Vương Phi Trùng Sinh Ký

Chương 9


trước sau

Nói đến bạc, Bùi Ngọc Kiều bảo Trúc Linh mang hộp tiền đồng mở ra.

Nàng đếm, mới phát hiện bản thân không có nhiều tiền.

Chỉ có hơn hai trăm hai. Mỗi tháng tiền tiêu vặt của nàng đều có mười lăm lượng bạc, một năm, nàng tính phải có một trăm mấy chục lượng, chưa tính tiền thưởng trưởng bối cho.

“Tiền của ta đi đâu mất rồi?” Nàng hỏi Trúc Linh.

Trúc Linh nói: “ Đã thưởng cho hạ nhân, mua đồ.”

Nàng ấy dẫn nàng đi xem. Nhà kho trong viện chất đống những thứ lặt vặt bừa bộn. Hơn mười cái đèn lồng, mười hai con búp bê bằng ngọc, chong chóng bằng trúc, bình nước mã não, dưa hấu phỉ thúy, rực rỡ muôn màu. Nàng nhớ lại, nàng thích mua đồ, thấy đẹp mắt là mua.

Cũng không quan tâm có lãng phí hay không, toàn là yêu thích nhất thời.

Bây giờ suy nghĩ lại, thật đúng là phá sản!

Bùi Ngọc Kiều lắc đầu:“Sau này không mua nữa.” Nàng dặn dò Trúc Linh,“ Ngươi cũng đừng cho ta tiếp tục như thế.”

Trúc Linh gật đầu liên tục:“ Vâng.”

Trạch Lan cười nói:“ Cô nương có thiếu bạc đâu, thích mua gì thì mua cái đó, Thái phu nhân thương người như thế.”

“Ta không phải trẻ con, sao có thể thích nhiều như vậy được.” Bùi Ngọc Kiều khóa hộp lại, đưa chìa khóa cho Trúc Linh,“ Ngươi cất đi.”

Trạch Lan nhìn đỏ cả mắt.

Cô nương quả thực không coi nàng là đại nha hoàn, cái gì cũng gọi Trúc Linh tới làm.

Trước kia cô nương ngoan ngoãn biết bao, mọi thứ đều không quan tâm, nàng giữ hộp tiền có cầm một ít, cô nương cũng không biết. Thế mà bây giờ còn biết đếm tiền, xem ra con người ấy thật sự đã thay đổi rồi, còn quan tâm những thứ này.

Nàng cắn môi, trực tiếp hỏi Bùi Ngọc Kiều: “ Cô nương, người dứt khoát đem nô tỳ trả về bên Thái phu nhân đi.”

“...... Tại sao?” Bùi Ngọc Kiều sửng sốt.

“ Cô nương không thích nô tỳ ở chỗ này, còn giữ lại làm gì, chỉ sợ làm sai cái gì đó.” Nàng lau mắt, cúi đầu, tủi thân nói, “ Nô tỳ cũng đã ở bên cô nương mấy năm, không nghĩ rằng cô nương lại không thích như thế!”

Nàng nhấc chân liền đi.

Bùi Ngọc Kiều ở nơi này sững sờ.

Trúc Linh hiền lành, muốn đuổi theo: “Trạch Lan thật ra là đau lòng.”

Bùi Ngọc Kiều ngăn nàng lại, hồi lâu mới nói: “Đừng để ý.”

Trúc Linh khó hiểu.

Bùi Ngọc Kiều nhìn nàng, nghiêm túc hỏi: “ Ngươi và nàng ấy đều là nô tỳ của ta đúng không? Ta muốn sai sử thế nào thì sai sử thế ấy?”

“Đương nhiên, cô nương.” Trúc Linh gật đầu, “ Cho dù là lên núi đao xuống biển lửa, cô nương chỉ cần nói một câu, chúng nô tỳ cũng đi.”

“Ta đây trọng dụng ngươi, nàng ấy không nên bất mãn.” Nàng nhận ra, Trạch Lan đang cáu kỉnh với nàng.

Trúc Linh không nói gì.

Tính tình Trạch Lan như vậy, cô nương trước cũng không quản, nhiều lúc còn ỷ lại nàng ấy, bây giờ thì càng ngày càng coi trọng mình. Trúc Linh tuy rằng vui mừng, cũng không biết tại sao. Suy cho cùng Trạch Lan thông minh, nhiều ưu điểm, còn có thể dỗ cô nương vui vẻ, nàng thì cái gì cũng không biết.

Thái phu nhân trước kia đã nói, nàng có chút giống cô nương, có duyên phận.

Nói thẳng ra, chính là ngốc.

Trúc Linh thở dài: “ Nô tỳ kém cỏi hơn nàng ấy, cũng khó trách nàng ấy không bằng lòng.”

Đồng bệnh tương liên.

Bùi Ngọc Kiều vỗ vỗ mu bàn tay nàng: “ Trúc Linh, người ngốc không xấu, người thông minh mới dễ dàng trở nên xấu xa.”

Giống như an ủi người khác.

Nhưng trong lòng Trúc Linh lại bi thương một hồi, ngay cả chủ tử khờ nhà mình cũng nói mình ngốc, đúng là không thể cứu vãn được rồi!

“Cho nên ngươi như vậy rất tốt.” Bùi Ngọc Kiều liếc mắt nhìn ra ngoài, nghĩ rằng, người ở chung lâu, tâm tư rộng ra đúng là có thể phát hiện lòng người khác biệt.

Trạch Lan không an phận nô bộc, Trúc Linh lại chịu khó làm việc.

Cho nên dù Trạch Lan tức giận, nàng vẫn phải dựa vào Trúc Linh.

Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người.

Nàng không muốn đem tiền của giao cho người không thể tin quản lí.

Trạch Lan đi tới cửa, cuối cùng vẫn dừng lại, bởi vì phát hiện Bùi Ngọc Kiều căn bản không cho người đuổi theo, lòng nàng vô cùng mất mát, thì ra bản thân mình không có chút địa vị nào trong lòng chủ tử! Sau này, phải làm thế nào mới tốt? Nàng nắm chặt tay áo, nhưng với thân phận này của nàng, phải dựa vào ngốc chủ tử kia!

Nàng chậm rãi trở về, ngồi trên bậc thang bên ngoài xuất thần.

Trải qua một trận, cuối cùng Đại Đồng truyền đến tin chiến thắng, ngoại giặc thua chạy, Bùi Trăn lãnh binh truy kích, chém đầu hơn nghìn người, áp đảo trại địch.

Cả nhà vui mừng.

Ngay hôm đó mở thịnh yến, cả nhà tụ họp ăn mừng.

Lão Hầu gia, Bùi nhị lão gia thậm chí đều uống say mèm.

Mã thị cho người đỡ Bùi Nhất Trí lên trở về. Miệng Bùi Nhất Trí lầu bà lầu bầu, khuôn mặt hơi mập mạp đỏ bừng, mới chỉ tầm ba mươi tuổi, đã có dáng vẻ của một lão già sa đọa.

Nhớ tới Bùi Trăn, dáng người cao ngất, lạnh lùng nghiêm nghị bất phàm, Mã thị nhìn tướng công nhà mình lộ ra vẻ chán ghét. May mắn có hai đứa con trai xuất sắc, bà còn có chút hi vọng. Nếu mà cũng giống Bùi Nhất Trí, chi thứ hai này chắc chắn sẽ tuột dốc! Cũng may mà Bùi Trăn không tái hôn, không có con trai, tương lai tước vị không thể thiếu được sẽ đều rơi vào trên người Bùi Ứng Lân và Bùi Ứng Hồng.

Mã thị cầm khăn lau đi nước bọt chảy ra từ miệng Bùi Nhất Trí.

Bùi Ngọc Anh và Bùi Ngọc Kiều trở về, hai tỷ muội nói cười vui vẻ.

“Ngày phụ thân đi đánh giặc, muội làm giày cho cha, hiện tại vừa vặn làm hai đôi.” Bùi Ngọc Anh cười nói,“Tỷ tỷ, tỷ cũng nên chuẩn bị chút lễ vật tặng cho phụ thân đi.”

Bùi Ngọc Kiều nghiêng đầu:“ Tỷ sẽ đọc thơ cho phụ thân nghe!”

“Cũng được. Nhưng mà con gái ít nhất cũng phải biết chút nữ hồng.” Lòng tham của con người là vô cùng tận. Thấy tỷ tỷ hiểu biết chữ nghĩa, nàng hi vọng thêm Bùi Ngọc Kiều có thể thêu hoa, muốn nàng ấy cái gì cũng biết, đi ra ngoài, được người người khen.

Bùi Ngọc Kiều ừ một tiếng: “ Tỷ sẽ thử một chút.”

“Cẩn thận đâm vào ngón tay.” Bùi Ngọc Anh nói,“ Trước cứ tập vài cái mỏng thôi. Trúc Linh, Trạch Lan các ngươi nhớ trông nom cho tốt.”

Hai nha hoàn dạ một tiếng.

Nàng sợ tỷ tỷ lạnh, nắm tay nàng ấy, ôn nhu dặn dò: “ Mấy ngày nay tuy ấm lên, nhưng buổi tối còn lạnh, tỷ cẩn thận không lạnh tay, hôm nay sao lại không mang theo lò sưởi tay thế này?”

“Dùng ra mồ hôi lắm. Không biết có phải do thân thể tỷ tốt không.” Bùi Ngọc Kiều nhìn nàng với ánh mắt thân thiết, trong lòng đau xót, nhớ đến chuyện của Chu Dịch, ánh mắt hồng hồng, không biết nàng ấy đã phải chịu đựng như thế nào.

Đứa bé ngốc này thế mà lại biết đau lòng nàng, nhưng nàng cầm được thì cũng buông được. Chu gia không tán thành, Chu Dịch lại có quan hệ với Hứa Đại Mi, nàng đã khóc đủ rồi, cũng không muốn lãng phí thời gian trên người nhà Chu gia nữa, chân trời nào mà chẳng có có thơm! Bùi Ngọc Anh thản nhiên cười cười nói:“Tỷ tỷ, muội đã sớm không có việc gì rồi. Chúng ta là quý nữ Hầu phủ, có thiếu gì nam nhân tốt đâu?”

Thanh u dưới ánh trăng, nàng vẫn là nữ tử tiêu sái kiêu ngạo.

Mặc kệ những cái đã qua, đều không thể ép buộc nàng.

Cũng là con gái, Bùi Ngọc Kiều lại nhìn đến mức ngẩn ngơ, một lúc lâu mới nói:“Muội muội, muội thật xinh đẹp nha!”

Nàng cọ cọ mặt vào lòng muội muội.

Bùi Ngọc Anh phì cười: “ Kiều nhi của chúng ta cũng rất xinh đẹp!” Nàng sờ sờ mặt tỷ tỷ,“ Kiều nhi giống mẹ này.”

Nàng thì có chút giống phụ thân, nhiều thêm mấy phần anh khí.

Nói đến mẹ, hai người đều trầm mặc một lát. Nương của các nàng, tám năm trước đã qua đời. Trí nhớ của Bùi Ngọc Kiều mơ mơ hồ hồ, đã không còn nhớ rõ dáng vẻ của bà ấy. Trong phòng Bùi Trăn còn treo một bức họa, nàng nhớ tới, đi nhìn một chút,
phảng phất có thể cảm giác được mẫu thân vẫn còn ở bên cạnh.

Ngày hôm sau, Bùi Ngọc Kiều đến phòng chính thỉnh an xong, bản thân ở thư phòng luyện chữ, bây giờ nàng đi theo phu tử học tập, rất nghiêm túc, cộng thêm đã được Tư Đồ Tu dạy dỗ chỉnh sửa, chữ nàng viết càng ngày càng đoan chính, thường được Thái phu nhân khích lệ. Viết được nửa canh giờ, nha hoàn bên ngoài bẩm báo: “ Tưởng cô nương đến thăm cô nương.”

Bùi Ngọc Kiều vừa nghe, vội vàng buông bút:“Mau gọi nàng tiến vào.”

Tưởng gia là họ hàng Bùi gia, Tưởng Lâm là biểu muội của Bùi Ngọc Kiều, vì Tưởng lão gia thường đến vấn an Thái phu nhân, nên Tưởng Lâm cùng với cô nương nơi này rất quen thuộc. Sau này Bùi Ngọc Kiều gả cho Tư Đồ Tu, còn Tưởng Lâm thì thành trắc phi của nhị hoàng tử Tư Đồ Dụ, hai người có chút đồng bệnh tương liên, thường xuyên qua lại.

Cho nên đây gọi là vui sướng khi gặp lại bạn cũ.

Trạch Lan vén màn lên, Tưởng Lâm bước vào. Nàng năm nay vừa mới mười bốn, vóc người khá cao, mặt trái xoan, mắt hẹp dài, rất có ý nhị, cho nên mới được Tư Đồ Dụ nhìn trúng, mà Chu vương Tư Đồ Dụ này, lại là “ bao cỏ” (*) thân vương nổi tiếng kinh thành, Bùi Ngọc Kiều nghĩ rằng, có khi cũng không kém nàng nhiều lắm, có điểm ngốc ngốc.

(*) bao cỏ: ngu ngốc, vô dụng, không làm được trò trống gì cả.

“Biểu tỷ.” Tưởng Lâm nhìn thấy nàng liền cười, ngồi bên cạnh nói,“Muội vẫn muốn đến thăm tỷ, nhưng trước tết cảm lạnh, uống một đống thuốc mới khỏi, mẫu thân muội nói không nên ra ngoài, mới chần chừ đến bây giờ, đầu tỷ đã tốt chưa? Biết thế, khi đó muội nên kéo tỷ lại đừng đi.”

Lúc ấy, nghe nói có mỹ nam để ngắm, Bùi Ngọc Kiều rất ngốc, thừa dịp Bùi Ngọc Anh không chú ý, đi theo cô nương Trần gia, Tưởng Lâm cũng đi cùng. Bùi Ngọc Kiều cười nói:“Muội đừng để ý làm gì, nói chung là nhiều người, chen lấn, dù sao ai cũng không để ý được, không trách được ai.”

Không nghĩ tới Bùi Ngọc Kiều lại nói ra những lời này, Tưởng Lâm kinh ngạc phát hiện, nàng ấy có chút khác lạ, nhưng muốn nói, lại không nói rõ được.

Ánh mắt nàng dừng ở trên người Bùi Ngọc Kiều, thấy nàng ấy đeo cây trâm nam châu xinh đẹp, hạt châu tròn tròn to như ngón tay cái, nghĩ rằng số mệnh Bùi Ngọc Kiều thật tốt. Một người ngốc, không mẫu thân, lại có tổ mẫu và phụ thân thương yêu. Đáng tiếc người như mình, lại chỉ là thứ nữ, cũng là nữ nhi duy nhất của Tưởng gia, vậy mà không được đối xử tốt bằng một nửa Bùi Ngọc Kiều.

Nàng dặn dò nói:“Cũng thật là, lần tới tỷ cần phải cẩn thận chút, may mắn ngã không nặng đó.”

“Ừ.” Bùi Ngọc Kiều gật gật đầu, nàng đương nhiên sẽ không tái phạm sai lầm này.

