VƯƠNG GIA,VƯƠNG PHI ĐÒI ĐỐT PHỦ

Hôn Một Cái Mới Chịu


trước sau

Vương gia cùng Bánh bao nhỏ trở về sau một  ngày dạo chơi tung hoành khắp giang hồ, hai người này thì đi cung một xe còn A Tịnh phải đi xe ngựa khác vì phải vận chuyển cả một núi hang hóa có khác gì chuyển nhà đâu. Trên xe ngựa Đằng Cảnh hỏi Bánh bao nhỏ:

- Đằng Cảnh:        Sao con lại mua trâm cài tóc???

- Bánh bao nhỏ:        Khi con gặp tỷ tỷ trên người tỷ không có một món đồ trang sức nào, tỷ còn mặc một bộ đồ rất ngắn và lúc tỷ đưa con về hoàng cung bụng tỷ cứ liên tục kêu, con nghĩ tỷ đã rất mệt và đói nhưng tỷ không lo cho mình mà cứ lo cho con!

Thật ra Lam Ninh vừa mới xuyên không đến đây nên là mặc bộ đồ ngắn nói thẳng là đồ ngủ (kkk), cưỡi trên con ngựa điên không mệt mới lạ nhưng trong ánh mắt đứa trẻ này là Lam Ninh trông rất đáng thương.

Vừa đi qua cổng thành Bánh bao nhỏ đã chạy ù vào gặp Lam Ninh

- Bánh bao nhỏ:       Tỷ tỷ ơi, tỷ đã khỏe hơn chưa?

- Lam Ninh:     Ừm, tỷ khỏe nhiều rồi, Bánh bao nhỏ chạy đâu mà đổ nhiều mồ hôi thế?

- Bánh bao nhỏ:       Bánh bao cùng với thúc thúc đi ra chợ mua rất nhiều quà cho tỷ ạ!

Vừa nói dứt câu thì cái tảng băng di động cũng vừa bước vào với một gương mặt chẳng chút thiện cảm gì. Không khí trong phòng cũng muốn đóng băng dù bên ngoài đang nắng rất đẹp, lúc này thị vệ a Tịnh bước vào cùng khối đồ mà cả hai đã mua, từng dòng người nối nhau mang đồ vào từ vải vóc, giày, đồ trang điểm,... đến những bình cắm hoa cũng được Bánh bao mua về, đúng hơn là vương gia mua.

Còn Lam Ninh nhìn dòng người cùng đống đồ mang vào cũng làm cô hoa mắt thì Bánh bao nhỏ đem một đôi giày trắng thêu hoa màu lam

- Bánh bao nhỏ:        Tỷ tỷ mang thử vào xem có vừa không, Bánh bao nhỏ đã chọn lựa rất lâu đấy!

Vừa nói Bánh bao vừa mang vào chân Lam Ninh thì vương gia cản lại

- Đằng Cảnh:        Để ta mang vào cho!

Lam Ninh đang trợn mắt nhìn, hai cái người này sao tự tiện thế không hỏi ý kiến tôi mà đã vội vội vàng vàng mang giày vào chân, tôi tự mang được mà.

- Đằng Cảnh:       Cô xem có êm chân, có thoải mái không?

- Lam Ninh:        Hơ, vừa vừa!

Sợ quá má ơi, cái tay con người này lạnh quá mà động tác mang giày rất nhẹ nhàng. Không, không được mềm lòng, con người này đã kề dao vào cổ mình xém nữa đi đời, còn trả thù hắn nữa mà.

- Trưởng công công:       Hoàng hậu giá lâm!!!

Hoàng hậu đi cùng với hai vị công công, trên tay cầm một bát canh to còn ngây ngút khói.

- Bánh bao nhỏ:       Mẫu hậu, mẫu hậu đem canh cho tỷ tỷ a!

- Hoàng hậu:        Ừm, hôm nay con đi dạo chợ với thúc con có vui không?

- Bánh bao nhỏ:        Vui lắm ạ, con có
mua kẹo táo cho mẫu hậu nữa, ngon lắm ạ!

- Mẫu hậu:       Cảm ơn Minh nhi nha, con về phòng thay quần áo, ăn cơm để cho Lam Ninh tỷ tỷ nghỉ ngơi!

- Bánh bao nhỏ:        Vâng ạ, con chào mẫu hậu, còn chào thúc thúc, hôm nay vui lắm ạ!

Bánh bao nhỏ quay sang vương gia nháy mắt một cái, rồi bước tới Lam Ninh hôn lên trán cô một cái

- Bánh bao nhỏ:       Ngày mai Bánh bao lại đến chơi với tỷ!

- Lam Ninh:       Ưm, mai đến tỷ sẽ làm kẹo cho Bánh bao nha!

- Bánh bao nhỏ:       Vâng ạ!

Bánh bao nhỏ đưa ánh mắt chờ đợi gì Lam Ninh một hồi lâu không thấy động tĩnh gì thì nhóc con liền hỏi Lam Ninh:

- Bánh bao nhỏ:        Tỷ tỷ không hôn tạm biệt Bánh bao sao???

- Lam Ninh:        À tỷ quên, lại đây! MOAH!!!

Một hành động đáng yêu đang diễn ra trước mặt nhiều người ngoại trừ hoàng hậu người đã truyền dạy sự dễ thương cho Bánh bao còn lại vương gia, thị vệ A Tịnh, hai ông công công cùng hai bà cung nữ hầu hạ Lam Ninh đều cảm thấy lạ lẫm, ngượng ngùng.

- Đằng Cảnh:        Hoàng hậu nương nương, thần cũng ở đây lâu rồi, cũng nên về nghỉ!

- Hoàng hậu:       Ừm, đệ về nghỉ đi, Minh nhi làm phiền đệ nhiều rồi, cảm ơn đệ!

- Đằng Cảnh:       Không đâu, lâu lâu cũng nên dẫn Minh nhi đi chơi!

Tiễn vương gia xong thì trong phòng còn Lam Ninh cùng với hoàng hậu, trước mặt Lam Ninh là một người phụ nữ vô cung xinh đẹp, gương mặt phúc hậu, nụ cười rạng rỡ điểm này thì Bánh bao nhỏ giống hệt người, trên người mặc bộ trang phục nhã nhặn.

- Hoàng hậu:       Lam Ninh, đây là canh tẩm bổ ta tự tay hầm, ăn cho mau khỏe lại!

- Lam Ninh:        Cảm ơn nương nương!

- Hoàng hậu:        Kêu nương nương nghe xa cách quá, muội kêu ta là tỷ tỷ đi!

- Lam Ninh:        Ơ, đâu được người là bậc mẫu nghi thiên hạ kêu như thế đâu được!

- Hoàng hậu:         Ta nói được là được!

- Lam Ninh:          Dạ, dược được ạ!

- Hoàng hậu:           Ăn canh đi, ta đút cho!

- Lam Ninh:           Ơ, muội tự ăn được ạ!

- Hoàng hậu:        Thế nào, có vừa miệng không?

- Lam Ninh:         Rất ngon!!!

- Hoàng hậu:           Hôm nay ta qua đây còn việc nữa, sắp tới là lễ hội cuối năm đến hôm đó muội tham gia luôn nhé, ta sẽ cho người mang trang phục đến cho muội, mắt thẩm mỹ ta tốt lắm!

- Lam Ninh:         Vâng ạ, cảm ơn tỷ tỷ nhiều đã làm phiền tỷ nhiều rồi!

- Hoàng hậu:         Không phiền, không phiền ta rất thích làm việc này.

- Hoàng hậu:          Ta ở đây cũng lâu rồi cũng đến lúc hồi cung rồi, muội nghỉ ngơi đi!

Nói dứt câu hoàng hậu cùng hai vị công công bước ra về kèm một nụ cười tươi. Hôm nay quá nhiều chuyện xảy ra với tôi giờ còn trở thành muội muội của hoàng hậu nương nương nữa, làm sao tôi thích nghi kịp đây trời.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện