Lãnh Bằng Nguyệt cắn môi dưới, đáng thương ngẩng mặt lên: “Vết thương của tỷ tỷ làm thiếp thật sự không yên tâm.
Trước là thiếp muốn đến thăm tỷ ấy, sau đó là muốn vương gia và tỷ ấy có thể hòa thuận hơn.
Thiếp thực sự không muốn thấy vương gia tức giận.
Ngờ đâu, tỷ tỷ lại…”
Một đôi mắt ngập nước nhìn lướt qua dưới gối Lãnh Băng Cơ.
Lãnh Băng Cơ cuối đầu mới thấy, dưới gối không biết từ lúc nào đã có thêm một cây quạt, tay quạt có viên ngọc lộ ra ngoài.
Đây rõ ràng là đồ vật của nam nhân.
Mộ Dung Phong sa sầm mặt mày, bước lên cầm cây quạt trong tay mở ra, chỉ nhìn thoáng qua sắc mặt lập tức tái mét, hừ lạnh một tiếng: “Đúng là bản thơ tình buồn nôn.
Lãnh Băng Cơ, đáng lẽ hôm qua bản vương không nên cứu người”
Nhi Nhi vượt lên trước hiện giải cho Lãnh Băng Cơ, chỉ tay vào Lãnh Băng Nguyệt: “Đây không phải đồ của tiểu thư, rõ ràng là nàng ta vu oan giá họa.
Hơn nữa, lúc nãy nàng ta còn muốn giết tiểu thư”
“Tỷ tỷ mạnh mẽ như vậy, thiếp lại tay không tấc sắt, một thân một mình đến đây, không phải là tự chuốc khổ sao?” /
Lãnh Băng Cơ nhặt cây quạt lên, không thèm nhìn, ngẩng mặt lên.
cười chế nhạo: “Mộ Dung Phong, rốt cuộc Lãnh Băng Cơ ta ngu ngốc đến.
mức nào mới mang theo bên mình một cây quạt viết thơ tình trên đó? Không phải người muốn hòa ly sao? Ta cầu còn không được, hà tất gì phải làm như thế này?”.
Mộ Dung Phong nghiến răng: “Được, có dám cùng bản vương tiến cung ngay bây giờ, thỉnh cầu ly hôn?” Lãnh Băng Cơ cười nhạt: “Có gì mà không dám chứ?”
Nhi Nhi sau lưng nàng lo lắng kéo tay áo nàng, nhỏ giọng: “Tiểu thư đừng mà!”.
Lãnh Băng Cơ hiểu rõ, một nữ tử đã mất đi trinh tiết có ý nghĩa gì đối với hoàng gia, từ lúc này đây là cửa thập tử nhất sinh.
Những giấy không gói được lửa, Lãnh Băng Cơ quyết không chịu để yên.
Thay vì bị động mặc cho tin tức lan truyền, chờ bị kết án, không bằng chủ động tiến cung, tốt xấu gì cũng có cơ hội gặp mặt thái hậu, vì bản thân giành cơ hội sống”.
Gương mặt Lãnh Bằng Nguyệt thoáng qua vẻ hoảng sợ: “Nhưng tỷ tỷ đang bị thương, vương gia, hay là đợi hai ngày nữa cho tỷ tỷ bình phục lại, bớt giận hơn, tránh cho tỷ tỷ giận quá mất khôn nói những lời lẽ không hay trước mặt thái hậu, làm hỏng tiền đồ của vương gia.
Bình phục trong hai ngày? Với hoàn cảnh hiện giờ, bản thân còn mạng hay không là một vấn đề, nàng ta chắc gì để yên cho nàng có cơ hội trở mình.
Lãnh Băng Cơ cười lạnh lùng: “Ý muội muội ngoan của ta là, khuyên vương gia tốt nhất nên nhân lúc ta đang bị thương thủ tiêu ta, để tránh gây thêm rắc rối, trì hoãn nàng ta trở thành vương phi”
LBN nháy mắt nướt mắt lưng tròng: “Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, muội..”
Mộ Dung Phong Vỗ nhẹ sau lưng nàng tỏ vẻ an ủi, chán ghét liếc nhìn Lãnh Băng Cơ, lập tức xoay người rời đi: “Bổn vương chờ người bên ngoài phủ.
Nhớ kỹ, không được nói hươu nói vượn trước mặt thái hậu!”.
Lãnh Băng Cơ đi theo sau Mộ Dung Phong, quay mặt nhìn nàng ta cười đắc ý, khẽ mở môi đỏ, không tiếng động nói: “Muốn đấu với ta? Chờ xem!”
Đôi mắt sắc bén của Lãnh Băng Cơ nheo lại: “Nhi Nhi, thay quần áo!”
Búi một kiểu tóc đơn giản, một thân cùng trang chạm đất, Lãnh Bằng Cơ sắc mặt trắng bệch thẳng lưng.
Nhi Nhi đỡ nàng bước ra cổng Phong vương phủ từng bước một Cốt cách thanh tao, bộ bộ sinh liên
Mộ Dung Phong khinh thường ngồi chung xe ngựa cùng nàng, hắn.
cưỡi tuấn mã, một thân cẩm y hoa phục màu xanh lục, đầu đeo mũ quan, dáng vóc cao ráo, làm nổi bật khí phách phong tự cao nhã của hắn.
Một thân trường bào, ngay cả tia sáng mùa xuân tươi đẹp cũng lấp ló trên vầng trán của hắn, khiến khuôn mặt lạnh bằng hiện lên vẻ ấm áp.
Lãnh Bằng Cơ thướt tha bước xuống bậc thang, Mộ Dung Phong không chút để ý nhăn mặt.
Chỉ cảm thấy người trước mặt đoan trang mà không lòe loẹt, rạng rỡ mà không phô trương.
Chỉ với thần thái siêu phàm thoát tục, vương phủ rực rỡ lộng lẫy cạnh bên cũng bị lu mờ trước sự nổi bật của nàng.
Hồng nhan hoa thủy, quả thực không sai.
Chóp mũi hắn hừ nhe một tiếng, càng thêm khinh thường ghét bỏ, giữ cương ngựa, đi qua trước mặt nàng.
Lãnh Băng Cơ cắn răng nhịn đau lên xe ngựa, theo sát sau đó.
Trên đường ngựa xe như nước áo quần như nêm, xe ngựa đi được rồi trong chốc thì lập tức dừng lại.
Rất nhiều người chen chúc đi phía trước, hưng phấn mà giương cổ, làm cho con đường phía trước chật chội không thông được.
Mộ Dung Phong không kiên nhẫn nhíu mày, lập tức có thị vệ tiến lên xem xét tình huống, trở về hồi bẩm: “Khởi bẩm Vương gia, là một nữ nhân bụng to, hàng xóm muốn nâng nàng đem đi đi, rất nhiều người