Tưởng Lâm uống xong trà, nói:“ Tỷ đừng nghe giảng nữa, chúng ta gọi nhị biểu tỷ, tam biểu muội cùng đi Dư Hương Các thôi. Nghe nói hôm qua mới nhập về nhiều loại son phấn, huân hương mới. ” Ngọc Kiều chớp chớp mắt,“Cũng đúng lúc nên ra ngoài một chút.”

Bùi Ngọc Kiều cũng thích những thứ thơm ngát. Bộ quần áo nào của nàng cũng đều có mùi thơm, cả ngày trong phòng cũng ám mùi hương, nghe vậy đứng lên nói:“Được nha!”

Bốn cô nương lập tức tụ cùng một chỗ.

Thái phu nhân nghe nói muốn đi Dư Hương Các, bà liếc mắt nhìn Bùi Ngọc Anh. Tiểu cô nương bị này đả kích, đi ra ngoài một chút cũng tốt, bà cười nói:“Đi thôi, ta đi đứng không tiện, nếu không phải Dư Hương Các này, ta cũng không muốn đi. Các ngươi nhìn trúng cái gì, không cần hà khắc, đều tính trên đầu tổ mẫu, Lâm nhi, ngươi cũng vậy.”

Bốn người hoan hô một tiếng, líu ríu liền đi ra ngoài.

Dư Hương Các tại kinh thành là cửa hàng phấn nước số một, chưởng quầy có sở trường kinh doanh, mời cao nhân nghiên cứu chế tạo son phấn cùng huân hương, những nơi khác không thể bắt chước được, cho nên giá không rẻ, mỗi hộp đều có giá trị xa xỉ, cũng chỉ có nhà giàu sang mới được hưởng dụng, nhưng mặc dù như vậy, Dư Hương Các mỗi ngày vẫn là người đến người đi, xem ra kinh thành, rốt cuộc là tàng long ngọa hổ.

Tưởng Lâm nhìn thấy những thứ mới ra, liên tục gọi nha hoàn đến lấy.

Nhìn thấy bộ dạng ấy của nàng ta, Bùi Ngọc Họa có điểm xem thường, thầm nghĩ đúng là thứ nữ, ở nhà không được sủng, tới chỗ này rút tiền tay chưa bao giờ mỏi, cũng may là tổ mẫu hào phóng, để nàng mua đi. Nàng khẽ hừ nhẹ, bản thân cũng chọn mấy thứ, phía bên kia Bùi Ngọc Anh, Bùi Ngọc Kiều có thương có lượng, rất cẩn thận, thấy thích hợp mới mua một ít.

Bởi vì hôm nay có hàng mới, cho nên đặc biệt nhiều người, chỉ mới nửa ngày, đã gặp được nhiều phu nhân cô nương, Bùi Ngọc Anh thúc giục Bùi Ngọc Kiều tiến lên ân cần thăm hỏi, ngôn ngữ cử chỉ của nàng khéo léo hơn trước kia rất nhiều, khiến cho tất cả mọi người rất kinh ngạc.

Mua đồ xong, mấy người đi ra, vừa đến bên ngoài, một ngựa một kiệu liền dừng lại trước cửa tiệm.

Một vị công tử trẻ tuổi thân mặc cẩm bào xanh ngọc, đầu đội ngọc quan, chân đi ủng ô hắc lộc, xoay người đứng xuống dưới, ngẩng đầu, ngũ quan tuấn lãng, khí vũ hiên ngang, khiến cho người đi đường phía sau không thể không nhìn.

Tưởng Lâm nhẹ giọng nói:“Mọi người nhìn kìa, Thẩm Mộng Dung đó!”

Ánh mắt Bùi Ngọc Kiều lập tức trừng lớn, đây là vị công tử trẻ tuổi làm cho mình mất hết mặt mũi kiếp trước?

Nàng giống thỏ con, bỗng nhiên núp phía sau Bùi Ngọc Anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện