Nhóm dịch: Thiên TuyếtOán quỷ mất đi thị giác, chỉ có thể liều mình phát tiết với không khí trước mặt, mà lúc này Đỗ Dã Hổ khí huyết bùng cháy hừng hực đã chuyển đến sau lưng nó, nhảy lên thật cao, hắn ta lấy tay trái ôm tay phải, hai tay như vung chùy, hung hăng đánh vào trên đầu oán quỷ dữ tợn.Ầm!Khí Huyết Lang Yên vốn đã khắc chế quỷ vật, chớ nói chi là một kích này của Đỗ Dã Hổ lại cực kỳ hung mãnh.
Nắm đấm được tầng sức mạnh khí huyết bao vây phủ lập tức đập nổ tung toàn bộ đầu não của oán quỷ!Đỗ Dã Hổ không kịp tránh nên bị máu bẩn xanh đen văng tung tóe cả người, nhưng nó nhanh chóng bị lực lượng khí huyết đốt sạch.Mãi cho đến khi thân thể tàn tạ của oán quỷ không đầu ngã xuống, hồng quang trên thân Đỗ Dã Hổ mới ngừng chiếu, sắc mặt hắn ta trở nên trắng bệch trong nháy mắt.Khương Vọng nhảy vọt đến bên cạnh Đỗ Dã Hổ, đỡ lấy hắn ta: "Hổ ca, đây là…"Khí huyết là căn bản của một người.
Bây giờ, Khương Vọng đã ngưng tụ Đạo Nguyên cũng cần phải dùng khí huyết để cung cấp và vận chuyển.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trước đó, sự mạnh mẽ của Đỗ Dã Hổ đều là đang thiêu đốt chính mình mỗi một khắc một giây.
Hắn ta cũng không phải võ giả chuyên tu võ đạo, căn bản không khóa được khí huyết mạnh mẽ như vậy.
Một trận chiến này, ít nhất hắn ta phải dưỡng năm năm mới có thể khôi phục.Sơ khai của thời gian tu hành năm năm, thật dài đằng đẳng! Chớ nói chi đến vấn đề khí huyết bắt đầu suy bại sau khi đến một độ tuổi nhất định.
Chậm một bước, chậm cả đời, việc này cũng có nghĩa là từ đây về sau hắn ta và Siêu Phàm sẽ ngày càng cách biệt.Nhưng trước đó Đỗ Dã Hổ vẫn không chút do dự, không chút chần chờ.
Thời khắc sinh tử, người ta vốn không thể nghĩ được nhiều như vậy, mà chỉ đưa ra lựa chọn theo bản năng, điều này cũng gián tiếp nghiệm chứng bản tâm."Chuyện nhỏ." Đỗ Dã Hổ âm thầm điều chỉnh khí tức, khôi phục một chút khí lực liền dùng một tay đẩy Khương Vọng ra: "Lão tử còn chưa tới mức đi không được.
Đi thôi, tình huống trong cung khẳng định càng hung hiểm."Đương nhiên, trong lòng Lăng Hà cũng tràn đầy lo lắng, nhưng lúc này cũng không tiện nhiều lời.
Y cõng Triệu Nhữ Thành lên, rồi nhặt lấy bội kiếm từ thân thể tàn tạ của oán quỷ, lặng lẽ bảo hộ bên cạnh Đỗ Dã Hổ.Trước đó, y cũng có thiêu đốt khí huyết, nhưng chỉ chút ít không ảnh hưởng đến căn cơ.
Cho nên vẫn còn có sức liều mạng.Hiện tại, trong bốn người thì Khương Vọng chiến lực mạnh nhất, đương nhiên phải linh hoạt gìn giữ để tùy thời xuất thủ.
Cho nên hắn chỉ rút kiếm đi phía trước chứ không có ý định phụ một tay.Ngược lại, chỉ có Triệu Nhữ Thành còn lẩm bẩm phàn nàn không ngừng: "Vẫn là Lão Đại tri kỷ.
Lão Hổ tay chân vụng về, thật là, xách ta như xách gà con, còn ra thể thống gì? Nếu như bị Diệu Ngọc cô nương biết được, hình tượng anh minh thần võ của ta há chẳng phải bị hủy hoại trong chốc lát hay sao?"Diệu Ngọc là đầu bài của Tam Phần Hương Khí Lâu bấy giờ, cũng là cô nương hồng nhất trong chốn phong nguyệt của cả thành Phong Lâm.
Triệu Nhữ Thành vì để có thể âu yếm một lần, đã đập hơn ngàn lượng bạc vào Tam Phần Hương Khí Lâu nhưng đến nay vẫn chưa thể như ước nguyện.(1) Hồng: hot, nổi tiếngĐỗ Dã Hổ không nói tiếng nào, không phải hắn ta không muốn cho Triệu Nhữ Thành một trận, hoặc chí ít có thể mắng cho tên này dừng lại, nhưng bây giờ bản thân Đỗ Dã Hổ cũng không còn chút khí lực nào."Được rồi." Khương Vọng nhịn không được