Cô không muốn mất thời gian của mọi người cũng không muốn mất thời gian của chính mình vào thẳng vấn đề.
Danny đang xem hồ sơ của cô khẽ chau mày ngẫng đầu nhìn cô gái trước mặt.
Đi đường tắc để được vào đoàn ông xưa nay ghét nhất hạng người này.
Nhưng bởi vì có lời khẳng định của học trò mình, cho nên ông mới miễn cưỡng đồng ý.
Nữ phụ số 3 còn chưa thoả mãn, bây giờ còn nhắm đến nữ chính, thật biết cách làm người ta chán ghét.
"Hôm nay không tuyển vai chính, chỉ tuyển vai phụ cô không biết hay sao?"
Trong phòng được thiết kế dùng cho thi đấu, giọng của ông rất lớn vừa uy nghiêm lại vừa vang vọng, làm những người có mặt ở đây điều giật mình.
Ông là đạo diễn quốc tế, cho nêm lúc ông tức giận khiến người khác phải sợ hãi, chỉ là cô không có như vậy, Trần Tuyết bình tĩnh đáp lời ông.
"Tôi đương nhiên biết chỉ là khi tôi ngồi ở kia, tôi cảm thấy cô ấy hợp với vai công chúa Ngọc Hân hơn tôi.
Nếu đã có người hợp hơn tôi, tôi vì sao phải tranh giành chuyện mà mình không có phần thắng."
Tất cả mọi người trong phòng điều bị câu nói này của cô làm cho kinh ngạc.
Danny Nguyễn bỏ cây bút trên tay, thả người tựa lưng vào ghế chuyên chú đánh giá cô gái trước mặt.
Chẳng lẽ ông sai rồi sao, cô gái này đích thực có chỗ dựa, nhưng mà có lẽ cô ta cũng có thực lực.
Khí thế hùng hồn như vậy, đúng là cái mà ông cần ở nữ chính.
Người cũng đã ở trước mặt cớ sao không thử.
"Được vậy cô lên đài đi."
Trần Tuyết không nói một lời lên thẳng lên sàn đấu.
Đây là khán đài chuyên dùng để thi đấu các môn võ thuật.
Danny thấy cô đi lên đầy tự tin ông cũng có chút mong chờ.
"Đọc kịch bản rồi đúng không, phim của tôi không dùng thế thân.
Nếu cô có thể tiếp được 10 chiêu của cậu ta, cô sẽ được chọn."
Đạo diễn võ thuật Võ Hoàng đẩy ghế đứng lên.
Tất cả các cảnh hành động trong Tượng Tướng là do anh chịu trách nhiệm.
Nhìn cô gái xinh đẹp mong manh trước mặt anh có chút xuống tay không nỡ.
"Cô có từng học võ chưa?".
Ngôn Tình Sắc
Anh cần phải biết để còn khống chế đạo lực, dù sao cũng là con gái.
Tuy yêu cầu của bọn họ là nữ chính bắt buộc phải học qua võ thuật, nhưng cô gái này là đột ngột muốn thử vai anh không chắc cô biết võ hay không.
"Có một chút."
Trần Tuyết nghe Lý Cảnh Phong nói trước khi bộ phim này tổ chức casting, nửa năm trước đạo diễn đã ra thông báo tuyển dàn diễn chính.
Những yêu cầu khắc khe cũng đã được nêu ra để đảm bảo công bằng và minh bạch.
Có rất nhiều nữ diễn viên vì nhắm vào danh tiếng của Danny Nguyễn mà đăng kí học võ.
Vậy cho nên để cho Lý Cảnh Phong không có nghi ngờ, cô đã theo Chí Hùng học suốt một tuần.
"Bởi vì cô là phụ nữ, tôi nhường cô ra quyền."
Võ Hoàng lịch thiệp mời cô, Trần Tuyết chỉ cười nhẹ.
"Anh chắc chứ?"
"Đương nhiên."
VÕ Hoàng vừa nói xong lời này cảm thấy có gì đó không đúng.
Anh chỉ thấy một bàn tay với những khớp xương rõ ràng thoáng chuyển động, trong một khắc tựa như móng vuốt của một con hổ xé gió hướng yết hầu anh đánh tới.
Tốc độ kinh người khí thế như dời sông lấp biển, Võ Hoàng rùng mình nhanh chóng di chuyển tránh được một mạng.
Anh cả kinh mở to con