Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Phượng Lạc và Linh Cơ


trước sau

“cô là ai?” Nhìn thấy một người giống mình nhưng không phải là mình, loại cảm giác này có chút kì diệu.

“không phải là cô cũng đoán được sao?” cô gái mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển mang theo một cảm giác quyến rũ, xinh đẹp, làm Trần Ngư có cảm giác thì ra là mình cũng có thể xinh đẹp như vậy.

“cô là kiếp trước của tôi, hay là kí ức kiếp trước của tôi?” Trần Ngư hỏi.

“Tôi là kí ức kiếp trước của tôi, tôi là Thanh Linh, phong hào Linh Cơ.” cô gái đáp.

“Thanh Linh? Linh Cơ?” Trần Ngư bỗng dưng mở to hai mắt, cô nhìn cây trâm trên búi tóc của cô gái “Trâm Thanh Linh và kiếm Linh Cơ đều là của cô sao?”

“Đúng.” Linh Cơ gật đầu nói “Kiếm Linh Cơ là bội kiếm của phụ thân tôi tặng cho tôi vào năm sinh nhật mười ba tuổi của tôi, đồng thời ban phong hào Linh Cơ cho tôi, cho phép tôi lấy kiếm Linh Cơ bảo vệ cho Diệp Quốc đất nước thái bình, dân chúng yên ổn.”

Khi Linh Cơ nói đến việc bảo vệ Diệp Quốc, trong mắt nàng lóe lên vẻ phiền muộn, dừng lại một chút rồi nói thêm “Trâm Thanh Linh là vật đính ước Phượng Lạc tặng cho tôi, làm từ ngọc vạn năm và minh châu Đông Hải.”

“Phượng Lạc? Kiếp trước của anh Ba?” Trần Ngư không thể tin nhìn công chúa Linh Cơ “thì ra kiếp trước tôi và anh Ba chính là một đôi.”

“cô thích anh Ba của cô không?” Công chúa Linh Cơ chợt hỏi.

“Thích chứ.” Trần Ngư gật đầu không chút do dự.

Nhìn thấy ánh sáng rực rỡ trong mắt Trần Ngư khi cô trả lời, công chúa Linh Cơ chợt cười, nụ cười ấm áp mà quan tâm.

“Chắc chắn cô cũng rất thích Phượng Lạc!” Trần Ngư nghĩ người cổ đại thường kết hôn sớm, thế là đỏ mặt “Vậy hai người thành thân chưa?”

Công chúa Linh Cơ sững sờ, thấy Trần Ngư đỏ mặt, dường như đoán được cô muốn hỏi gì, nhưng lại ra vẻ không biết cười hỏi “cô muốn hỏi cái gì nào?”

“Chính là … chính là …” Mặt Trần Ngư càng đỏ hơn, chẳng qua cô cảm thấy Phượng Lạc là kiếp trước của anh Ba, công chúa Linh Cơ là kiếp trước của mình, nếu như bọn họ thành thân (kết hôn), vậy chẳng phải tương đương với mình và anh Ba … ai da,thật nóng mặt mà.

“Chúng tôi chưa thành thân.” Công chúa Linh Cơ thấy Trần Ngư thẹn thùng, quyết định không đùa cô nữa.

“A?” Trần Ngư không che giấu vẻ kinh ngạc của mình.

“cô có muốn nghe chuyện xưa của chúng tôi không?” Linh Cơ chợt hỏi.

“Ừm.” Trần Ngư lờ mờ đoán được, có lẽ kí ức của công chúa Linh Cơ tồn tại đến bây giờ chính là vì muốn kể lại câu chuyện xưa này của họ cho cô nghe.

Công chúa Linh Cơ chậm rãi nhớ lại “Tôi vốn là công chúa nhỏ nhất của Diệp Quốc, Phượng Lạc là Thiên Sư trẻ tuổi, lịch lãm vừa xuống núi. một năm đó, Phượng Lạc gặp phải một con Ma Vương trong đêm đó đã cắn nuốt hàng vạn hồn phách của dân chúng, vì để có thể giết chết Ma Vương mà không làm tổn hại đến linh hồn của các bách tính, đêm đó Phượng Lạc đã tiến cung, hỏi mượn tôi kiếm Linh Cơ.”

