Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Chương 754


trước sau

Nào ngờ hôm nay nhìn đến, thì thật sự không có gì chuẩn bị gì cả?!

“Đúng vậy.”

Vẻ mặt Vân Quán Ninh như đang thăm dò.

Chu Oanh Oanh chỉ tiếc rằng rèn sắt không thành thép: “Tẩu đấy, tẩu đấy! Muốn ta phải nói tẩu như thế nào đây?”

“Bây giờ thái độ của Đức phi hiếm hoi làm mới được cải thiện, chẳng lẽ tẩu không định rèn thép nhân lúc còn nóng, lấy lòng mẹ chồng của tẩu, để bà ấy hoàn toàn chấp nhận người con dâu như tấu hay sao?”

“Muội nhìn Tần Tự Tuyết đi, nàng ta đã chuẩn bị trà Tuyết Thiên Sơn đắt tiền cho Đức mẫu phi rồi!”

“Không sao, của ít lòng nhiều mà! Ta và vương gia của ta cũng đã nói chúc mừng sinh thần cho mẫu phi rồi đấy!”

Vân Quán Ninh nhíu mắt: “Lúc trước khi vương gia của muội đến ăn mừng sinh thần của vương gia ta, đâu có nói như vậy đâu!”

Chu Oanh Oanh: “..”

Nàng ta không kìm được nhéo Vân Quán Ninh một cái: “Đã là giờ phút nào rồi mà tẩu còn cười nhạo chúng ta nữa?”

Nàng ta thực sự đang suy nghĩ cho nàng!

“Không sao đâu.”

Vân Quán Ninh vỗ nhẹ vào cánh tay nàng ta, nhóm người cùng nhau bước vào điện.

Sau khi hành lễ thỉnh an Đức PhiMặc Diệp và Vân Quán Ninh ngồi vào chỗ của mình.

Thấy bọn họ không có chuẩn bị gì, Tân Tự Tuyết liền chế nhạo, gây khó dễ trước: “Minh vương phi thật là thoải mái! Rõ ràng đã biết hôm nay là sinh thần của Đức mẫu phi, vậy mà lại tay không đi vào cung”

“Chắc là tâm tư của Minh vương phi đều dùng để tính kế người khác hết rồi, có đúng không?”

Vân Quán Ninh không thèm để ý đến sự kỳ quái của nàng ta, nàng chỉ quay đầu nhìn Đức phi và mỉm cười: “Mẫu phi.”

“Nghe nói Tam vương phi đã chuẩn bị cho người trà tuyết Thiên Sơn hảo hạng. Con dâu cũng rất thích thưởng thức trà. Không biết mẫu phi có thể tặng cho con dâu một ít được không?”

HI

Tần Tự Tuyết: “.”

Tiện nhân này!

Không chỉ xem nàng ta như không khí mà còn đòi quà nàng ta tặng sinh thần cho Đức phi nữa chứ?!

“Nha đầu này.”

Đức phi mỉm cười cưng chiều: “Con không hề chuẩn bị quà sinh thần cho bổn cung thì cũng kệ đi, vậy mà còn đòi ngược lại đồ của bổn cung nữa. chứ?”

“Thôi kệ vậy! Nếu như con thích, bổn cung sẽ thưởng hết cho con là được rồi.”

Tần Tự Tuyết suýt nữa tức đến mức nôn ra máu, đang định mở miệng lý luận thì
nghe thấy Đức phi thờ ơ hỏi: “Vợ của lão tam, con không để bụng chứ?”

Để bụng à?!

Nàng ta đã tức muốn chết luôn rồi đây này!

Đức phi bị làm sao thế?

Lúc trước, bà thương nàng ta nhất, vậy mà bây giờ lại dung túng cho Vân Quán Ninh giẫm lên mặt của nàng ta ư?!

Tần Tự Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Đức mẫu phi, làm sao có thể chứ? Nếu như con dâu đã hiếu thuận biếu cho người rồi, thì đương nhiên là tùy người quyết định.”

“Vậy thì tốt.”

Đức phi hài lòng gật đầu, dặn dò Lý ma ma lát nữa đừng quên mang tất cả trà Thiên Sơn Tuyết đến cho Vân Quán Ninh.

Sắc mặt của Tân Tự Tuyết trông vô cùng hung dữ.

Nàng ta vội vàng nâng tách trà bên tay lên nhấp vài ngụm, nhân cơ hội đó che giấu sự hung ác trên mặt.

Mặc Phi Phi vừa thấy vậy thì vui vẻ: “Tam tẩu khát hay là đang giận thế?”

Tần Tự Tuyết suýt chút nữa là bị sặc, nàng ta nhanh chóng đặt tách trà xuống, ánh mắt nhìn về phía Nam Cung Nguyệt.

Hai người họ mới là chị em dâu chân chính, đều là con dâu của Triệu hoàng hậu.

Cho dù khoảng thời gian trước đã chiến đấu với nhau đến một mất một còn, nhưng với chuyện đối phó với Vân Quán Ninh… Hai chị em dâu đã ngầm nhất trí với nhau rằng họ phải cùng nhau chống lại nàng!

Vì vậy, Nam Cung Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng nhỏ của mình và chậm rãi lên tiếng: “Ninh Nhi.”

“Tại sao muội không chuẩn bị quà sinh thần cho Đức mẫu phi? Bức tranh thêu hai mặt năm ngoái thực sự đẹp đến mức khiến ta kinh ngạc.”

Nàng ta mỉm cười nhìn về phía Vân Quán Ninh: “Con còn rất mong chờ năm nay, muội sẽ chuẩn bị món quà tuyệt vời khiến người ta phải kinh ngạc hơn nữa đây.”

Ai mà ngờ rằng nàng lại tay không đến?!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện