cành nhỏ thì bằng đầu chiếc đũa, cành lớn thì bằng cổ tay.
Cành chủ mà Lộc Động Đình đang đứng đã bị cắt cụt phần đầu, để thúc những cảnh non nhỏ hơn mọc ở bên trong.
Như vậy cành mới nhiều ngọn hơn, dẫn tới ra hoa đậu trái nhiều hơn, lại cũng là để cho dễ thu hái và cắt tỉa cành hơn.
Như vậy đảm bảo mỗi năm đều sẽ có cành cây mới nhiều ngọn non, năng suất cây cho trái được đảm bảo.
Lộc Động Đình ngồi xuống, cầm đầu còn lại của dây thừng, cúi đầu dùng tay mò sang một bên của cành chính.
Đem một đầu dây thừng còn lại cột vào móc sắt được đóng bên cạnh của cành cây.
Sau đó thử thử xem xét lại nút buộc đã vững chắc hay chưa rồi mới đứng dậy.
Lộc Động Đình cũng không ngại phân chim, nếu là phân tươi thì hắn còn đôi chút ngại.
Một số loại phân chim có mùi rất kinh khủng lại còn ám mùi vào tay rất khó rửa.
Quan trọng nhất là trong phân chim có rất nhiều ký sinh trùng cùng trứng giun.
Chim là một vật chủ lây nhiễm của rất nhiều loại ký sinh trùng, cho nên người bình thường nên cẩn thận với phân chim, nhất là phân chim còn tươi.
Đối với phân chim đã khô lâu ngày thì không có mấy đáng ngại về mùi.
Bởi vì lâu ngày bị phơi dưới ánh mặt trời phân chim cũng đã bay hết mùi, ngoại trừ có chút liên tưởng ghê tởm còn thì không có gì đáng ngại.
Tuy nhiên cũng nên chú ý cẩn thận với phân chim hoang dã, bởi vì một số loại ký sinh trùng hoặc trứng ký sinh trùng có sức sống rất mãnh liệt.
Chúng có thể tồn tại mà không cần nước trong vòng nhiều ngày thậm chí là nhiều năm cho tới khi gặp điều kiện thích hợp.
Nếu không cẩn thận sẽ vẫn có nguy cơ nhiễm ký sinh trùng rất cao, mà hầu hết các loại ký sinh trùng không gây bệnh cho chim, nhưng đối với người thì không có chút nào nương tay.
Ký sinh trùng gây bệnh nhẹ bệnh nặng, từ chỉ gây khó chịu tới gây chết người không chỗ nào là không có.
Bởi vậy, khi tiếp xúc với chất thải động vật hoặc động vật, không chỉ là chim mà còn là nhiều loài động vật hoang dã khác nhất thiết phải cẩn thận.
Hãy chú ý các vết thương hở và làm vệ sinh cẩn thận sạch sẽ cơ thể nhất có thể sau khi tiếp xúc.
Nhưng đối với hiện tại Lộc Động Đình mà nói, chỉ cần không có mùi thúi khó chịu, mọi chuyện đều là chuyện nhỏ.
Dù cho ký sinh trùng muốn gây bệnh cho hắn đầu tiên cũng phải thâm nhập được vào người hắn cái đã.
Cho dù có bằng cách nào đó thâm nhập được vào cơ thể của Lộc Động Đình, ít ra cũng phải sống sót được khỏi bị năng lượng trong thân thể hắn bắn phá.
Cho nên mới nói một khi bước vào siêu phàm bệnh tật phần lớn cũng tự khỏi, hơn nữa càng khó mắc bệnh.
Dù sao không có mấy loài sinh vật nhỏ bé nào có thể không bị năng lượng trong cơ thể của siêu phàm sinh vật bắn phá phân giải thành chất cơ bản được.
Lộc Động Đình không hề ngần ngại, cầm chặt một đầu của sào tre đứng thẳng người nhằm vào một chùm quả xa xa đánh mạnh.
Trái cây và lá cây bị Lộc Động Đình đánh rơi rụng xuống dưới đất, dẫn tới Nguyễn Linh Trúc vui vẻ nhảy nhót kêu lên.
“A...!a...!
Rơi xuống rồi, rơi xuống rồi, còn rụng nhiều lá lắm anh Đình ơi.”
Sau đó cầm bao xác rắn tung tăng chạy ra nhặt quả trám, Nguyễn Linh Trúc còn chưa kịp cúi người nhặt, trên đầu đã rào rào rơi xuống thật nhiều quả trám.
“Ai ui...!”
Nguyễn Linh Trúc bị trám rơi trúng đầu, hét thảm một tiếng sau đó hai tay giăng bao xác rắn che trên đầu cướp đường mà chạy.
Đừng nhìn từng quả trám chỉ lớn bằng ngón tay cái, nhưng từ mấy chục mét rơi xuống, cho dù là Nguyễn Linh Trúc sắp bước vào siêu phàm, bị rơi trúng cũng là đau đến khóc lóc la lối.
Bên trên Rick Sanchez thấy Lộc Động Đình bắt đầu làm việc cũng bò ra một cành lớn khác đánh trám, dù sao cũng không phải cái gì khó học, chỉ cần nhìn một lần liết biết.
Trên đầu lộp bộp lộp bộp trám rơi xuống, phần lớn quả rơi trúng bao xác rắn trên đầu Nguyễn Linh Trúc sau đó bật ra ngoài.
Chạy thoát khỏi tán cây khá xa đến chỗ Sindragosa đứng, Nguyễn Linh Trúc mới thả xuống bao xác rắn xoa xoa tay xoa xoa đầu.
Vừa rồi trong lúc chạy, mặc dù dùng bao xác rắn che được đầu, nhưng đôi tay lại không được che chắn.
Một vài quả trám rơi trúng vào ngón tay đau đến Nguyễn Linh Trúc rầm rì rầm rì kêu.
Nhưng dù sao cũng là sắp bước vào siêu phàm, đau đớn cũng chỉ một chút mà thôi.
Thực mau Nguyễn Linh Trúc ánh mắt bị bao xác rắn hấp dẫn, phải nói đúng ra là bị những vật nhỏ bên trên bao xác rắn hấp dẫn.
Trên bao xác rắn Nguyễn Linh Trúc cầm vừa nãy, lẳng lặng nằm một ít trái cây.
Từng quả trám nhỏ hình quả trám, có kích thước cỡ khoảng ngón tay cái hoặc nhỏ hơn một chút, có màu bạc lại hơi hướng ám màu xanh tím.
(...!tất nhiên quả trám phải là hình quả trám bởi vì hình quả trám chính là lấy hình tượng quả trám.)
“A...!a..!
Xem này Sindragosa, vẫn còn mấy trái.
Ha ha ha...!”
Nguyễn Linh Trúc vui vẻ nhặt trám lên nhảy nhót đưa cho Sindragosa một trái, sau đó chính mình cũng cầm một trái lên xem xét.
Sau đó lại “ A...!” một tiếng.
Sindragosa liếc nhìn Nguyễn Linh Trúc một cái, từ nãy giờ Nguyễn Linh Trúc cứ “ A..
a..” nhảy nhót liên tục.
Sau đó nhìn Nguyễn Linh Trúc dùng tay xoa xoa quả trám sau đó giơ lên, đầu ngón tay đã nhuộm một lớp phấn màu trắng.
“Ha...
Thì ra là quả trám chín màu đen...!à không phải là