* Đầu cá hấp ớt : Đầu cá hấp là đặc sản của Hồ Nam.
Thời tiết ở nơi đây thường ẩm ướt, dễ khiến con người mệt mỏi.
Vì vậy, người dân địa phương rất thích ăn ớt đỏ để giữ sức khỏe.
Nghỉ đông trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt liền khai giảng.
Tháng 3 học kì mới có hoạt động lớn ---- " Internet + cuộc thi sáng tạo và khởi nghiệp dành cho sinh viên ".
Đây là sự kiện có ảnh hưởng lên trên toàn quốc, lần này đại học Hoa Quỳnh là bên đứng ra tổ chức, tất nhiên sự kiện sẽ càng được chú trọng.
Theo như lời của bộ trưởng của cục đối ngoại Chương Hoàn Hải ngay từ tháng 1, cục đối ngoại không chỉ tài trợ mà còn cung cấp các dịch vụ cho hoạt động chính của trường, Các thành viên dù mới hay cũ của các ngành đều được cổ động tham gia các nhiệm vụ.
Tần An Nhiên được phân làm nhiệm vụ đón tiếp các vị khách quý, không chỉ ở bên ngoài tiếp đón mà còn phụ trách dẫn đường để các vị khách quý vào tham dự , đi ăn cơm rồi về khách sạn.
Trong ngày diễn ra hội nghị, sau khi Tần An Nhiên tiếp đón các vị khách quý vào hội trường, Sau đó đi dến phía sau hội trường vị trí trống đứng, chờ hội nghị kết thúc thì đưa khách quý đến phòng tiệc rượu.
Không có việc gì làm, cô nhìn quay hội trường.
Thực ra có thể rõ ràng nhận thấy trường học vô cùng coi trọng hội nghị này.
Trong hội trường được trang trí vô ng lộng lẫy, bốn phía đèn, trên mặt đất trải thảm đỏ, bục phát biểu màu sắc rực rỡ.
Tần An Nhiên còn nhìn thấy các giáo viên bộ môn cùng các vị lãnh đạo đã sớm có mặt, đều bận rộn ở phía trước.
Trong hội nghị còn có những người tình nguyện đến từ những ngành khác, phụ trách tổ chức hội nghị, nhưng cô không quen.
Chỉ chốc lát, khách quý vào chỗ ngồi, người tham dự đến đông đủ, cuộc thi liền bắt đầu.
Sau khi lãnh đạo cùng khách quý phát biểu, thì chính là lúc các đoàn đội giới thiệu hạng mục khởi nghiệp.
Khác nghề như cách núi*, Tần An Nhiên không nghe hiểu nội dung cụ thể cùng những con số màu sắc sặc sỡ trên ppt của bọn họ, nhưng cô cũng không dám tránh đi vì sợ khách quý cần gì đó.
Cứ vậy đứng yên ở sau, đợi hội nghị kết thúc.
* không cùng ngành nghề nên không hiểu được kiến thức của ngành đó.
Nghe được một lúc thì lại đi đi lại lại.
Đột nhiên, ánh mắt cô hướng lên bục phát biểu.
Người kế tiếp lên hóa ra là Hứa giác.
Bởi vì việc học bổ túc TOEFL đã kết thúc, nên từ khi khai giảng tới này hai người không có gặp mặt.
Cho tới giờ đây là lần đầu cô thấy cậu mặc âu phục.
Đồ màu đen, được may tỉ mỉ, vừa vặn với dáng người cao ráo của cậu.
Tóc cậu ngắn hơn so với lúc nghỉ một chút, sự ngây ngô của thiếu niên đã giảm đi.
Ánh đèn sáng chiếu rọi xuống, cậu tỏa sáng vô cùng, trong mắt có những tia sáng rực rỡ, khuôn mặt rõ nét, lộ ra vẻ mặt chăm chú, cả người toát ra khí chất hòa nhã cao quý , vô cùng xuất sắc.
Hứa Giác như vậy, khác xa so với ấn tượng của cô.
Cô không tự chủ được mà ngẩn người ra.
Trên bục, Hứa Giác bắt đầu giới thiệu hạng mục của đội mình.
Lời ít mà ý nhiều, từng cử chỉ đều toát sự chín chắn, trưởng thành, giống như cậu là tiêu điểm của cả hội trường, khiến mọi người nhìn chăm chú không thể thoát khỏi.
" Rất đẹp trai đúng không ? "Bỗng nhiên một giọng nữ ở cạnh vang lên
Tần An Nhiên quay đầu nhìn, là người tình nguyện phụ trách hội nghị.
Mặt trái xoan, khuôn mặt thanh tú, thoạt nhìn có chút quen mắt, nhưng cô không nghĩ ra đã từng gặp qua ở đâu.
Nữ sinh kia mang theo vẻ mặt có chút tự hào, lại tiếp tục nói : " Tớ với cậu ấy cùng câu lạc bộ, là câu lạc bộ thể dục.
Cậu ấy chơi bóng rổ vô cùng giỏi, cậu không biết chứ nhiều nữ sinh theo đuổi cậu ấy lắm, mỗi lần tập luyện bóng rổ đều có rất nhiều nữ sinh chạy tới xem cậu ấy chơi bóng rổ.
" Ồ, vậy sao..." Tần An Nhiên đáp, cô cũng không biết nên nói gì.
