Tên nhóc thối Vân tiểu viên này, không nhìn thấy hắn cũng quay về rồi sao?
Những ngày gần đây, hắn đã cố gắng hết sức, chiêu gì cũng dùng hết, nhưng tên nhóc thối này lại không chịu nhận hắn làm phụ thân!
Thật không ngờ, Viên Bảo là cố ý không để ý tới hắn.
Mặc dù nó chỉ là một đứa nhỏ, nhưng lại thông minh hơn những đứa nhỏ bình thường.
Nó cũng biết chuyện mẫu thân bị Mặc Diệp cấm tục bốn năm từ miệng đám người bà Trương.
Còn có chuyện đám người Đức Phi đối xử với Vân Quán Ninh không tốt…
Vân tiểu viên là cố ý, trút giận cho mẫu thân!
Giống như lời nó đã nói với Vân Quán Ninh vào mấy ngày trước: Cho bọn họ nghẹn chết, cho bọn họ rầu chết, không nhận bọn họ!
Ai bảo bọn họ ức hiếp mẫu thân chứ?!
Mặc Diệp nhíu mày nhìn bóng lưng hai mẹ con biến mất trước mặt, lúc này mới hỏi Như Ngọc: “Viên Bảo còn thích món đồ chơi nào? Món điểm tâm gì? Đã hỏi rõ chưa?”
Biết khoảng thời gian gần đây, chủ tử nhà mình bị nghẹn khuất trước mặt tiểu công tử.
Thế nhưng, chủ tử nhà mình là một người “mềm nắn rắn buông”.
Trong lòng tức giận nhưng không dám trút lên người tiểu công tử, chỉ có thể trút lên đầu bọn họ.
Như Ngọc cẩn thận rụt rụt cổ: “Tiểu công tử nói, muốn có pháo…”
“Pháo?”
Đầu mày Mặc Diệp càng nhíu chặt hơn: “Tên nhóc này muốn pháo làm gì? Tết