Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Nhiệm vụ cấp độ S 2


trước sau

(tiếp theo)

Mao đại sư biết tại sao Lâu Minh lại lo lắng như thế, trong thời gian này, kí ức của Lâu Minh liên tục hồi phục, thậm chí anh còn có thể nhớ được các thuật pháp huyền học mà kiếp trước anh đã học qua, cũng có thể được coi như là bước nửa chân vào giới huyền học. Đối với người trong giới huyền học, loại linh cảm khác thường cũng thường hay xảy ra trong thực tế.

Mao đại sư “Dù thế nào chúng ta cũng chờ hiểu rõ mọi chuyện rồi tính toán tiếp theo.”

Lâu Minh “Cũng chỉ đành vậy thôi.”

Kết thúc cuộc nói chuyện, Lâu Minh mở ngăn kéo bàn lấy tấm bản đồ mà bữa trước Mao đại sư đã mang đến, trải ra trên bàn sách. Lâu Minh nhìn năm điểm được đánh dấu vị trí của năm Linh Khí, cuối cùng đưa mắt ngừng lại ở vị trí núi Thanh Mang.

Núi Thanh Mang hoang vu không một bóng người, quanh năm chỉ có bụi cát, không có phong thủy tốt, thế nhưng nếu đứng trên góc độ của giới huyền học xem xét, thì nơi này thích hợp để làm cái gì?

Lâu Minh nhắm mắt lại, anh luôn cảm thấy có gì đó chợt lóe lên trong đầu mình nhưng lại không thể nắm bắt. anh luôn có cảm giác kiếp trước của mình chắc chắn là có liên quan đến nơi này.

Mỗi một món Linh Khí xuất hiện đều sẽ kèm theo một đoạn kí ức sống lại, Lâu Minh thấy anh không nhớ được núi Thanh Mang là có liên quan đến việc Linh Khí thứ năm chưa tìm thấy.

Thế nhưng … cảm giác mơ hồ, vô duyên vô cớ mà lo lắng và bất an này là gì đây?

Lâu Minh lo nghĩ vẩn vơ một hồi lâu mới gọi điện thoại lại cho Trần Ngư.

Trần Ngư “anh Ba, anh nói chuyện với Mao đại sư xong rồi ạ?”

Lâu Minh “Ừm, ngày mai Mao đại sư cũng đến núi Thanh Mang.”

Trần Ngư kinh ngạc nói “Mao đại sư cũng đi? Cũng đúng ha, dù sao là nhiệm vụ cấp độ S cơ mà.” Trần Ngư coi là Mao đại sư cũng nhận nhiệm vụ.

“Thi Thi.” Lâu Minh nhìn chằm chằm vào vị trí núi Thanh Mang trên bản đồ trước mặt “Dù có lấy được Linh Khí về hay không, hay là có hoàn thành nhiệm vụ cấp độ S kiakhông thì anh chỉ muốn em trở về an toàn thôi.”

“Sao anh nói trịnh trọng vậy? Em nghe chẳng quen chút nào.” Trần Ngư cười khẽ mộttiếng, định dùng tiếng cười phá vỡ bầu không khí nghiêm trọng ở bên đầu dây bên kia.

Lâu Minh cũng cảm thấy anh lo lắng quá mức, anh dời mắt, đi ra trước cửa sổ, nhìn về hướng đại học Đế Đô, nhẹ giọng nói “anh biết em sẽ không có chuyện gì.”

“Đó là tất nhiên, từ nhỏ sư phụ em đã nói, em có vận cứt chó mà người khác khôngcó.” Trần Ngư hơi đắc ý.

Lâu Minh cười khẽ, bầu không khí nghiêm trọng được xoa dịu “Thi Thi, anh lại khôngthể đi cùng em một lần nữa.”

“không sao đâu ạ, em đi nhanh về nhanh thôi mà. Đợi tìm được Linh Khí thứ năm sẽtìm được Linh Khí thứ sáu, sau đó chúng ta có thể giải quyết hoàn toàn sát khí trênngười anh. Lúc đó em đi đâu anh cũng đều có thể đi cùng em.” Trần Ngư nói.