“Lúc tôi mới gặp chàng ấy, chàng mặc áo trắng, tóc đen, mặt mũi trong sáng, đứng ở hành lang dưới ánh trăng, như châu như ngọc, như là thần tiên …”

=

“Công chúa, ngài có thể cho ta mượn bội kiếm của ngài một lát không?” Thiếu niên Phượng Lạc hơi nghiêng người hành lễ với công chúa.

“Chàng mượn làm gì?” Thiếu nữ lại gần hỏi, nàng chưa bao giờ nhìn thấy một chàng trai đẹp mắt đến vậy.

“Phù hộ chính khí của trời đất.” Thiếu niên Phượng Lạc cao giọng trả lời.

“Nhưng mà kiếm của ta chỉ có ta mới có thể sử dụng.” Thiếu nữ cố ý nói.

“Vậy …” Thiếu niên dường như rất phiền não, do dự một chút rồi nói “Vậy công chúa có thể mang kiếm Linh Cơ đi cùng ta không, Phượng Lạc nhất định sẽ bảo vệ công chúa chu toàn.”

“Chàng tên là Phượng Lạc a.”

trên hành lang, hoa quỳnh chợt nở, đó là thanh âm của ‘tình đậu sơ khai’ (tình yêuchớm nở).

=

Trong không gian đen như mực bỗng nhiên xuất hiện một bàn trà và dụng cụ pha trà, công chúa Linh Cơ ưu nhã thưởng thức trà, mà Trần Ngư thì hâm mộ nhìn nàng “A, lần gặp đầu tiên của hai người thật là lãng mạn, chẳng giống với chúng tôi chút nào.”

“Lần gặp đầu tiên của hai người cô như thế nào?” Công chúa Linh Cơ tò mò hỏi.

“Tôi là Thiên Sư mà, lần đầu tiên chú ý đến anh Ba là vì sát khí trên người anh ấy, tôi cho là anh ấy định hại người khác nên chạy tới cảnh cáo anh ấy …” Trần Ngư nhớ lại ngày đó cô đã cao giọng nói “Lần sau tôi mà còn bắt gặp anh, anh có tin là tôi thu anhkhông.”

“Phụt …” Công chúa Linh Cơ nhịn không được mà bật cười, rồi bỗng nhiên có chút hâm mộ “cô thật là khí phách hơn tôi nhiều.”

“Cũng được, ha ha ha …” Trần Ngư cười ngây ngô rồi hỏi “Phượng Lạc đã là Thiên Sư vậy thì sao linh hồn anh Ba lại có sát khí nặng như vậy?”

“Bởi vì tôi.” Linh Cơ đặt chén trà trong tay xuống, đôi mắt rũ xuống rồi lâm vào hồi ức “một năm đó, Phượng Lạc định đưa tôi về bái kiến sư phụ của chàng ấy, sau đó sẽquay về gặp phụ vương tôi cầu hôn …”

=

Tàng Thư Các của phái Lạc Sơn.

Phượng Lạc sợ nàng nhàm chán nên để nàng ở lại đây đọc sách. Mấy năm nay vì đitheo Phượng Lạc trừ ma khắp nơi nên công chúa Linh Cơ cũng cảm thấy rất có hứng thú với mấy quyển sách thuật pháp huyền học này, mê mải đọc.

Lúc Phượng Lạc đẩy cửa tiến vào, nàng vừa mới đọc xong một cuốn sách nói về cương thi, thấy Phượng Lạc, thiếu nữ đột nhiên cảm thấy chột dạ. Bởi vì quyển sách liên quan đến cương thi này lúc trước Phượng Lạc đã giấu đi không cho nàng
xem. Mà nàng thìnhân cơ hội Phượng Lạc không có ở đây mà lén lút mở ra đọc.


“Lạc ca ca, huynh gặp sư phụ chưa?” Linh Cơ tiến đến hỏi.

“Ừm.” Sắc mặt Phượng Lạc rất kém, tinh thần hoảng hốt nhưng thiếu nữ vì đang hưng phấn mà không nhận ra.

“Lạc ca ca, muội phát hiện muội cũng rất có năng khiếu ở lĩnh vực huyền học nha, những quyển sách này muội đọc một cái là hiểu liền, ngay cả trận pháp Tụ Linh này muội cũng biết sắp đặt nè.” Vẻ mặt thiếu nữ ‘cầu khen ngợi’.

“Thanh Linh vốn thông minh mà.” Phượng Lạc miễn cưỡng cười cười.

“Vậy sư phụ của huynh có thể thích muội hay không?” Thiếu nữ mở to đôi mắt, vừa chờ mong vừa thấp thỏm nhìn Phượng Lạc.

“Có chứ.” Thiếu niên giống như thường ngày định giơ tay lên vuốt nhẹ gò má của thiếu nữ, nhưng tay giơ lên nửa chừng lại thả xuống “Nhưng sư phụ huynh vẫn đangcòn bế quan, chưa kết thúc nữa.”

“Vẫn chưa kết thúc sao? Vậy chúng ta ở lại đây chờ sư phụ sao?”

“không cần đâu, để huynh đưa muội về trước.”

Từ phái Lạc Sơn đến hoàng cung, bình thường đi xe ngựa hết mười ngày nhưng hai người đã mất thời gian một tháng hành trình. trên đường đi, thiếu niên thỏa mãn tất cả các nhu cầu của thiếu nữ, vô cùng cưng chiều nàng, đó là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của Linh Cơ.

Cho đến … một đêm trước khi hồi cung.

Lúc đó mưa rất lớn, từng tầng mây dày nặng che lấp ánh trăng, toàn bộ thế giới đều tối đen, Linh Cơ đang chuẩn bị tắt nến đi ngủ thì nhìn thấy bóng người ngoài cửa sổ.

“Ai?” Thiếu nữ cầm kiếm Linh Cơ đẩy cửa phòng khách điếm, một tia sét xoẹt qua, chiếu sáng bóng người trong sân “Lạc ca ca, sao huynh lại đứng trong mưa, huynh mau vào đi.”

“Nàng đừng tới đây.” Giọng nói của thiếu niên tràn đầy đau khổ, ẩn nhẫn, còn mang theo van xin “Thanh Linh, đừng tới đây.”

“Lạc ca ca?” Thiếu nữ sửng sốt, một cảm giác bất an chợt nổi lên.

“Ta vốn định … ngày mai đưa nàng hồi cung sau đó sẽ không xuất hiện nữa, nhưng mà …” Đứng dưới màn mưa xối xả, thiếu niên ngẩng đầu nhìn vào cô nương mình yêudấu “Ta cảm thấy ta nên gặp mặt nàng nói lời từ biệt.”

“Huynh muốn đi đâu?” Thiếu nữ hoảng hốt nói.

“Thanh Linh, chúng ta không thể ở bên nhau. Sau khi ly biệt, mong nàng …” Thiếu niên như xương mắc trong cổ họng không nói nên lời, Thanh Linh chỉ có thể sống đến năm hai mươi tuổi, thời gian còn lại của nàng không còn nhiều lắm, hắn còn có thể mong muốn điều gì? hắn rời đi, đó chính là mong ước tốt nhất đối với hắn.

“Tại sao chúng ta không thể ở bên nhau? Huynh muốn chia tay với ta sao?” Thiếu nữ vọt ra ngoài màn mưa.

“Đúng.” Thiếu niên kiên định gật đầu, giống như lúc mới gặp nhau đã hứa sẽ bảo vệ chu toàn cho nàng.

(còn tiếp)

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện