- Khu…nhà….cũ
Lin vừa dứt lời thì một đợt gió ở đâu thổi qua làm nhỏ sởn cả gai óc. Kris vẫn bình thản bước đi. Khang tuy vẫn bước đều đều nhưng mắt ngó dáo dát ( teo rồi ) )
10 phút sau…
3 người đã đứng trước khu nhà cũ. Khu nhà quả không hổ danh bị ma ám. Những tàn tích từ lần hỏa hoạn 17 năm trước vẫn còn. Những bức tường cháy đen loang lổ, những mảnh thủy tinh vương ***, những cánh cửa mở tang hoang…
Khu nhà gồm 2 tầng, có dạng hình chữ U. Xung quanh cây cối đã chết trụi từ lâu, càng “giúp” cho khu nhà nổi bật lên giữa cảnh nền xơ xác. Từng đợt gió lạnh lại thổi, lùa qua những kẽ ngách trong tòa nhà, phát ra những âm thanh như đang rên rỉ..
Vừa nãy khi băng qua dãy H Lin đã run lắm rồi, giờ đứng trước khu nhà cũ nhỏ muốn quay đầu bỏ chạy ngay, nhưng phần vì tính tò mò, phần vì không dám (cái này nhiều hơn), nên đành đứng chôn chân tại đây
- Chúng ta nên về thôi. Trời tối quá rồi, ở lại đây rất nguy hiểm
Khang lên tiếng, khẽ xoa xoa 2 vai. Lin như vớ được “đồng đội”, cũng nhanh chóng hùa theo
- Phải đó Kris, khu nhà này đã bị cháy qua rồi, cấu trúc không còn chắc chắn nữa, nguy hiểm lắm
Kris không nói gì, ánh mắt chỉ nhìn xa xăm
- Vậy 2 người về trước đi – nó vẫn nói giọng đều đều, chân bước vào khu nhà
Đương nhiên sẽ không bao giờ có chuyện 2 người kia bỏ lại Kris mà về rồi. Nghe giọng nó quả quyết như vậy, Khang và Lin biết chắc không thể kéo được Kris về rồi, nên cũng miễn cưỡng bước vào theo.
Tiếng bước chân của 3 đứa vang lên đánh động dãy hành lang dài tĩnh mịch, rồi lại nhanh chóng rơi vào hư vô. Lin vừa bước đi vừa nín thở. Khang ngược lại càng bước càng thở mạnh hơn. Không biết từ lúc nào mà 3 người đi dính chùm vào nhau, nói đúng hơn là Khang và Lin bám lí nhí đằng sau Kris. Nó chợt cảm thấy buồn cười. thế là cố tình đi nhanh hơn, 2 người kia lập tức bước nhanh theo.
9 phút trôi qua nặng nề như 540 giây. Tụi nó đang đứng dưới chân cầu thang. Lin liên tục níu tay Kris ra hiệu đừng lên. Nó phớt lờ. Từng bước chân khẽ khàng bước lên, tiếng gỗ mục phát ra theo từng nhịp chân…
Đã lên đến tầng 2
Hành lang tầng 2 tối hơn nhiều, đâu đó còn thoảng mùi khét. Kris nhìn một lượt rồi định bước đi thì bị níu lại. Nó quay lại nhìn, hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng nhịn cười nói
- Đừng khóc
Lin ngơ ngác nhìn Kris, nhưng nó không nhìn nhỏ, mà nhìn…Khang. Lin cũng quay lại nhìn và suýt té ra cười nếu không phải nhỏ cũng đang sợ.
- Ai khóc đâu
Khang quay đi, mặt hơi đỏ ,mắt đã ngân ngấn, vì cậu sợ nhất là ma. Thế là hình tượng sụp đổ hoàn toàn. Lại còn trước mặt người con gái cậu thích và con nhỏ cậu ghét nữa chứ, càng nghĩ Khang càng muốn khóc. Nhìn khuôn mặt của Khang mà Kris không nhịn được, bất giác nở nụ cười. Lin và Khang đơ ngay lập tức, quên cả nỗi sợ mà ngây người ra ngắm. Đến khi thấy Kris đi được một đoạn rồi mới lạch bạch chạy theo
- Lại thấy nữa rồi – Lin nghĩ
- Lần đầu tiên mình thấy – Khang nghĩ
- ĐẸP QUÁ – cả 2 đồng thanh gào lên trong suy nghĩ (==’)
Nụ cười của Kris trong phút chốc làm cho 2 tên kia mê mẩn. Đến khi thấy nó dừng trước cửa phòng số 7 mới hoàn hồn
- Kris..àh, phòng này là…người học sinh đó…chết mà..
Lin khó nhọc nặn ra từng tiếng, từ từ nhỏ dần. Tay thì bấu chặt vào Khang. Cậu thì chẳng nói gì, chỉ nhìn “trăn trối” vào cánh cửa. Kris khẽ gật đầu ra chiều như đã biết, rồi cầm lấy nắm cửa khẽ xoay
Tiếng cửa khô khan vang lên, vọng lại trong khoảng không im ắng. 2 đứa kia không hẹn mà cùng che mắt lại, nín thở chờ đợi…cái gì đó.
Cửa mở toang. Kris nhìn vào trong. Tối thui. Không thấy gì cả. Nó không thích bóng tối. Đứng bên ngoài khoảng 2 phút. Mắt dần quen với bóng tối trong phòng. Kris từ từ bước vào…
Phòng có 6 cái bàn dài chia làm 3 dãy. Những ống nghiệm vỡ tứ tung. Căn phòng từng có người chết để lại một cảm giác rờn rợn. Gió lùa qua khung cửa thông hơi nhỏ ở sát trần nhà. Lạnh buốt…
9:30pm
Hàn Quốc đang bước vào cuối thu. Nhiệt độ liên tục hạ thấp. Hôm nay có lẽ khoảng 210C, thêm vào đó là những đợt gió thổi lạnh đến thấu xương. Vậy mà 3 con người kia lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Lin và Khang không biết từ khi nào gạt qua mọi hận thù mà dính chặt vào nhau, chỉ dám đứng lấp ló ngoài cửa
Kris quan sát căn phòng, suy nghĩ gì đó
- Kris…về thôi
Khang cố gắng nói giọng nhỏ nhất có thể, gần như là năn nỉ, xem chừng nếu ở đây thêm phút nào chắc cậu khóc thiệt ấy chứ
Có tiếng động. Lin đang định nói hùa vào, chưa kịp mở miệng thì lời nói lập tức bị nuốt ngược vào trong. Cả 3 ngoái nhìn ra chỗ phát ra tiếng…
Tối thui
Không có gì cả
3 người vẫn giữ nguyên tư thế, nhìn chăm chăm vào khoảng tối đó. Không có một tiếng thở
Tiếng bước chân. Hướng về phía tụi nó. Đều đều. Ngày càng gần…
Im bặt
Không nghe tiếng gì nữa. Theo lẽ thường tình, trí tò mò luôn chiến thắng nỗi sợ. Kris bước ra hành lang. Vẫn sâu thẳm, tối đen và yên ắng, như thể tiếng bước chân kia chưa hề tồn tại hay đột nhiên mất hút trong không khí
- Là…người..học sinh.. đó đó
Lin nói như mếu, chân run bần bật. Khang nghe nhỏ nói thế mặt cũng tái xanh. Kris vẫn đứng yên nhìn hành lang dài hun hút. Không phải