Chương 97: Nam thần chuyển đến
Khúc Dĩ Phồn treo tất cả quần áo vào tủ, anh nhìn thoáng qua phòng dành cho khách đã được quét dọn sạch sẽ. Lúc đó, đều do tự anh sắp xếp cho Ôn Phi nên nhìn rất vừa ý.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyen5z. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ra khỏi phòng, đối diện chính là phòng của Ôn Phi, trong lòng lại thầm nghĩ, dù bây giờ đang ở cùng một mái hiên nhưng vẫn ở đối diện nhau.
Ôn Phi đang ở phòng bếp nấu cơm, trong phòng đang mở điều hòa, hệ thống sưởi ấm đã tỏa ra khắp nơi, cuối cùng thì Ôn Phi cũng cởi áo bông ra, mặc áo len bên trong. Khúc Dĩ Phồn đứng dựa vào cạnh cửa phòng bếp nhìn thấy dáng vẻ Ôn Phi nấu cơm, khóe miệng hơi hơi cong lên: "Không nghĩ đến em còn có dáng vẻ người vợ, người mẹ tốt đấy."
Ôn Phi không quay đầu lại, mặt đỏ lên: "Không thì em mang dáng vẻ gì chứ?"
"Nhìn dáng vẻ em chơi bóng rổ đến nam sinh còn không dám theo đuổi em đấy, biết không?" Khúc Dĩ Phồn đột nhiên chuyển chủ đề.
Ôn Phi nói: "Em không biết có người theo đuổi em."
Đối với câu trả lời này của cô, đương nhiên Khúc Dĩ Phồn rất hưởng thụ, nhếch mày, đi ra khỏi phòng bếp, khóe miệng tươi cười ngồi ở cạnh bàn ăn, giọng nói có hơi lớn: "Lễ mừng năm mới này anh dẫn em đi leo núi nha?"
Ôn Phi đang rắc muối thì dừng lại hỏi: "Đi chỗ nào?"
"Núi Lư?" Khúc Dĩ Phồn nghĩ nghĩ: "Hay là đi Trương Gia giới?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyen5z. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyen5z. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ôn Phi hỏi: "Vì sao lại muốn dẫn em đi leo núi thế?"
Khúc Dĩ Phồn nói: "Anh làm ăn có lời nên cần hiếu kính với ba mẹ, có thể tưởng tượng ra hai người già nhà anh cơ bản không thiếu tiền, cứ dứt khoát dẫn theo em đi chơi."
Thật ra, không phải Ôn Phi muốn hỏi vì sao lại leo núi, mà muốn hỏi vì sao muốn dẫn cô leo núi, vì sao lại là cô, nhưng mà xem ra Khúc Dĩ Phồn hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này, Ôn Phi thở dài, đặt đồ ăn sang trước mặt Khúc Dĩ Phồn: "Được."
Khúc Dĩ Phồn ăn thử: "Tối mai đừng nấu cơm, sinh nhật của Hồ Khải, mời chúng