Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Chương 36


trước sau


Nhưng chưa kịp nói hết câu, ông ta đã thấy Ngô Trí Viền sãi bước qua sảnh lớn.

Lúc này buổi chơi nhạc của Tử Kiều cũng vừa kết thúc .Cô cúi đầu chào khán giả, rồi chậm rãi rời khỏi sân khấu.

Dù Ngô Trí Viền chỉ thấy một bẽn sườn mặt của Tử Kiều nhưng anh ta lại thấy khá quen .
sở dĩ lúc đầu Ngô Trí Viễn thâc mâc bài nhạc này, vì có lần anh ta đã từng nghe Doãn Nguyệt Nhan đánh rồi vào lúc sinh nhật mười tảm tuổi của Ngô Uyến.

Do bị thu hút nên anh ta nhớ mình có hỏi qua Doãn Nguyệt Nhan về cái tên bài nhạc .Cho nên khi nghe qua cô gái kia chơi anh ta liền nhận ra.
Chí là một điệu nhạc piano cũng không nói lẽn vấn đề gì cá .Anh ta muốn đứng đợi cô gái kia ra về, xem thử dung mạo của cô gái đó ra sao .Không hiếu sao trong lòng anh ta có một nghi ngờ lạ thường.

Quản lý Bạch thấy Ngô Trí Viền cứ đứng chờ không có ý rời đi ,ông ta suy ngẩm chẳng lẽ anh ta nhìn trúng Tử Kiều rồi sao.
Nên mới cố ý đứng đảy đợi người, nhưng Tử Kiều hiện tại trên dưới Hy Viên ai cũng rõ cần được bảo hộ một cách an toàn nhất.

Do ông quản chặt trẽn dưới nhân viên của nhà hàng nên không ai dám nói ra nói vào.

Nhưng trong lòng từng người đều hiếu rõ cô gái mang tên Tử Kiều kia hiện tại là đối tượng được Chủ Tịch bọn họ đế mât đến .Cũng không rõ trong lòng Chủ Tịch của bọn họ đặt Tử Kiều ờ vị trí nông sâu ra sao .Nhưng chỉ cần rõ cô gái ấy bọn họ không được phép chạm đến ,tức nhiên người ngoài cũng thế.
– Sao cô gái kia lảu ra vậy ?
Ngô Trí Viền cât ngang suy nghĩ của Quản Lý Bạch, khó hiếu nhìn ông ta.
Thi ra tiên đoán của ông ta lả đúng, Bạch Hồ cười gượng.
– Ý cậu muốn hỏi cô gái chơi đản sao ?
– Đúng vậy, chứ ông nghĩ tôi rảnh rồi đứng đây chơi với õng sao.
Ngô Trí Viền có chút không vui, giống như sự bực bội dồn nén đều xả vào người Quản Lý Bạch.
Khớp hàm Bạch Hồ cứng ngắt, cố gặng nặng ra nụ cười giả trân.
– À..cô ấy về rồi..
Ngô Trí Viền cau mày.
– Tôi đứng ở đây từ lúc giờ có thấy cô ấy bước ra đâu.
Bạch Hồ giật giặt mép

môi.

– À, cô ấy đi đường sau khuôn viên.
Nhưng có đánh chết ông ta sẽ không dám khai ra, đi dọc theo khuôn viên nhà hàng là có thế qua khu chung cư cao cấp .Mà nơi đó chính là căn hộ của chủ tịch họ..
Ngô Trí Viển cào tóc, bực bội xoay người.
– Lần sau ông nên nói sớm hơn, được rồi đem thức ăn vào phòng cho tôi đi f như những món cũ..
Bạch HỒ sờ mũi, món cũ của anh ta là món nào, rõ ràng gần một năm nay rồi anh ta có đến đây đâu.

ông ta có là thần thánh cũng khó mà nhớ nối..
Từ ngày dọn đến khu chung cư gần Hy Viên, Tử Kiều không còn vất vả như ở phòng trọ cũ .Mọi việc đều thuận lợi hơn rất nhiều, lúc đi làm từ chung cư bước qua Hy Viên chưa được năm phút, cũng không cần đi quá sớm.

Mọi thứ như chiều lòng người được như vậy tất cả đều nhờ ai đó đã ra tay giúp đỡ.
Lại nhớ lúc sáng cô có nhận được cuộc gọi từ Tô Hàn, anh nói tối nay muốn ăn ké buổi tối nhà cô.Cho nên lúc này Tử Kiều vội vả vào bếp chuấn bị mọi thứ .So với người bình thường thì Tử Kiều mất nhiều thời gian hơn nên vì thế cô hay mua thức ăn đã qua sơ chế ở siêu thị ,chỉ cần rã đông là có thế bát tay vào làm ngay.
Reng

Bất ngờ lúc này chuông cửa vang lèn, Tử Kiều ngẫm nghĩ thời gian còn khá sớm sao Tô Hàn lại đến nhanh vậy, cô chậm rãi lần theo trí nhớ mổi ngày ra mớ cửa .
– Sao anh đến sớm thế ..ui..
Quả nhiên là Tô Hàn, nhưng vừa vào cửa Tô Hàn đã kéo Tử Kiều vào lòng ôm chặt, như thế chưa vờ nát lấy cô hòa vào thân thế của anh là chưa thỏa dạ.
– Này..anh..anh sao vậy ?
– Ngoan ,đế anh ôm một chút..

1
Tiếng nói anh thỏ thẻ bẽn tai của cô như kìm ném cảm xúc nghe vào làm lòng Tử Kiều có gì đó giống như lông vũ mềm mại lướt qua .Cũng không dám chống cự vì rõ ràng hôm nay Tử Kiều cảm nhận Tô Hàn lạ lâm.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện