Xuân Sắc Như Thế

Chương 71-2


trước sau

Lưu Huyên Thần đăng cơ sáu năm rốt cuộc cũng đã có tin vui. Chuyện hoàng hậu nương nương hoài thai long tử đối với nước Ngụy, đối với Lưu Huyên Thần mà nói, quả là một chuyện trọng đại đáng mong chờ!

Một năm về trước, Ấn phi nương nương cũng từng sinh hạ một tiểu công chúa cho Lưu Huyên Thần, nhưng phần lớn chúng đại thần đều không biết đến sự tồn tại của công chúa Thiên Luy, hơn nữa thân thế thực sự của công chúa cũng có không ít điều kỳ lạ, mờ ám khiến người trong cung dần dần quên mất cô bé.

Vừa hay tin hoàng hậu nương nương mang thai, phủ Nội vụ lập tức đưa Dụ thái y vào tẩm điện kiểm tra thai khí, hoàng hậu nương nương vốn là cao thủ trong nghề, nhưng dù có là múa rìu qua mắt thợ thì theo cung quy Dụ thái y vẫn phải đến khám cẩn thận. Vừa bắt được hỉ mạch của Vân Ánh Lục, Dụ thái y đã mừng rỡ bẫm tấu long thai vô cùng khỏe mạnh, nương nương nhất định đã hoài thai thái tử.

Vân Ánh Lục trợn mắt á khẩu, cặp mắt mờ đục của Dụ thái y chẳng lẽ có khả năng siêu âm? Vả lại, dù có siêu âm thì cũng phải sau bốn tháng mới biết được giới tính thai nhi cơ mà?

Chiêu vuốt mông ngựa này cũng thật là, ngộ nhỡ cô hạ sinh tiểu công chúa thì đấy là lỗi của ai?

Vân Ánh Lục còn chưa lịp mở miệng ngăn cản thì tin tức hoàng hậu nương nương mang thai thái tử đã nhanh chóng lan truyền khắp hoàng cung. Ngày hôm sau, trên triều đường La công công xúc động đọc thánh chỉ, tuyên cáo thiên hạ sự kiện này.

Cả nước Ngụy vui mừng hân hoan, nhà nhà truyền tụng, người người ca hát. Hoàng cung Đông Dương chỉ thiếu nước đốt pháo ăn mừng, nhưng sợ làm nương nương động thai khí nên mới thôi.

Một số bệnh nhân từng được Vân Ánh Lục chữa trị ở hiệu thuốc Tần thị rủ nhau đến Từ Ân tự cầu phúc cho nương nương và thái tử. Thời khắc đầu tiên Ngu phu nhân nghe được tin này, bà lập tức tới Phật đường thắp hương cầu khẩn, Ngu hữu thừa tướng đứng trên triều đường, nước mắt lưng tròng không thôi. Tần Luận không biết bằng cách nào đã tìm được một bao yến sào thượng hạng được lấy từ một hòn đảo nào đó ở biển Nam Dương để Vân Ánh Lục tẩm bổ. Vợ chồng Vân viên ngoại thì không quản công sức tìm đủ loại sơn hào hải vị để con gái yêu thay đổi khẩu vị. Trúc Thanh cũng cặm cụi may đủ loại giầy tất thêu rồng tinh xảo cho thái tử tương lai. Ngoài ra, còn có một thương nhân ở thành Lâm Sơn giấu tên sai người tiến cống hoàng hậu nương nương một trăm viên ngọc trai màu hồng phấn để chúc mừng nương nương có tin vui…

Những chuyện khoa trương này khiến Vân Ánh Lục không khỏi bối rối. Nhưng khoa trương nhất vẫn là ông chồng chuẩn bị làm phụ hoàng kia. Lưu Huyên Thần bây giờ hoàn toàn coi thê tử của mình là người không có khả năng vận động, suốt ngày quẩn quanh nâng đỡ bên cạnh. Phải đến khi Vân Ánh Lục chịu không thấu tình cảnh ấy mới nói với hắn, thai thụ cần phải vận động mới dễ sinh, hắn mới chịu buông tha cho cô.

