Trong cơn mơ, cổ tôi ngày càng bị kéo chặt, chẳng mấy chốc đã tới đầu giường, đỉnh đầu tôi đau đến mức không thở nổi.
Tôi định vùng vẫy, nhưng bàn tay vẫn còn vén tóc lúc nãy nhất thời không thể cử động, hơn nữa tôi không thể nào tỉnh dậy được.
Tôi ngày càng ngạt thở, cảm thấy vô cùng khó chịu, hơn nữa hình như thứ ở trên cổ tôi đang định chui vào mũi tôi.
Lúc tôi cảm thấy mình sắp bị bóp chết trong giấc mơ, bỗng có một thứ gì đó lạnh lẽo lướt qua cổ tôi.
Làm tôi lạnh đến mức rùng mình, vội mở mắt ra, thấy Mặc Dạ mặc áo choàng đen không buộc dây, hở nửa ngực đang nhìn tôi.
Hình như họa tiết vảy quan tài rắn trên xương quai xanh đã sống lại, nhất là trong quan tài hơi hé nắp, mấy con rắn thò đầu kia đều duỗi ra ngoài một chút.
Tay hắn đang cầm một tảng băng, trên đó có một sợi tóc đen ướt nhẹp, nhưng rất trơn.
Sợi tóc đó cũng có sự sống như tóc Phù Ngàn, bị tảng băng quấy nhiễu làm cho ướt nhẹp, rồi từ từ trượt xuống.
Nhưng vừa rơi xuống sàn, thì bị Mặc Dạ búng tay, ngọn lửa màu xanh thẫm bỗng lóe lên, đốt sợi tóc thành tro.
Không khí vang lên tiếng xì xì, nghe như luồng khí, lại giống như tiếng rắn thè lưỡi.
Tôi nặng nề thở hổn hển, khẽ ho mấy tiếng, rồi dùng sức xoa mũi, sợ thật sự có tóc chui vào: “Đây là thứ gì thế?” Thứ đó trông rất dài, nhưng lúc tôi quay đầu, có thể nhìn thấy rất rõ một bên tóc của mình đã bị cắt ngắn một khúc.
Nói cách khác, sợi tóc sống đó thật sự mọc ra từ da đầu tôi?
Chẳng lẽ ngoài máu rắn, tóc trên người tôi cũng có thể chui vào quan tài rắn? Cảm giác này làm tôi rất bất an, vội buộc tóc bằng dây chung
Mặc Dạ buộc chặt áo choàng đen, chân trần đi tới trước cửa sổ nhìn ra ngoài, rồi lật tay lấy trứng rắn mà tôi đã dùng ra giường che lại ở dưới gầm giường.
Trứng rắn đó rất nhỏ, còn nhỏ hơn cả trứng gà so lúc vấn mễ.
Vỏ trứng mềm, Mặc Dạ khẽ bóp, như thể chỉ cần dùng lực, sẽ bóp nát nó.
“Phù Ngàn đã tới đây?” Mặc Dạ búng tay, ngọn lửa màu xanh thẫm lại lóe lên.
Trứng rắn nhất thời bốc cháy, một con rắn lửa to bằng ngón út định chui ra ngoài, nhưng vừa ngóc đầu đã bị đầu
ngón tay của Mặc Dạ đè xuống, rồi cả quả trứng hóa thành tro bụi.
Tôi liếc nhìn mễ bà Tần ở bên cạnh, hình như bà ấy ngủ rất say.
Nghe Mặc Dạ hỏi thế, tôi chỉ khẽ gật đầu đáp: “Đúng vậy” “Em không nên gặp cô ta” Mặc Dạ nắm chặt áo bào đen.
Rồi đi tới bên giường, vươn tay sờ bụng tôi: “Hai người không nên gặp nhau, việc em không cảm thấy sợ hãi, đã chứng tỏ thứ trên người cô ta đã tìm thấy em, rồi mê hoặc em, để em không nảy sinh cảm giác sợ hãi”
“Là mái tóc kia à?” Tôi chợt nhớ ra, hình như từ khi gặp Phù Ngàn, tôi chỉ muốn nhìn mái tóc, luôn nghĩ nó sẽ có sự sống.
Mặc Dạ rơi vào trầm tư, tay khẽ vuốt ve bụng tôi.
Vòng tay rắn đen trắng lẫn lộn mà tôi tháo ra đang đeo trên cổ tay hắn.
“Phù Ngàn là..” Tôi nhìn khuôn mặt trầm tư của Mặc Dạ, suy nghĩ nên nói câu này thế nào? Nói Phù Ngàn là Long Duy đầu thai ư? Vậy Long Duy tôi là gì? Tôi luôn cảm thấy tên mình nghe rất hay, nhưng giờ lại cảm thấy rất phiền.
Mặc Dạ liếc nhìn mễ bà Tần đang nằm ngủ say bên cạnh, vươn tay ôm eo tôi, rồi phất tay áo, dẫn tôi rời đi.
Lần này nhanh hơn lúc trước, sau khi vào động phủ, Mặc Dạ ôm tôi tới thẳng hồ Âm Dương, rồi ném vòng tay rắn vào đó.
Lúc này hắn mới nhìn tôi nói: “Quan tài rắn đã được chôn rất nhiều năm rồi, dù ban đầu mạnh đến đâu, cũng sẽ trở nên mục nát, nên đã bị một số thứ thâm nhập”
“Do đó một số thứ chui ra ngoài đối đầu với chủ ý của quan tài rắn?” Tôi nghĩ đến con rắn trong người ông Hồ, Mặc Dạ khẽ gật đầu: “Mễ bà Tần đã nói với em về chuyện của Phù Ngàn?
Tôi khẽ đáp ừm, nhận ra mặc dù trong này lạnh lẽo, nhưng không hiểu sao lại làm tôi cảm thấy an toàn, nên tôi đành phải ôm tay mình.
Mặc Dạ cười khổ, kéo tôi vào lòng, rồi trùm áo bào đen lên người tôi: “Ta không thể rời xa hồ Âm Dương, vì sợ không áp chế được lệ khí bị quan tài rắn lây nhiễm dưới đáy lòng”
“Sau khi Phù Ngàn hiến tế cho quan tài rắn, còn chưa kịp đi vào đã bị một số thứ tiêm nhiễm, nên ta mới hút âm hồn cô ta ra” Giọng Mặc Dạ hơi thâm trầm.
Hắn vội ôm tôi nói: “Để báo thù, mấy thứ trong chỗ tối quan tài rắn đã đưa cô ta về thôn Hồi Long, rồi bị nhà họ Long giam cầm sinh con, chịu mọi dằn vặt”
“Vì bị giam cầm quá lâu, nên Phù Ngàn vốn không có hồn phách, cũng dần có được nhận thức, có thể nói là xuất phát từ bản năng, nhất là tóc cô ta..” Mặc Dạ vươn tay vén mái tóc ngắn của tôi.
Rồi trầm giọng nói: “Tóc là cội nguồn của linh hồn, hiện thân của khí huyết, càng là nơi tích tụ oán hận của phụ nữ, cô ta đã ở thôn Hồi Long hơn nghìn năm, sinh con từ đời này sang đời khác, nhưng luôn bị giam cầm, nên oán khí cực kỳ nặng, bản thân cô ta không biết, những mái tóc đó lại có sự sống.”
“Nếu em đã gặp cô ta, thì không được giữ lại mái tóc” Mặc Dạ bứt dây chun cột tóc của tôi.
Hắn nhìn mái tóc đang chuyển động trên ngón tay, rồi gượng cười: “Dù gì em và cô ta...!cũng có chung linh hồn, nên ít