Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chuông ‘chiêu hồn’


trước sau

Lục Ninh đang cùng Ma Vương vật lộn, trông thấy la bàn bỗng nhiên xuất hiện thì ngạc nhiên quay đầu “Trần đạo hữu!”

Trần Ngư nhìn vẻ mừng rỡ của thiếu niên, động tác đưa tay muốn gọi la bàn về đột nhiên dừng lại, cô chột dạ quay đầu hỏi Lâu Minh “Nếu bây giờ mà em bỏ đi thì có phải là không tử tế lắm không?”

“Đây chính là Ma Vương?” Lần trước, khi gặp phải Ma Vương, Mắt âmDương của Lâu Minh vẫn chưa mở phong ấn nên đây là lần đầu tiên Lâu Minh nhìn thấy hình dáng của Ma Vương.

Thân thể Ma Vương khổng lồ, cao bằng tòa nhà hai tầng đang bay giữakhông trung, cái miệng há rộng đang không ngừng cắn nuốt các hồn ma xung quanh. một đôi mắt đỏ hồng như máu sáng rực lên như đèn lồng, lập lòe trong đêm tối làm người khác phải rùng mình.

“Vâng.” Trần Ngư cảm nhận linh lực trong cơ thể mình, mới chỉ khôi phục được khoảng một phần ba, nơi này không phải là Đế Đô, khôngcó biệt thự nhỏ của nhà họ Lâu để gia tăng linh khí cho cô nên tốc độ khôi phục của cô chậm hẳn đi.

Mặc dù các linh hồn bị cắn nuốt đều là cô hồn dã quỷ nhưng nhìn họ bị cắn nuốt như vậy cũng có chút không đành lòng, Lâu Minh do dự mộtchút rồi bước về phía trước.

“anh Ba, anh định đi đâu?” Trần Ngư kéo tay Lâu Minh lại.

“Em ở đây chờ anh một chút, anh đi xử lý con Ma Vương kia.” Lâu Minhnói rồi định cởi nút ngọc ở tay trái ra.

“không được.” Trần Ngư giữ chặt nút ngọc lại không cho Lâu Minh cởi ra.

Lâu Minh kinh ngạc nhìn Trần Ngư.

“anh Ba, cởi nút ngọc ra thì bùa trấn sát không thể phong ấn sát khí của anh nữa.” Mặc dù bùa trấn sát của Trần Ngư lợi hại, nhưng cũng chỉ có thể phong ấn được sát khí còn dư của Lâu Minh sau khi đã được nút ngọc phong ấn lần một. Lúc ở trường học, sở dĩ cô có thể dùng bùa trấn sát phong ấn sát khí của Lâu Minh là bởi sát khí của anh đã được khí lành tiêu trừ bớt.

“anh biết.” Chính bởi vì biết nên Lâu Minh mới định cởi nút ngọc để lợi dụng sát khí của chính bản thân anh diệt trừ Ma Vương.

“anh Ba, linh lực của em mới khôi phục được ba phần. Nếu sát khí củaanh lại bùng phát thì em sẽ không có khả năng phong ấn được đâu.” Trần Ngư nhắc nhở.

một khi sát khí của anh Ba bùng phát mà cô không có khả năng kiềm chế thì hậu quả xảy ra khó mà lường được.

“…” Lâu Minh muốn nói, anh chỉ cởi nút ngọc một chút mà thôi, khôngđến mức để sát khí bùng phát, nhưng rồi lại nghĩ đến tình trạng cơ thể gần đây của mình, anh lại không thể chắc chắn gì nữa. Mao đại sư đãdặn đi dặn lại, anh không được tùy ý cởi nút ngọc ra.

Hơn nữa, so với Ma Vương, thì sự tồn tại của anh còn là điều đáng sợ hơn cả.

“anh Ba, anh chờ ở đây đi, em đi cho.” Trần Ngư nói xong thì chạy xông lên.

“Thi Thi …” Lâu Minh giật mình, anh biết, Thi Thi đánh không lại Ma Vương.

Lục Ninh thấy Trần Ngư chạy tới, gấp gáp hỏi “Trần đạo hữu, chúng ta cố gắng cầm cự với Ma Vương, ông nội Nghiêm sắp đến rồi.”