Dường như nữ sinh kia tìm thêm thứ để kể, nói liên tục : " Cậu ấy rất có năng lực, cậu ấy đã thành lập một đội trong học kì trước, hiện tại đã bắt đầu dự án Internet lớn đó, những người trong đội căn bản không cùng cấp với cậu ấy, lần này khả năng sẽ đạt được giải nhất, tiền thưởng lên tới 100 vạn đó.
Có điều nghe nói nhà cậu ấy giàu lắm, chắc cũng không để ý chuyện tiền thưởng đâu.
Tớ nghe nói, cậu ấy không hoàn toàn vì giải thưởng, mục đích là để tạo mối quan hệ với các công ty lâu dài về sau...!"
Nữ sinh kia tự nói rất nhiều, làm bộ dáng hiểu Hứa Giác vô cùng.
Tần An Nhiên không muốn cắt ngang cô ấy, chỉ yên lặng lắng nghe.
Hơn nữa, nhưng lời mà cô ấy nói, cô quả thật không biết.
Cho tới bây giờ cô chưa từng nghe cậu nói qua.
Trên bục Hứa Giác đã giới thiệu xong, lại trả lời những vấn đề mà khách quý đưa ra.
Nhìn ra được rất nhiều người phụ trách của các công ty cảm thấy hứng thú với hạng mục của cậu, cứ như vậy trao đổi một hỏi một đáp vô cùng thú vị.
Hứa Giác trả lời rất tốt, thành thạo, khiêm tốn mà mà chặt chẽ cẩn thận.
Tần An Nhiên chưa từng thấy mặt này của cậu.
Cô cảm thấy người trưởng thành trên bục kia không giống với nam sinh kiêu ngạo lại có chút ngây thơ ở cạnh cô kia.
Chương trình hội nghị buổi sáng rất nhanh đã kết thúc, sau khi Tần An Nhiên dẫn khách quý đến phòng thì liền trở về hội trường.
Người tình nguyện tập trung tại đây ăn cơm.
Nhưng vì cô tới muộn, cơm hộp trong thùng đã bị mọi người lấy hết.
Hỏi một chút thì cơm sau 30 phút mới có thể đưa tới.
Không có cách khác nên cô đành đến chỗ bàn tiệc trà cầm ít bánh đến chỗ ngồi ở hành lang ăn lót bụng.
Bỗng nhiên, nghe được những tiếng nói chuyện cười đùa.
Cô quay đầu nhìn, là Hứa Giác.
Xung quanh cậu còn có ba bốn nam sinh, đều mặc âu phục.
Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện cười đùa.
Nhìn thấy Tần An Nhiên, Hứa Giác có chút ngạc nhiên.
" Sao cậu ở đây ? " Hứa Giác hỏi.
" Tôi là người tình nguyện.
" Tần An Nhiên đáp, rồi cắn một miếng bánh quy.
Hứa Giác nhìn cô, hơi nhíu mày : "Sao cậu lại ăn bánh quy, người tình nguyện các cậu mặc kệ không ăn ? "
" Tạm thời trong thùng hết cơm.
"
Những người còn lại nhìn bộ dáng của Hứa Giác, cũng không biết quan hệ chính xác của hai người là gì, thử đề nghị nói : " Nếu không thì vị mỹ nữ này cùng chúng tôi ra ngoài ăn ? "
" Không cần, cám ơn.
"Tần An Nhiên cười rồi xua tay, từ chối nói " Tí nữa tôi còn phải nghênh tiếp các vị khách quý trong phòng tiệc, không thể đi xa.
"
Hứa Giác nhìn cô, không nói gì.
Khi vừa cùng bọn họ ra khỏi hội trường, cậu quay đầu nói với bọn họ : " Các cậu tự đi ăn đi.
Cứ chọn món mình thích, có gì tôi sẽ trả.
"
Ánh mắt dò xét bọn họ tập trung vào khuôn mặt cậu, dường như hiểu được gì đó.
Không nói thêm, giơ tay chào cậu rồi đi.
Bên này Tần An Nhiên tiếp tục ăn bánh quy, mới vừa ăn xong một gói, đang chuẩn bị xé gói tiếp bỗng nhiên nhìn thấy một đôi chân thẳng tắp xuất hiện ở trước mặt.
Cô ngẩng đầu , là Hứa Giác.
" Sao cậu lại quay lại ? "
" Đi, theo tôi đến phòng nghỉ ăn cơm.
Hứa Giác không nói gì thêm, lập tức cầm lấy gói bánh trong tay cô, sau đó kéo cô đến hành lang khác.
Tần An Nhiên không kịp phản ứng, liền đi theo cậu tới một phòng nghỉ.
Phòng nghỉ không lớn, bên trong có bàn cùng sô pha, trên bàn có ít tài liệu cùng máy tính.
Đây phòng nghỉ riêng cho các đội được nhà trường chuẩn bị.
Hứa Giác đưa hai hộp cơm đặt trên bàn gần lại chỗ hai người, thuận tay đưa một hộp đến trước mặt Tần An Nhiên : "Này, đây là cơm cho những người tham gia, dù sao bọn họ ra ngoài ăn rồi, cậu cứ ăn đi.
"
Tần An Nhiên gật đầu.
Mở hộp cơm trước mặt ra, là 2 món mặn và 2 món rau.
Món mặn là đầu cá hấp ớt và thịt lợn nấu chín hai lần*.
Cô cầm lấy chiếc đũa dùng một Hứa Giác đưa cho, do dự một chút, sau đó liền ăn