“Vậy em đồng ý với anh, nhất định phải an toàn trở về, được không?”

“Được ạ!” Mỗi lần, chỉ cần Lâu Minh dùng giọng nói dịu dàng như vậy hỏi cô ‘đượckhông’, là Trần Ngư lại không tự chủ mà trả lời ‘được’.

==

Sáng sớm hôm sau, Trần Ngư và Mao đại sư cùng người đứng đầu dòng họ Lương cùng bay một chuyến bay đến thành phố Hán Giang, sau đó ngồi xe tám tiếng đồng hồ, đến tám giờ tối mới đến được chân núi Thanh Mang, biệt thự của nhà họ Thẩm.

Khi Trần Ngư vào nhà, liếc mắt một cái là nhìn thấy ông Ngô đang ngồi trên ghế cắn hạt dưa, cô chạy vài bước đến “Lão già.”

“Ừ, ăn hạt dưa đi.” Ông Ngô tiện tay đưa túi hạt dưa cho Trần Ngư.

Trần Ngư cầm trên tay không đụng đến, lúc này Nghiêm Sùng Minh-người đã gặp Trần Ngư một lần không còn giữ được vẻ bình tĩnh “Ông nói đồ đệ ông chính là cô bé này?”

“Đúng thế, có phải là rất ưu tú không?” Ông Ngô khoe khoang nói.

Tôi nhổ vào! Nghiêm Sùng Minh chưa bao giờ gặp người nào không biết xấu hổ như vậy “Con bé mới được bao lớn mà ông dám để nó đến đây?”

Đồ đệ của Ngô Lễ lại là một cô gái trẻ như vậy sao, sau khi biết chân tướng, mấy vị đại lão cũng đồng loạt lộ vẻ lo âu và thất vọng.

Loại con nít con nôi mới ra đời này, làm sao có thể chịu được trận pháp Cửu Chuyển Huyền Môn chứ.

“Con nói cho mấy ông ở đây biết con bao nhiêu tuổi đi.” Ông Ngô ra hiệu cho Trần Ngư.

“Con hơn mười tám rồi, mấy tháng nữa là mười chín ạ.” Trần Ngư trả lời.

“Mới mười tám, con bé có thể làm gì được?” Nghiêm Sùng Minh rõ ràng đã nổi giận.

“Mười tám thì làm sao? Đồ đệ của tôi mười tám tuổi nhưng đã có thể bắt cương thi ngàn năm, lúc ông mười tám tuổi vẫn còn bị cương thi đuổi theo a.” Ông Ngô châm chọc.

“Ông …” Nghiêm Sùng Minh nhớ lại thời kì lịch sử đen tối đó, tức giận thiếu chút nữa nhào qua PK cùng ông Ngô.

Đều là mấy ông lão sắp xuống lỗ rồi mà hai người này không có ngày nào mà khôngcãi nhau vậy, Thẩm Thanh Trúc nhức đầu ngăn hai người lại. Sau đó mọi người nóichuyện một hồi, Thẩm Thanh Trúc để Từ Hải đại sư ra mặt, nói cặn kẽ mọi chuyện ở núi Thanh Mang một lần nữa cho bốn người mới tới nghe.

Khổ Hải đại sư, Mao đại sư, Lương Thiên Sư và Trần Ngư đối với việc núi Thanh Mangđang phong ấn con quái vật Hạn Bạt thì đều cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Hiển nhiên làkhông ngờ tới rằng, loại quái vật chỉ tồn tại trong truyền
thuyết, ấy vậy mà bây giờ trong đời thực họ lại có thể tận mắt nhìn thấy.

“Hạn Bạt có thể thức tỉnh hay không vẫn là một ẩn số, nhưng chúng ta không thểkhông chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất.” Thẩm Thanh Trúc nói thêm “Trận pháp Cửu Chuyển Huyền Môn cần chín Thiên Sư có tu vi cao thâm, linh lực dồi dào mới có thể khởi động, chư vị là những người mà chúng tôi nghĩ là phù hợp nhất.”

Ánh mắt Thẩm Thanh Trúc đảo qua mọi người, khi lướt qua Trần Ngư thì nhịn khôngđược mà giật giật, hiển nhiên là vẫn còn hoài nghi về thực lực của Trần Ngư.

“Hôm nay, các vị đi đường vất vả, đêm nay cứ nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai chúng ta sẽlên núi Thanh Mang.” Cũng là nhân cơ hội kiểm tra tu vi của đồ đệ Ngô Lễ, nếu khôngđược thì phải nghĩ cách tìm người khác.

Phòng nghỉ của Trần Ngư ở cạnh phòng ông Ngô, Trần Ngư vừa cùng ông Ngô đi về phòng nghỉ, vừa khó hiểu hỏi “Vậy là núi Thanh Mang bị xếp vào khu vực cấm của giới huyền học là do Hạn Bạt rồi. Nhưng mà núi Thanh Mang bị xếp vào khu vực cấm là vào hai mươi năm trước, trước đó không bị xếp vào khu vực cấm, hay nói đúng hơn làkhông ai biết nơi đây có phong ấn Hạn Bạt sao?”

“Hạn Bạt xuất hiện thì nhất định sẽ đi cùng các hiện tượng kì dị trong trời đất, sao bên ngoài chẳng có người nào biết vậy ạ, ngay cả mấy người Mao đại sư cũng mới nghenói hôm nay.”

“Hai mươi năm trước, khi Hạn Bạt chưa hoàn toàn thức tỉnh đã bị chúng ta phong ấnmột lần nữa nên không gây ra các hiện tượng kì dị.” Ông Ngô giải thích.

“Cũng đúng ha. Nếu không thì chỉ bằng trận pháp Cửu Chuyển Huyền Môn làm sao có thể dễ dàng phong ấn Hạn Bạt như vậy được.” Trần Ngư lộ vẻ ‘thì ra là thế’.

Bước chân của ông Ngô đột nhiên dừng lại, Trần Ngư không chú ý, suýt nữa thì đụng trúng ông “Sao ông lại đứng lại vậy?”

“Trận pháp Cửu Chuyển Huyền Môn không phong ấn được Hạn Bạt đã thức tỉnh sao?” Ông Ngô chợt hỏi.

“Đó là dĩ nhiên, quái vật Hạn Bạt sao có thể dễ dàng bị phong ấn như vậy.” Trần Ngưnói xong cũng sửng sốt “Lão già, ông không biết điều đó sao?”

“…” Ánh mắt ông Ngô phức tạp lắc đầu.

“Lão già, gần đây con cảm thấy là lạ.” Trần Ngư cau mày “Trong đầu con đột nhiên xuất hiện rất nhiều thứ, hơn nữa … tu vi hình như cũng tiến bộ hơn rất nhiều.”

Vẻ mặt ông Ngô nghiêm túc nhìn đồ đệ ngốc nhà mình, trong chớp mắt dường như ông cảm thấy phía sau đồ đệ ngốc nhà mình xuất hiện hình ảnh cô gái mặc đồ cổ trang mà đã xuất hiện ngắn ngủi ở đài Tụ Hồn kia.

Tác giả có lời muốn nói:

Quan hệ của chàng thanh niên Ngô và chàng thanh niên Nghiêm vẫn không tốt, khôngtốt đến mức cả giới huyền học đều biết chuyện đó.

Nhưng khi chàng thanh niên Nghiêm kết hôn, chàng thanh niên Ngô từ ngàn dặm xa xôi về dự mang theo một món quà lớn.

Chàng thanh niên Nghiêm: anh có ý gì đây?

Chàng thanh niên Ngô: Tôi thật lòng thấy mừng cho anh mà.

Chàng thanh niên Nghiêm: anh nghĩ là tôi tin sao?

Chàng thanh niên Ngô: Chàng trai, làm người nên đơn giản một chút, đa nghi nặng quá.

Chàng thanh niên Nghiêm: …

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện