Nhóm dịch: Thiên TuyếtLúc này, một giọng nói thô kệch từ trong bụi cỏ bên sông truyền ra, "Họ Triệu, có lúc nhìn ngươi là rất muốn đánh, ngươi biết không hả?""Hổ ca, huynh cũng ở đây à?" Triệu Nhữ Thành co rụt cổ lại, tên man rợ Đỗ Dã Hổ này một lời không hợp liền động thủ, và sẽ không quan tâm đến khuôn mặt tuấn tú của y đâu."Ta vốn uống rượu ở đây." Đỗ Dã Hổ bực tức nói, thân thể toàn mùi rượu du đãng trong gió chiều: "Không ngờ hắn lại khênh gã qua, xui xẻo.""Đúng vậy! Các huynh chôn gã làm gì?" Triệu Nhữ Thành nói tiếp: "Loại lòng lang dạ sói này nên trực tiếp ném xuống trôi sông, nuôi tôm nuôi cá."Khương Vọng liếc mắt nhìn về phía chỗ Đỗ Dã Hổ đang đi ra: "Gã chôn ở đó?""Lão Tam." Lưu ý đến tâm trạng của Khương Vọng, Lăng Hà giải thích: "Cái xấu của Bằng Cử ta không hề quên, mặt tốt của gã ta cũng vẫn nhớ.
Gia cảnh ta không tốt, thường cơm không đủ no.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Bằng Cử thưởng lấy lý do để ta chỉ điểm võ nghệ, giữ ta đến khi dùng cơm không cho ta về.
Gã đáng tội chết, nhưng ta không thể nhìn xác gã phơi ngoài đồng hoang...!Đương nhiên đệ cũng rất tốt với ta, năm đó trừ Thanh Ngưu Trại, đệ vì cứu ta...""Nói những chuyện này làm gì?" Khương Vọng ngắt lời: "Khi còn sống, cha ta đã nói với ta rằng, người lớn khác trẻ con.
Điều đầu tiên người lớn cần học là tìm điểm chung và bảo lưu sự khác biệt.
Vì ta không chơi với gã nên huynh cũng không được chơi với gã, trẻ con mới vậy.
Huynh, Bằng Cử và ta, chúng ta luận riêng.
Ta sẽ không ảnh hưởng đến tình ngâm nghĩa nặng giữa huynh và gã, và huynh cũng không ảnh hưởng đến việc ta ân đoạn nghĩa tuyệt với gã.""Như vậy thì được rồi." Lăng Hà nói.Y nhìn hai bên bờ Lục Liễu Hà dưới màn đêm:"Ta cứ luôn có ảo giác như thể mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Nơi đây biến đổi không lớn, nhưng chúng ta đã đều đã khác rồi.""Không có gì là không bao giờ thay đổi.
Trên đời này điều duy nhất không đổi, chính là luôn luôn thay đổi." Triệu Nhữ Thành nói xong câu đầy hàm ý này liền không ngần ngại sấn đến trước mặt Lăng Hà: "Chôn người thì cũng không chôn đến mức muộn như vậy, hai huynh đã ôm đầu mà khóc, đúng không?"Vừa dứt lời, y liền đứng phắt dậy, cực khéo léo tránh khỏi cẳng chân đầy lông của Đỗ Dã Hổ phi tới."Chậc chậc chậc, thẹn quá hóa giận..." Nói được nửa câu khiêu khích, y liền vội vàng chắp tay cúi mình nói: "Ta sai rồi, sai rồi, Hổ ca."Đỗ Dã Hỗ đã xoa nắm đấm đuổi theo: "Ngươi không sai, ta đang muốn cùng ngươi ôm đầu cùng khóc một lát."Nhìn hai kẻ đang trêu đùa, Lăng Hà thong dong nói: "Ta tin rằng luôn có một số điều sẽ không bao giờ thay đổi.""Lời của huynh, ta đồng ý một nửa." Khương Vọng nói.Cuộc "giao lưu" giữa Đỗ Dã Hổ và Triệu Nhữ Thành không biết thế nào lại biến thành cuộc hỗn chiến giữa bốn người.
Người nọ đấm đá, ngáng chân người kia.
Đánh đến cuối cùng, mọi người đều thở hổn hển, khi cùng cười lớn, khi ôm đầu khóc.Nếu ai đó đi ngang qua Lục Liễu Hà vào buổi tối này, e rằng sẽ lại có lời bàn tán kỳ lạ về những con thủy quái.Cuối cùng, bốn huynh đệ sánh vai rời khỏi Lục Liễu Hà, rời xa cái nơi khắc ghi thanh xuân và tình bạn.Không ai nói lời nào.Chỉ là, cuối cùng, Triệu Nhữ Thành lại quay đầu lẩm