“anh có vẽ được bùa ‘mời thần’ không?” Tu vi của Ma Vương quá cao, cả hai người đều không phải là đối thủ.

“Em định mời người nào?” Lục Ninh hỏi

“Ma Vương!” Lần trước, khi cô suýt nữa bị Ma Vương đánh bị thương, ông Ngô đã dạy cô vẽ bùa ‘mời thần’. Lần sau nếu cô gặp ác ma mà đánh không lại thì có thể dùng bùa ‘mời thần’ để mời Ma Vương chính tông của âm phủ.

Ma Vương đều dựa vào việc cắn nuốt hồn ma để mạnh lên, nhưng Ma Vương của âm phủ đã vào biên chế của âm phủ thì không thể tùy tiện cắn nuốt hồn ma. Cho nên, nếu có Thiên Sư có thể dùng bùa ‘mời thần’ để gọi Ma Vương đến, Ma Vương có món ngon tẩm bổ như vậy chẳng những sẽ cắn nuốt luôn mà còn rất cảm kích Thiên Sư. Chỉ tiếc bây giờ linh lực của Trần Ngư không đủ, không thể vẽ bùa để mời Ma Vương đến.

“Có thể mời được Ma Vương nữa sao?” Lục Ninh kinh ngạc “anh chỉ mới mời quỷ sai của Thành Hoàng mà thôi.”

“Quỷ sai đánh không lại Ma Vương, đức Thành Hoàng đến thì may ra có thể.” Trần Ngư nói.

“Ầm!”

Bàn tay to lớn của Ma Vương vỗ xuống đầu hai người, Trần Ngư lăn khỏi chỗ đứng, tay bấm pháp quyết gọi la bàn quay về.

“Vù vù vù …”

“Đinh linh linh …”

Trần Ngư nhìn hai pháp khí bay đến trước mặt mình thì kinh ngạc nhìn Lục Ninh.

“Sao chuông ‘chiêu hồn’ lại …” Lục Ninh thấy chuông ‘chiêu hồn’ tự động bay đến trước mặt Trần Ngư cũng rất kinh ngạc.

“Cẩn thận!” Đợt công kích thứ hai của Ma Vương ập đến ngay sau đó, Lâu Minh thấy Trần Ngư còn sững người thì gọi to.

Trần Ngư nhanh chóng lùi về sau, cũng không thắc mắc sao chuông ‘chiêu hồn’ lại nghe lời triệu tập của cô, một lần nữa tay bấm pháp quyết, điều khiển cho la bàn bay lên.

“Vù vù vù …”

“Đinh linh linh …”

La bàn bay lên, chuông ‘chiêu hồn’ cũng bay theo.

Trần Ngư giật mình phát giác, hình như điều khiển chuông ‘chiêu hồn’ này cũng dùng pháp quyết mà ông nội đã dạy cho cô. cô trầm tư mộtchút, pháp quyết biến đổi, trên không trung, la bàn bắt đầu tăng tốc xoay tròn, một nguồn linh lực mạnh mẽ bắn thẳng vào mắt Ma Vương.

“Gào …” Ma Vương kêu lên thảm thiết, dùng tay che mắt.

Tay trái Trần Ngư chỉ chuông ‘chiêu hồn’, mang tâm lý may mắn bấm pháp quyết.

“Đinh linh linh …” trên không trung, chuông ‘chiêu hồn’ hóa thành vệt sáng bay đến đỉnh đầu Ma Vương, theo từng trận chuông rung, từng đợt từng đợt sóng linh lực từ trên cao tỏa xuống đầu Ma Vương.

“Gào, gào, gào!”

Ma Vương che mắt một lúc, rồi bịt lỗ tai một lúc, đau đớn đứng dậm chân, không còn hơi sức đâu mà cắn nuốt hồn ma nữa. Nó nhắm mắt lai bước lung tung tìm cách đánh rơi hai pháp khí.

Trần Ngư làm sao có thể để nó thực hiện được ý đồ, tay trái điều khiển chuông ‘chiêu hồn’, tay phải điều khiển ‘la bàn’ không ngừng thay đổi vị trí của hai pháp khí. Ma Vương hình như rất sợ tiếng chuông ‘chiêu hồn’, bị lỗ tai gào thét, vô cùng đau đớn.

“Gào!!!”

Dưới sự tấn công không ngừng của Trần Ngư, Ma Vương rốt cục khôngchịu nổi, nó không thể không từ bỏ chợ ma, hóa thành luồng âm khí bỏ chạy.

Trần Ngư thấy Ma Vương bỏ chạy, lúc này linh khí đã cạn kiệt, ngã ngồitrên mặt đất.

“Thi Thi …” Lâu Minh thấy Trần Ngư ngã xuống đất, nghĩ là cô bị thương, vội vàng chạy tới “Sao rồi, em bị thương ở đâu?”

“Em không sao, chỉ hết sức thôi.” Vốn linh khí trong người Trần Ngư đãkhông được khôi phục hoàn toàn, vừa rồi lại đồng thời điều khiển hai pháp khí chiến đấu với Ma Vương, lúc này linh lực đã khô kiệt, khôngcòn chút khí lực.

Lâu Minh thấy Trần Ngư nói không việc gì thì mới yên lòng, thấy mồ hôicô đầy đầu, nhịn không được nâng tay áo giúp Trần Ngư lau mồ hôi.

Trong lòng Trần Ngư ngòn ngọt, đôi mắt to nhìn chăm chú anh Ba nhà mình, dáng vẻ lo lắng cho mình của anh Ba càng nhìn lại càng đẹp, hì hì …

Lâu Minh thấy Trần Ngư cứ chăm chú nhìn anh không nháy mắt, lập tức động tác cứng đờ, chột dạ thu tay lại, người cũng lặng lẽ lui về saumột chút.

Hả?? Sao lại không lau nữa rồi!!!

“Trần đạo hữu …” Lục Ninh cầm la bàn và chuông ‘chiêu hồn’ đến trước mặt Trần Ngư.

Lúc Trần Ngư hết sức, la bàn và chuông ‘chiêu hồn’ cũng rơi xuống đất. Lục Ninh thấy Trần Ngư đã có người chăm sóc nên đi nhặt hai pháp khí trở về.

“Cám ơn anh.” Trần Ngư nhận lấy la bàn từ tay Lục Ninh, phát hiện linh khí trong la bàn đã hao hết sạch, lúc này rũ rưỡi, một chút khí lực để động đậy cũng không có.

“Trần đạo hữu, sao em … có thể điều khiển chuông ‘chiêu hồn’?” Khi Lục Ninh bắt đầu sử dụng chuông ‘chiêu hồn’, bà nội đã qua đời nênkhông có người nào dạy cho cậu ta sử dụng chuông ‘chiêu hồn’ như thế nào. Hơn chục năm qua, cậu ta vẫn nghĩ rằng công dụng của chuông ‘chiêu hồn’ chỉ là để mê hoặc thần trí của những hồn ma có đạo hạnhkhông cao thâm mà thôi, không thể ngờ uy lực của nó còn có thể là Ma Vương e sợ.

“Tôi cũng không biết.” Trần Ngư lắc đầu “Lúc đó tôi chỉ nghĩ điều khiển la bàn, không nghĩ là chuông ‘chiêu hồn’ cũng nghe sự điều khiển của tôi.”

“Pháp quyết em dùng là gì?”

“Đó là pháp quyết riêng của sư môn tôi.” Trần Ngư suy đoán “Tôi nghi ngờ trước đây chuông chiêu hồn là pháp khí của sư môn tôi, nếu khôngpháp quyết của sư môn tội sẽ không thể ảnh hưởng đến nó được.”

“Chuông ‘chiêu hồn’ này là của bà nội để lại cho anh.” Vẻ mặt Lục Ninh lo lắng nói.

“anh đừng lo lắng, môn phái của chúng tôi đã suy tàn chỉ còn tôi và ông nội, pháp khí bị mất mát là bình thường. Cho dù chuông ‘chiêu hồn’ này đúng là pháp khí của môn phái chúng tôi thì tôi cũng không cướp lại đâu mà.” Trần Ngư nói.

Lục Ninh nghe Trần Ngư nói vậy thì vẻ mặt hơi buông lỏng. Nếu pháp khí này đúng là của sư môn cô bé này thì mình giữ lại có vẻ khôngđúng lắm, nhưng cái này lại là di vật của bà nội …

“Nhưng mà chuông ‘chiêu hồn’ đưa cho anh, anh cũng không biết dùng nó như thế nào a.” Trần Ngư tiếc nuối nói.

“…” Lục Ninh buồn bực nhìn chuông ‘chiêu hồn’ trong tay mình, cậu ta biết Trần Ngư nói đúng, chuông ‘chiêu hồn’ ở trong tay cậu ta sẽ khôngphát huy được hết công dụng của nó, nhưng pháp quyết điều khiển lại là bí mật sư môn nhà người ta, cậu ta không thể mặt dày xin học được.

“anh Lục Ninh …”

“Lục Ninh …”

Đúng lúc này, anh em nhà họ Nghiêm chạy quay lại, Nghiêm Hân được dịp nhào vào lòng Lục Ninh, khóc lóc hỏi “anh Lục Ninh, anh không bị làm sao chứ?”

“anh không sao.” Lục Ninh cười lắc đầu.

“Chúng ta trở về đi.” Ma Vương đã chạy mất, mọi việc hạ màn, Trần Ngư
lại mệt đến mất hết sức lực, Lâu Minh đau lòng muốn đưa cô về nghỉ ngơi.

“Vâng.” Trần Ngư vươn tay về phía Lâu Minh muốn cho anh đỡ cô.

Lâu Minh không đỡ tay Trần Ngư mà đi đến trước mặt cô rồi ngồi quay lưng lại, nói “Em lên đi, anh cõng em về.”

Đầu tiên, Trần Ngư giật mình, sau đó vui mừng, vui vẻ nhào tới.

“anh Ba, anh tốt quá.” Trần Ngư ghé trên lưng Lâu Minh, ngọt ngàonói.

Lâu Minh cười dịu dàng, cõng thân hình nhỏ xinh của cô gái đi ra ngoài, cảm thụ từng hơi thở ấm áp của cô phun lên mặt mình, cố gắng khôngđể những suy nghĩ kiều diễm lan tràn trong đầu.

“anh Ba, chúng ta nhanh quay về Đế Đô đi, em muốn đến nhà anh.” Bỗng nhiên Trần Ngư nói.

“Sau này em …” Lâu Minh định nói Trần Ngư nên ít đến nhà anh đinhưng lời vừa lên khóe miệng lại không tài nào thoát ra được.

“Nơi này có ít linh khí quá, em mất sức là cả người khó chịu. Nếu mà ở Đế Đô, em chỉ cần đến nhà anh Ba một lát là khôi phục sức chiến đấu ngay.” Trần Ngư vui vẻ nói “Cả la bàn cũng thế.”

“Ngày mai chúng ta về ngay.” Đúng rồi, Thi Thi phải hấp thu linh lực, nếu linh lực không đủ, khi cô ra ngoài bắt ma sẽ rất nguy hiểm.

Lâu Minh rất dễ dàng thuyết phục chính mình như vậy.

“Gần đây em lên mạng huyền học nhận mấy nhiệm vụ, sau khi về em phải nhanh chóng hoàn thành, nếu không thì vào học kì mới em vẫn còn chưa kịp thăng cấp mất thôi.”

Hai người vừa đi vừa câu được câu không trò chuyện, phần lớn là Trần Ngư nói, Lâu Minh phụ họa, chỉ một lát là ra ngoài chợ ma, vừa vặn gặp Mao đại sư, bộ trưởng Lâu và mấy người Nghiêm Sùng Minh đang lo lắng chạy tới.

Mao đại sư và bộ trưởng Lâu vừa nhìn thấy hai người thì thở phào nhẹnhõm. Hà Thất lập tức chạy lại đỡ Trần Ngư, Lâu Minh không nỡ buông ra nhưng lại nghĩ có ba mình đang ở đây nên đành phải thả lỏng tay.

“Còn những người khác đâu?” Nghiêm Sùng Minh không thấy anh em họ Nghiêm và Lục Ninh thì nhíu mày hỏi.

“Họ vẫn còn ở bên trong.” Lâu Minh chỉ vào bên trong chợ.

Mao đại sư bước lại xem tình trạng của Trần Ngư, nói “cô chỉ bị tiêu hao linh lực quá mức, nghỉ ngơi mấy ngày là được.”

“Vâng, cám ơn đại sư.” Trần Ngư nói cám ơn.

“Mọi người giải quyết Ma Vương như thế nào?” Mao đại sư tò mò hỏi.

“Nó bị tôi đánh chạy mất dép rồi.” Trần Ngư cười hắc hắc “Nếu khôngphải tôi bị tiêu hao quá nhiều linh khí chưa kịp khôi phục lại thì đã tiêu diệt nó luôn rồi.”

“Giỏi quá, giỏi quá.” Ngoài mặt Mao đại sư cười ha ha, nhưng trong lòng vì biết Lâu Minh không cởi nút ngọc ra mà thở phào một hơi. Lúc này ông nghe nói ở chợ ma có Ma Vương thoát ra, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng, ông sợ Lâu Minh sẽ muốn tiêu diệt Ma Vương mà mở phong ấn lần nữa. Sát khí trong người Lâu Minh không thể để xảy ra chút sơ sót nào nữa.

Còn bộ trưởng Lâu đứng bên cạnh, sau khi thấy Lâu Minh không việc gìthì ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Trần Ngư, cho nên nghe rất rõràng cuộc đối thoại giữa cô và Mao đại sư.

Thực lực của Ma Vương lúc nãy đã được Mao đại sư phổ cập khoa học cho ông khi trên đường đến đây. Ở thành phố Bình này, chỉ có tu vi của Nghiêm Sùng Minh mới có thể đối đầu với Ma Vương, ngay cả Mao đại sư cũng chưa chắc đánh lại nó. Vậy mà Trần Ngư, theo lời cô bé nói là linh lực chưa được khôi phục hoàn toàn mà có thể đánh cho Ma Vương chạy …

Ánh mắt bộ trưởng Lâu lại nhìn qua Lâu Minh.

“Ba ạ.” Lâu Minh chào.

“không việc gì là tốt rồi.”

==

Rạng sáng hai giờ rưỡi, Trần Ngư đang say giấc nồng thì bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.

Trần Ngư ngồi dậy mở cửa, ngạc nhiên nhìn anh lính lạ mặt đang đứng trước cửa phòng. “anh là?”

“Tiểu thư Trần Ngư, bộ trưởng Lâu muốn gặp cô tâm sự.”

“Bộ trưởng Lâu? Bác Lâu á?” Trần Ngư do dự một chút, mặc dù cảm thấy kì lạ nhưng vẫn quay vào phòng mặc thêm áo khoác rồi đi theoanh lính.

Khi hai người vừa rời khỏi phòng thì đã bị Hà Thất đứng trong bóng tối phát hiện, ánh mắt của Hà Thất đối diện với ánh mắt của anh lính dẫn Trần Ngư ra ngoài.

anh lính thu hồi mắt, tiếp tục đi về phía trước, Hà Thất đứng sững người tại chỗ.

Đó là cảnh vệ của bộ trưởng Lâu?

Bộ trưởng Lâu muốn gặp tiểu thư Trần Ngư.

Phải nhanh chóng đi báo cho Tam thiếu mới được!

Hà Thất vừa định xoay người báo cho Lâu Minh, nhưng động tác đột nhiên dừng lại.

Có lẽ, có một số việc, tuy là Tam thiếu không muốn nói nhưng vẫn cần phải có người nói cho tiểu thư Trần Ngư biết.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhóm bát quái của các trợ lý.

(Trợ lý Hà, hôm nay cậu phản bội Tam thiếu. Sao cậu lại không nói cho Tam thiếu biết chuyện bộ trưởng Lâu tìm tiểu thư Trần Ngư.)

Hà Thất (Cậu thì biết cái gì, bộ trưởng Lâu là người càng mong cho Tam thiếu và tiểu thư Trần Ngư đến được với nhau đó. Đây là ngườimột nhà, hiểu chưa?)

(đã hiểu!)

(đã hiểu …)

(Xin dạy cho chúng tôi …)

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện