Trên sân huấn luyện, Lãnh Băng Cơ được một đám binh sĩ vây lại ở giữa như ” chúng tinh phủng nguyệt”, đang tỉ mỉ dạy cho bọn họ kỹ thuật công kích hiện đại, ngay ngắn nề nếp, uy phong lẫm lẫm.
” Chém giết trên chiến trường, mỗi một chiều đều có thể quyết định sinh tử.
Cho nên, nhất định phải loại bỏ những động tác vô dụng, lợi dụng tất cả các vũ khí có thể công kích địch nhân, không chỉ có đạo thương trong tay, còn bao gồm cả khuỷu tay, nắm đấm, đầu gối của chúng ta, trong nháy mắt khiến cho chúng phát huy được sức bộc phá lớn nhất, một kích tất trúng, làm cho đối phương không còn bất kỳ sức đánh trả nào”
Nàng nghiêm túc làm mẫu động tác dùng tay không đoạt đao, dạy binh sĩ làm thế nào để lấy nhu khắc cương, làm thế nào để công kích đối phương một cách nhanh chuẩn tàn nhẫn, dùng những góc độ không thể tưởng tượng được khiến cho đối phương không kịp chuẩn bị.
Có hán tử trong quân doanh diễn tập đối kháng với nàng, không vì nàng là Phong Vương phi mà hạ thủ lưu tình.
Nàng linh hoạt giơ chân lên đá, mãnh mẽ giống như một con hổ nhỏ, lẽ nào quên mất chuyện bản thân là một phụ nữ đang có thai? Hay là, nàng thật sự có ý đồ muốn soán vị, trực tiếp thay thế vị trí của hắn?
Nữ nhân này quá không an phận rồi, thật là không thể bớt lo được.
Mộ Dung Phong tức giận ho nhẹ một tiếng, các binh sĩ lập tức thức thời tản ra, Lãnh Băng Cơ cũng dừng lại động tác trong tay.
* Bản vương đúng là không biết, Vương phi của ta không chỉ biết trị bệnh cứu người, còn biết cả giết người?” vừa mở miệng liền.
nồng đậm mùi thuốc súng.
Lãnh Băng Cơ lau mồ hồi trên mặt: “Ta chỉ đang cùng các binh sĩ rèn giũa, học tập một vài kỹ năng bảo toàn tính mạng mà thôi.
Dù sao thì trong Phong Vương phủ của ngươi hỗn tạp, không có chút thủ đoạn thì cũng chẳng sống được tới giờ”.
Hai người thay phiên nói qua nói lại, đám binh sĩ ngơ ngác nhìn nhau, liền nghe ra dấu hiệu của một hồi phong ba, lập tức rút cổ lại, người xô ta đẩy mà rời đi.
“ Những Bản vương thấy, rõ ràng là người đang dạy dỗ bọn họ sai cách.
Bọn họ là binh sĩ dưới trướng của thủ hạ Phong vương ta, phải khắc khổ luyện tập, làm thế nào để xông pha chiến đấu, làm thế để đánh chiếm thành trì, trong tay bọn họ có vũ khí sắc bén, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm về phía lồng ngực kẻ địch, không giống một kẻ hèn nhát, tay không tấc sắt phải tự bảo vệ mình”
| Lãnh Băng Cơ cười lạnh: “ Phong vương đại nhân không khỏi quả tự phụ khinh người rồi.
Bản lĩnh của người quả thật là vô cùng lợi hại, nhưng ngươi không thể lấy tiêu chuẩn của mình ra để so sánh với bọn họ, ngươi cũng không thể đảm bảo rằng trong tay bọn họ lúc nào cũng có vũ khí, lúc nào cũng trong thể bất bại.
Khi người dạy bọn họ cách tiến công, đồng thời nhất định phải để bọn họ học được cách phòng thủ cần thiết.
Suy cho cùng, ngươi cũng không muốn nhìn thấy bi kịch giống như Vu Phó tướng xảy ra trên người tướng sĩ khác.”
” Chỉ dựa vào chút công phu mèo cào của ngươi?”.
” Chiêu thức tuy rằng đơn giản dứt khoát, nhưng là tinh túy dung hợp từ kỹ thuật công kích hiện đại và võ thuật cổ đại, không cần phải vất vả luyện tập ngày đêm, lãng phí thời gian vài năm mới nắm vững được kỹ năng cơ bản.
Những chiêu thức này có thể học được một cách nhanh chóng, hơn nữa nó còn có thể thúc đẩy tiềm năng lớn nhất trong thân thể, hiểu qua tấn công vô cùng rõ ràng”.
Đối với biện luận của Lãnh Băng Cơ, Mộ Dung Phong nhìn chằm chằm nàng, ha ha cười lớn: “Sao các hạ không thuận theo chiều gió mà bay thẳng lên chín vạn dặm?”.
Lãnh Băng Cơ sững sờ, không hiểu sao rõ ràng bọn họ đang tranh luận về võ thuật, sao hắn đột nhiên lại nói sang văn thơ rồi?
Nàng trừng lớn đôi mắt lưu ly mơ mơ hồ hồ hỏi hắn: ” Có ý gì?”
Mộ Dung Phong chậm chạp nghiêng người, khóe miệng hiện lên tia cười châm biếm, chậm rãi nhả ra từng từ: ” Ngươi có bản lĩnh như thế, sao không lên trời luôn đi?”
Mẹ nó, cong cong quẹo quẹo vẫn là mảng người!
Lãnh Băng Cơ nghiến răng xoay người rời đi.
| Mộ Dung Phong miễn cưỡng chiếm được thế thượng phong, tâm tình vô cùng tốt, nơi cổ họng phát ra tiếng cười nhẹ: “ Vụ phó tướng tỉnh rồi, tinh thần xem ra không tệ lắm”
Dưới chân Lãnh Băng Cơ chuyển hướng, đi tới gian phòng của Vụ phó tướng, kiểm tra cẩn thận cho hắn ta, sau khi hỏi thăm tình hình, lần nữa treo bình chuyền nước thuốc lên, dặn dò những việc cần chú ý trong việc chăm sóc.
Lúc ra ngoài, Mộ Dung Phong đang canh giữ trước cửa, hỏi nàng: “Đói bụng không?”
Hắn chỉ biết ba chữ này.
Lãnh Băng Cơ lắc đầu: “ Hiện tại ta phải quay về phủ”
Mộ Dung Phong không bằng lòng: “ Ngộ nhỡ Vụ phó tướng có gì bất trắc thì sao?”
Lãnh Băng Cơ tức giận nói: ” Buổi trưa ta sẽ trở lại”
” Có chuyện gì đều có thể giao cho binh sĩ đi làm”
” Không được, ta nhất định phải tự mình quay về” Lãnh Băng Cơ cố chấp yêu cầu.
Mộ Dung Phong cụp mắt nghiêm túc nhìn nàng: “ Cho Bản vương một lý do”.
Lãnh Băng Cơ tức giận tới mức muốn mắng người, còn có thể là lý do gì? Nàng muốn tắm rửa!
Buổi sáng có ý thức dậy thật sớm, muốn tới bờ sông đêm qua rửa mặt súc miệng, kết quả đến nơi đã có không ít binh sĩ dậy.
sớm huấn luyện chiếm lấy rồi.
Thượng du rửa chân, hạ du rửa mặt, còn có người quay lưng lại đứng trong bụi cỏ tiểu tiện.
Lúc đó nàng liền đỏ bừng mặt quay về.
| May mà người Mộ Dung Phong phải đến hầu hạ nàng bế cho nàng một chậu nước giếng sạch sẽ để rửa mặt súc miệng, nhưng hiện tại sau một hồi đọ sức liền cảm thấy cả người dinh dính, cực kỳ khó chịu.
Nàng cắn răng: “Ta muốn tắm rửa, lẽ nào có người làm thay được sao?”
Mộ Dung Phong