Nhóm dịch: Thiên TuyếtĐài Diễn Đạo là nơi thôi diễn công pháp đạo thuật, thôi diễn tiêu hao cần thiết, chính là "Công" .Đài Luận Kiếm thì chuyên dùng để cùng tu giả khác luận bàn tranh tài tại Thái Hư Huyễn Cảnh."Công" sinh ra nhiều từ trong chiến đấu.
Nếu như chiến đấu cùng cấp, thắng thì thêm công, bại thì trừ công.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Còn vượt cấp khiêu chiến thì sẽ tương ứng mà tăng thêm.Ngoài ra cũng có cách khác.
Chẳng hạn như, động thiên phúc địa định kỳ sẽ sản xuất "Công" tương ứng.Trong 72 phúc địa, xếp hạng thấp nhất là phúc địa Đông Hải Sơn mỗi tháng sinh 100 công.
36 phúc địa xếp hạng phía dưới, mỗi lần thăng một cấp sinh công thêm 10.
Còn 35 phúc địa phía trên, mỗi lần thăng một cấp sinh công thêm 100.Phúc địa Động Chân Khư của Tả Quang Liệt chiếm cứ xếp hạng 23, mỗi tháng có thể sản xuất 1850 điểm công.Bây giờ, chính là tài sản riêng của Khương Vọng.Mặc dù chưa rõ ràng hiệu dụng cụ thể, nhưng Khương Vọng đã nghe được tiếng tim đập kịch liệt của chính mình.Nơi này… nơi này!Thế giới sao trời rực rõ này tựa hồ ẩn giấu bí mật cực kỳ to lớn.Nó chỉ mới hiện ra đài Diễn Đạo với đài Luận Kiếm mà đã phát động một thế giới mênh mông dậy sóng.Diễn đạo trong phúc địa, luận kiếm dưới sao trời, hùng vĩ biết bao!Mà trước đó, Khương Vọng thậm chí đến tên của nó đều không có nghe qua.Nhất thời đáy lòng hắn dậy sóng, khó có thể bình tĩnh lại được, mãi đến khi hắn đưa mắt nhìn một hư ảnh bóng mặt trời bên trên thấy một nhóm văn tự:Chủ nhân Phúc địa, mười lăm ngày sau sẽ tiếp nhận khiêu chiến của Chủ nhân phúc địa Thanh Ngọc Đàn xếp hạng thứ hai mươi bốn.Thất bại bị giáng cấp.Năm chữ đen tuyền như mực, chữ chữ nặng nghìn cân.Bên ngoài Hoàn Chân Quán, phía trước ngôi mộ mới, Khương Vọng mở mắt.Mặt trăng bạc nhỏ nhỏ kia rơi vào lòng bàn tay phải của hắn, biến thành một ấn ký trăng bạc trên đó, rồi dần dần biến mất.Nhưng Khương Vọng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó, nó không có bất kỳ uy năng nào, nhưng khi Khương Vương động ý niệm nó sẽ xuất hiện trở lại, liên kết với sao Thái Âm, giúp cho linh thức của hắn tiến vào Thái Hư huyễn cảnh.Có điều Khương Vọng cũng không thăm dò Thái Hư huyễn cảnh quá lâu.
Hiện giờ, hắn đang ở nơi ngoại ô hoang dã, không phải là nơi có thể an tâm để thăm dò.Chưa nói đến việc sau khi dư chấn chiến đấu của những tu giả cường đại ở đây tiêu tán, liệu sẽ có tu giả từ thành Phong Lâm vội vàng chạy tới điều tra hay không, thì với Khương Vọng mà nói, hắn còn có việc quan trọng hơn phải làm.Nếu như hắn nhớ không lầm, ba ngày sau, chính là thời gian tuyển sinh của nội viện Phong Lâm Đạo viện.Một khi bỏ lỡ thời điểm này, hắn sẽ rất khó để lại tìm thấy cơ hội — cơ hội để báo thù.Bởi vì chỉ có vào nội viện mới thật sự được Trang Quốc thừa nhận là đệ tử Đạo viện, mà đệ tử Đạo viện là không thể khinh nhục, chứ đừng nói đến việc đánh giết!Cuối cùng, Khương Vọng đưa mắt nhìn lại đạo quán tàn tạ mà hắn đã ẩn náu nhiều ngày hết một lượt, rồi đạp trên ánh trăng, sải bước đi xa.Cỏ dại mọc phía trước cửa đạo quán rách nát khẽ lay động, một cơn gió thổi qua, khiến ánh trăng tràn xuống tấm bảng cũ đã nằm trên mặt đất nhiều năm.
Chữ viết trên đó