Lin mè nheo ăn vạ đủ thứ cuối cùng Kris cũng kể sơ lược cho nhỏ nghe. Và hôm nay Lin nằng nặc đòi Kris dẫn Phong đến để nhỏ gặp vì lần trước ở Jongan nhỏ không dám nhìn với nói chuyện nhiều
Sáng sớm Lin đã kéo Kris đi mất, bảo 2 người đi trước, rồi hẹn Phong với Khang lên quán nước sau
Lin hôm nay có vẻ không được vui, khuôn mặt cứ nhăn nhó. Nhỏ không phải là người biết che giấu cảm xúc, nếu không muốn nói là hoàn toàn phơi bày ra ngoài hết
Nhưng Kris cũng không muốn hỏi, vì khi chịu hết nổi, Lin sẽ tự khai thôi
Lin và Kris vào chỗ hẹn. Nhưng Lin không ngồi vào bàn trống, mà tiến đến chiếc bàn ngay giữa phòng, đã có 6 người ngồi chờ sẵn
Họ hình như đều là sinh viên, có lẽ ngang tuổi nhau. 2 gái 4 trai. Ăn mặc chải chuốc đẹp đẽ. Lin bước đến, cười thật tươi và tự giới thiệu
- Mình là Võ Khánh Linh của đại học E.K, còn đây là….Tiểu Dương, đại học W.K. Rất vui được làm quen
4 tên con trai nhanh chóng bị thu hút vì giọng nói ngọt ngào và khuôn mặt đáng yêu của Lin, và rồi ngay lập tức bị đông cứng khi thấy Kris. Nó hơi nhíu mày. Lin ghé sát tai nó nói khẽ
- 1 lần thôi, sau này tớ không làm phiền cậu nữa
Lin chớp chớp đôi mắt ương ướt, thiết tha nhìn Kris. Nó thở dài. Nhét headphone vào tai rồi ngồi xuống. Lin mừng rơn, 4 anh chàng kia cũng vậy, chỉ có 2 cô gái kia là não nề
Đây là 1 buổi giao lưu kết bạn. Điều này không có gì để bàn cãi. Lạ là sao Lin lại tham gia trong khi nhỏ đang cặp với Khang. Nhìn những anh chàng này cũng không tệ, nhưng vẫn thua kém Khang, ít nhất là về mặt ngoại hình
Trong khi 7 người kia vui vẻ trò chuyện thì Kris chỉ thờ ơ nhìn cửa sổ và nghe nhạc. Một anh chàng bạo dạn cất tiếng hỏi, nhưng hoàn toàn không có câu trả lời. Đến phần chọn bạn, 1 người chọn Lin và 3 người chọn “Tiểu Dương”. Đến lượt con gái chọn thì đúng lúc đó Khang bước vào, vì đã đến giờ hẹn.
Lin đã thấy Khang, nhỏ liếc cậu, rồi chỉ vào anh chàng chọn nhỏ, tặng kèm theo một nụ cười ngọt ngào. Khang thở dài, bước đến
- Được rồi đừng bày trò nữa
- Ai nói tôi bày trò. Đừng làm phiền tôi “hẹn hò”
- Sao em trẻ con vậy?
- Còn tốt hơn là lão già như anh
- #$$^#$^#
- !#@@#
Đám người kia chỉ còn biết đứng trơ ra nghe 2 người cãi nhau. Đại khái là Khang thất hẹn với Lin nhiều lần nên khiến nhỏ giận, và có lẽ còn ghen nữa
- Đã nói bao nhiêu lần rồi cô ấy sắp thay anh làm hội trưởng nên…
- Nên anh mới phải ở bên cô ta 24/24 để “hướng dẫn” chứ gì, tôi còn lâu m….
Khang đột nhiên chìa một con gấu nhỏ ra. Lin im bặt, mắt mở to kinh ngạc
- Đây là…
- Sorry Teddy. Là em đã nói như vậy. Nên anh mua..để xin lỗi em. Đừng giận nữa nhé
Lin nhìn Khang, rồi như vỡ òa, nhỏ nhào tới ôm cậu, gật đầu lia lịa. Vậy là hòa
Kris chống cằm, khẽ mỉm cười. 3 chàng trai kia quay sang nhìn nó. A phải rồi. Giờ đến lượt Kris chọn. Nó lướt mắt nhìn, ánh mắt lạnh thấu xương. Rồi chợt khóe mắt ánh lên chút nắng, Kris đưa tay, chỉ….ra phía cửa sổ
Ngoài đó. Phong vừa dừng xe lại
Không quan tâm 3 chàng trai tội nghiệp kia, Kris đứng lên bước ra chỗ Phong, Khang và Lin cũng đi theo
Họ đổi địa điểm sang một quán cà phê
- Hi anh
Lin ngồi đối diện, nhe răng rồi giơ tay hình chữ V chào Phong, nhưng ánh nhìn sắc lạnh của hắn khiến Lin chợt run, nhỏ thu tay và nụ cười nham nhở của mình lại
- Chào
Khang thì tự nhiên hơn, vì dù sao họ cũng đã là bạn từ bé
- Vẫn chưa nhớ ra àh?
- Cần nhớ gì sao?
- Ừ. Nhớ tiền mày nợ tao
Khang giọng cười cợt, cậu đã quen với vẻ lạnh nhạt của Phong rồi, nên bình thường vẫn luôn nói chuyện với hắn như thế
- 2 người đang quen nhau?
Khang lại hỏi tiếp. Và chẳng ai trả lời. Phản ứng như vậy, nghĩa là đúng rồi
- Rốt cuộc 2 người vẫn trở về bên nhau. Chán thật
Khang ngậm ngùi tiếc rẻ, Lin lườm cậu.
- Anh với con bé Lưu Mẫn Nhi là quan hệ gì vậy?
Lin rốt cuộc kìm hết nổi, nhỏ sấn tới hỏi Phong
- Không biết
- Chẳng phải anh là vị hôn phu của cô ta sao?
- Không quan tâm
Lin mừng thầm trọng bụng. Có thế chứ, từ đầu đền cuối chỉ là con nhỏ đó mơ hão thôi, Phong đời nào để ý đến cô ta.
Nói chuyện thêm một lúc thì Khang và Lin phải đi học nên họ tạm biệt nhau. Kris dẫn Phong đến 1 nơi.
Biển
Lần nào đến biển cũng là vào lúc hoàng hôn.
Kris xoay người nhìn về phía Phong. Hắn cũng quay sang nhìn nó. Kris đưa tay lên, làm thành hình khẩu súng, chĩa vào ngực Phong. Hình ảnh 4 năm trước như tái hiện trước mắt. Cơn mưa của ngày hôm đó, vẫn đang gào thét trong tim Kris
Kris đưa tay chạm nhẹ vào vết thương, nơi giờ đây đã in hằn thành sẹo
- Còn…đau không?
Phong nhìn vào đôi mắt u buồn đó, cảm thấy lòng chùng lại. Hắn cầm tay Kris, nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn tay
- Không
Kris chạm vào khuôn mặt của Phong. Những đường nét hoàn mĩ vẫn không thay đổi, nhưng đôi mắt xanh tuyệt đẹp giờ đây đã trở trống rỗng vô hồn. Nước mắt Kris chợt rơi
- Nhưng em…còn đau lắm
Phong kéo nó lại gần, hôn lên đôi mắt đẫm nước, hôn xuống sống mũi cao, rồi lần xuống đôi môi mềm mại, đặt lên đó một nụ hôn phớt
- Như vậy..đã hết đau chưa?
Hắn nheo mắt hỏi. Kris đỏ mặt, môi khẽ mỉm cười
2 người nắm tay nhau, đi bộ đến bãi gửi xe
Đột nhiên
Trời đổ mưa
Kris nhìn cơn mưa bất chợt, lòng có chút bất an
Từ xa
Một chiếc xe tải đang chạy đến. Gần đến chỗ Phong và Kris đang đứng thì đột nhiên tăng tốc và lao thẳng lên lề
Kris xoa xoa chân, chống ta ngồi dậy. Lúc nãy, Phong đã đẩy Kris ra. Nó nhìn về phía