Cuối cùng Thích Cẩm Nhã bị Tô Bạch Chỉ kéo đi, màn kịch náo nhiệt nho nhỏ hạ màn, Cơ Vấn Thiên không muốn để người khác tiếp tục xem cuộc vui của bọn họ, trực tiếp đóng cửa phòng lại, nhưng trong Như Ý Lầu vẫn có không ít người bàn tán về trò mèo giữa Dục Vương và tiểu thư nhà Thường Thắng Bá.
“Bữa cơm vui vẻ lại bị người khác làm phiền, thật mất hứng, hầy”, Lục Thanh Sương cau mày nhỏ tiếng oán thán một câu, nhưng người không vui nhất chắc chắn là Thích Vy, lại nghĩ đến đối phương có lẽ không hiểu Tô Bạch Chỉ lắm, khó tránh lần sau hai người lại đụng phải nhau, bèn nói cho nàng biết một số chuyện liên quan đến Tô Bạch Chỉ mà mình biết.
Chuyện đích tiểu thư Tô Bạch Chỉ của nhà Thường Thắng Bá thích Dục Vương Cơ Vấn Thiên đúng là không phải bí mật gì, thậm chí năm đó có một dạo còn có tin đồn nàng ta sẽ trở thành Dục Vương Phi, nhưng… đó là chuyện của mấy năm trước, lúc đó tiên hoàng hậu vẫn còn sống, người trong cuộc như Tô Bạch Chỉ lại còn trẻ, ý định ban hôn chỉ là tin đồn từ trong hậu cung truyền ra, không có thông tin chính xác.
Sau này không biết làm sao, sự việc bị lãng quên, cuối cùng Dục Vương Phi lại là Thích Vy, con gái của hộ bộ thượng thư Thích Bá Hàn.
Lục Thanh Sương nói không biết làm sao việc tốt ban đầu không thành, Thích Vy bất giác nhớ đến chuyện năm đó hắn khắc vợ mà Cơ Vấn Thiên nói với mình, chắc không phải Tô Bạch Chỉ vì tin đồn này mà sợ hãi, không dám gả cho hắn chứ?
Bây giờ thấy Dục Vương Phi như nàng vẫn sống rất tốt, cho nên lại nhen nhóm ý định?
Nếu thực sự là như vậy, bộ mặt của nữ nhân này không phải là kiểu khiến người ta chán ghét bình thường.
“Ở kinh thành, Tô Bạch Chỉ được đánh giá rất tốt, dân chúng bình thường bên ngoài đều biết tiểu thư nhà họ Tô tài mạo song toàn, dịu dàng tốt bụng, dịp lễ tết hàng năm còn đến bố thí cho một số khu dân nghèo của thành thị xung quanh kinh thành, phát cháo bánh bao cho ăn xin trong kinh, phát áo ấm mùa đông, còn từng được thái hậu khen ngợi”.
Thích Vy nghe mà cụt hứng, từ xưa đến nay, thủ đoạn này bị người ta dùng chán rồi, chút công sức bề ngoài ai mà không biết làm? Đối với Thường Thắng Bá phủ, những thứ phát ra đó chẳng là cái gì, lại có thể mang lại danh tiếng cho mình, tại sao lại không làm?
Nhưng tốt xấu gì cách này cũng có thể cho một số người được hưởng ân huệ thiết thực, cũng không phải không có ý nghĩa.
Trần Qúy Dương nghe thấy họ đang tám chuyện, liền xen miệng: “Quý nữ xuất thân hiển quý có danh tiếng càng tốt, đương nhiên cũng được gả cho nhà tốt, trong giới quý nữ kinh thành, bất luận gia thế hay tài mạo, Tô Bạch Chỉ cũng được gọi là xuất chúng nổi bật, mà nay đã đến tuổi gả chồng, nghe nói người đến cầu thân sắp san bằng cả ngưỡng cửa của Thường Thắng Bá phủ rồi”.
Thích Vy hỏi: “Sau đó thì sao?”
Trần Qúy Dương nhìn sang Cơ Vấn Thiên bằng ánh mắt mờ ám: “Hơn một năm trôi qua, đến nay