Giờ cao điểm buổi sáng, xe cộ như nước trên đường cái.
Xe việt dã của Từ Tán len lỏi giữa dòng xe, đèn đỏ dừng đèn xanh chạy, di chuyển về trước xuôi theo dòng chảy.
Từ Tán nhìn thấy một chiếc xe phía sau rất linh hoạt trong kính chiếu hậu, nó lách trái lách phải giữa dòng xe, chẳng bao lâu đã đuổi kịp xe anh, rồi sau đó…húc lên.
Hai chiếc xe ăn ý tạt vào lề đường.
Chủ xe kia là một nam thanh niên tóc nhuộm vàng hoe, hắn hùng hổ xông đến: “Mày lái xe kiểu gì vậy hả!”
Từ Tán mặc kệ hắn, gọi điện báo cảnh sát, chờ cảnh sát giao thông đến xử lý.
“Mẹ kiếp mày không có mắt hả?! Cái xe nát của mày dám tông vào ông đây, mày đền nổi không!” Tóc vàng mắng chửi không ngớt miệng, vừa hung hãn vung tay.
Trong lúc đó, hắn suýt nữa đấm phải mặt Từ Tán.
Anh nghiêng đầu đi, cất di động vào, bắt được cánh tay tóc vàng rồi vặn, đồng thời ấn chặt vai hắn xuống.
Bộp một tiếng, tóc vàng bị ấn lên mui xe việt dã.
Mặt hắn dán vào nắp capo xe còn đang nóng, tóc vàng kêu lên: “Nóng, nóng quá! Mày, buông tay ra…”
Người qua đường đều nhìn sang phía này.
“Ấy, mọi người nhìn kìa, hình như là sếp Từ, anh ta đánh người?” Một người đàn ông đeo kính trên chiếc xe đi ngang qua nói với những người đi cùng.
Trên xe có bốn người, ba người trong số đó nghe vậy thì đều quay ra ngoài nhìn.
Người còn lại dường như đang thất thần, không có phản ứng với âm thanh bên ngoài.
“Đúng vậy, chính là Từ Tán.”
“Từ Tán?” Người đang thất thần ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa xe.
Bên đường là một người đàn ông rất nổi bật, anh đang ấn một người khác lên mui xe.
Ngoài động tác bắt mắt ra, ngoại hình của anh cũng rất xuất sắc, gương mặt anh tuấn, tóc dài đến mức có thể cột lại, cằm và quanh mép đều có râu lởm chởm, không rõ là cố ý để hay vì sáng nay chưa kịp cạo, nhưng tổng thể mang lại cho người nọ một khí chất phong trần hoang dại.
“Đúng vậy, Phó tổng Lam, chính là người sáng lập công ty Khoa học Kỹ thuật Vô Cùng mà chúng ta sắp đến hôm nay – Từ Tán, không ngờ lần đầu tiên gặp anh ta lại trong tình huống này.” Người đeo kính nói.
“Không phải lần đầu tiên.” Lam Thiên Nhiên nói: “Chúng tôi đã quen biết từ lâu.”
–
Cảnh sát giao thông có mặt rất nhanh.
Tóc vàng lại như nổ tung lên, cao giọng nói Từ Tán đánh người.
“Cậu ta ra tay trước.” Từ Tán đưa camera hành trình cho cảnh sát giao thông xem: “Cũng là cậu ta đụng tôi trước.”
Cảnh sát giao thông xem xong thì quy mọi trách nhiệm cho tóc vàng: “Sau này lái xe cẩn thận đó.”
Tóc vàng không phục: “Dù xe tôi có đụng trúng xe hắn, nhưng cái xe nát của hắn…”
Từ Tán nhìn lại.
Tóc vàng nghẹn lời, nhưng sau đó ôm lấy vai mình theo phản xạ, đột nhiên “cơ trí” nói: “Hắn đánh tôi đó, tôi muốn tố giác!”
“Cậu ra tay trước.” Từ Tán: “Cậu muốn báo án thì cứ báo, tôi sẽ phối hợp với cảnh sát để điều tra.
Có cần phải đến bệnh viện khám nghiệm thương tật không? Bây giờ tôi không có thời gian, tôi sẽ để luật sư tới đây làm việc, tất cả những vấn đề tiếp theo chúng ta sẽ giải quyết bằng pháp luật.”
Tóc vàng lại nghẹn lời.
“Không cần phải vậy chứ? Mọi người hòa giải là được, mỗi bên nhường một bước…” Cảnh sát giao thông bất đắc dĩ, đành phải lên tiếng theo lệ.
Từ Tán lùi lại vài bước, đi sang bên cạnh gọi điện: “Lão Triệu, có rảnh không? Qua đây giúp tôi xử lý vài việc.”
Gọi xong, Từ Tán quay lại chỗ cảnh sát giao thông và tóc vàng: “Luật sư của tôi sẽ tới ngay đây.”
“Thật ra chuyện này cũng không quá nghiêm trọng mà, ai chẳng có lúc va chạm chứ? Trời thì nóng như vậy, không ai dễ chịu cả, thông cảm cho nhau một chút…” Anh cảnh sát vẫn kiên trì hòa giải.
Tên tóc vàng không dám gây sự nữa, chỉ ậm ừ lầm bầm: “Trời nóng muốn chết, tôi nóng quá rồi, còn đang bận đây, không chờ nữa…”
Hắn vội vàng đi về phía xe của mình.
Vì chuyện va chạm đã được cảnh sát giao thông phân xử rồi, Từ Tán không ngăn hắn lại.
Sau khi lên đường, Từ Tán gọi điện cho Triệu Hồng, nói: “Lão Triệu, anh còn chưa lên đường chứ hả? Không cần qua đây nữa, tôi giải quyết xong rồi.”
Từ Tán lái xe đi sửa, rồi mới gọi taxi về công ty.
Trên đường, người hợp tác của anh gọi điện đến, nói: “Anh Tán, anh đang ở đâu? Người bên Hằng Thịnh đến rồi này.”
“Sao bên đó tới sớm quá vậy?”
“Người phụ trách hạng mục bên họ mới đổi, là một Phó tổng mới vừa nhậm chức, tháng trước từ nước ngoài về.
Người ta mới lên chức tất phải ra oai mà, làm việc gì mà chẳng tích cực.”
“Ờ, xe anh bị người ta đụng, phải tới trễ rồi, cứ họp trước đi.”
Công ty của Từ Tán tên là Khoa học Kỹ thuật Vô Cùng, là một công ty chuyên về internet, thành lập chưa được ba năm.
Đây là công ty mà Từ Tán và La Tiểu Duệ hợp tác thành lập, về mặt cổ phần nắm giữ, Từ Tán chiếm phần lớn, La Tiểu Duệ chỉ có một phần nhỏ.
Tập đoàn Hằng Thịnh là một công ty đã lên sàn, kinh doanh rất nhiều thứ, hầu như có chân trong mọi lĩnh vực, nổi tiếng quốc tế.
Hai tháng trước, Hằng Thịnh để mắt đến Khoa học Kỹ thuật Vô Cùng, có ý định thu mua.
Từ Tán cũng cho rằng nếu giá cả hợp lý thì bán cho Hằng Thịnh cũng được.
Họ mở công ty chính là để kiếm tiền thôi mà.
Hai bên đàm phán vài lần nhưng vẫn chưa có tiến triển thực tế.
Lần này Hằng Thịnh đổi người phụ trách hạng mục khác, chắc là có ý định phá vỡ cục diện giằng co trước mắt.
Đến công ty, Từ Tán vào thẳng phòng họp, mở cửa ra nói: “Xin lỗi, tôi tới trễ…”
Anh nhìn thấy một người nằm ngoài dự kiến của mình, kinh ngạc đến mức tắt tiếng.
Trên bàn họp, Lam Thiên Nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía Từ Tán: “Giám đốc Từ.”
Người hợp tác với Từ Tán, La Tiểu Duệ cười giới thiệu: “Anh Tán, đây là Phó tổng Lam bên Hằng Thịnh.”
“Chúng tôi quen nhau.” Từ Tán cười đáp: “Phó tổng Lam là bạn thời trung học của tôi.”
Lam Thiên Nhiên nói thêm: “Cũng là bạn cùng trường đại học.”
Đồng nghiệp của Lam Thiên Nhiên cũng kinh ngạc hỏi: “Hả? Thì ra Giám đốc Từ cũng tốt nghiệp Đại học Minh?”
Trên lý lịch công khai của Từ Tán không có thông tin này.
Đại học Minh là một trong những trường tốt nhất của cả nước, nếu tốt nghiệp từ đó, người bình thường sẽ không che giấu.
“Chưa hẳn, tôi chưa học xong, không tính là tốt nghiệp.” Từ Tán đáp, “Lúc đó tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện…”
Lập tức có người tiếp lời: “Người có khả năng mới dám bỏ học chứ, Giám đốc Từ bây giờ phát triển rất tốt đó thôi.”
Mọi người tán gẫu chốc lát rồi quay lại họp.
Từ Tán âm thầm đánh giá Lam Thiên Nhiên, so sánh với cậu thiếu niên trong ký ức của anh, tìm kiếm những điểm tương đồng giữa họ.
Lam Thiên Nhiên ngước lên, chạm phải ánh mắt của Từ Tán.
Hai người im lặng nhìn nhau.
Chuyện cũ vụt qua.
–
Mười mấy năm trước, vào năm lớp 10, Lam Thiên Nhiên chuyển trường, vào họp lớp của Từ Tán.
Ban đầu mọi người rất hào hứng, bởi vì cậu đẹp trai, nhưng chẳng bao lâu sau đã thấy chán, bởi vì cậu ta có tính cách “kì quặc”, hoàn toàn không hòa nhập với tập thể, có thể ví như một con trâu chán chường bỗng nhiên xuất hiện trong bầy dê hoạt bát.
Lam Thiên Nhiên trở thành đối tượng bị cô lập.
Trong giờ ra chơi, học sinh trong lớp chạy qua chạy lại, thỉnh thoảng lại có bàn học bị đụng trúng nghiêng lệch đi, tiếng chân bàn cọ dưới mặt đất nghe rất chói tai.
Bàn của Lam Thiên Nhiên bị đụng phải một lần, hai lần, ba lần… bảy tám lần.
Những học sinh kia đang cố ý gây chuyện, nhưng Lam Thiên Nhiên lại không hề ý thức được, lần nào cậu cũng im lặng kéo bàn về chỗ cũ.
“Mấy đứa mày không có xương hả? Nghiêng nghiêng ngả ngả.” Từ Tán ngồi cách Lam Thiên Nhiên một lối đi.
Cậu ngồi xéo bên dưới Lam Thiên Nhiên, vừa cười vừa lấy sách đánh lên lưng vài bạn học vừa chạy ngang qua.
“Đúng đó, thì không có xương mà…” Nhóm học sinh cười ha ha đáp lời, nhưng sau đó không còn đùa giỡn trong lớp nữa, mà chuyển ra bên ngoài.
Lam Thiên Nhiên nhìn Từ Tán.
Hai người nhìn nhau, trong mắt Lam Thiên Nhiên có kinh ngạc cũng có thắc mắc.
Từ Tán cười trước, Lam Thiên Nhiên dường như được bấm nút phản ứng, cũng lập tức cười đáp lại.
–
Bây giờ cũng vậy, Từ Tán cười