Có hôm nửa đêm đang ngủ, hắn đột nhiên ngồi bật dậy, thắp đèn giở chăn ngắm nghía bụng cô hồi lâu, sau đó còn ghé tai lắng động tĩnh của hài nhi. Khi nghe tiếng tim thai khẽ đập, hắn mừng rõ chẳng khác nào trẻ con được kẹo là bao.

Từ Ânhỏ Lưu Huyên Thần đã thiếu thốn tình yêu thương, lớn lên trong nỗi cô độc thế nên hắn vô cùng trân quý những thứ đang có trong tay. Dù không nói ra nhưng Vân Ánh Lục vẫn vô cùng thấu hiểu và xót xa thay Huyên Thần, hằng đêm cô gối đầu lên tay hắn, thủ thỉ với hắn về chín tháng mười ngày vất vả khi mang thai. Lưu Huyên Thần lẳng lặng lắng nghe, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc và chờ mong. Cũng vì bảo vệ an toàn cho hai mẹ con cô nên dù cho bản thân vô cùng khao khát gần gũi thê tử, hắn vẫn gắng kiềm chế tình cảm mãnh liệt trong lòng. Chỉ đến khi Vân Ánh Lục ngượng ngùng khẳng định chuyện đó không ảnh hưởng gì đến thai nhi, hắn mới vui mừng ôm lấy cô, dịu dàng dung nhập vào người.

Nghe nói thai nhi đã có thính lực, Lưu Huyên Thần bèn nài nỉ Vân Ánh Lục ngồi cạnh bên nghị luận chính sự, với lý do sớm để thái tử tiếp nhận việc dạy dỗ của đế vương.

Vân Ánh Lục ngước mắt nhìn trời, khóc cũng dở mà cười cũng chẳng hay.

Vừa bước qua năm mới, gió xuân đã đem hơi ấm xua tan băng tuyết lạnh giá ở thành Đông Dương, chồi non bắt đầu cựa mình trên những cành cây khô héo, mấy gốc mai đỏ cũng căng đầy nhựa sống, khoe sắc tỏa hương trong khắp ngự hoa viên.

Thời gian này cũng sắp đến ngày dự sinh của hoàng hậu nương nương, mẫu thân của nương nương đã tiến cung từ sớm, cả hậu cung xôn xao chuẩn bị chào đón tiểu hài tử đầu tiên của hoàng đế Lưu Huyên Thần, duy chỉ có Vân Ánh Lục là bình tĩnh như thường, ngày ngày vẫn chuyên tâm dạy dỗ đám phi tần cách đỡ đẻ ra sao.

Vân phu nhân nhìn con gái, không nén nổi thở dài.

Tiếng giảng bài trong trẻo đột nhiên ngừng bặt, chúng phi tần hoảng hốt nhận ra khuôn mặt hoàng hậu nương nương co rúm lại như đang gồng gánh cơn đau khôn tả, trên trán người, từng giọt mồ hôi rịn ra lấm tấm.

“Nương nương, người sắp sinh rồi sao?” Một cung phi sợ hãi hỏi.

“Mọi người đừng cuống, hình như em bé đang đòi ra rồi. Mau đỡ ta tới phòng hộ sinh”. Vân Ánh Lục bình tĩnh đáp.

Chúng phi tần thoạt nghe luống cuống đến độ tay chân thừa thãi, sau đó vội vàng y theo lời hoàng hậu thực hiện. Lưu Huyên Thần vừa thượng triều đã nghe thái giám chạy tới báo tin, chẳng để tâm gì đến quyền uy hoàng đế vội chạy thẳng một mạch tới phòng hộ sinh. Vừa đến cửa hắn đã nghe thấy giọng nói đứt quãng, hơi thở dồn dập đầy mệt nhọc của Vân Ánh Lục. “Mau cởi váy lót, đừng quýnh lên thế, chuẩn bị khăn vải… kéo… nước ấm… Được rồi, nhìn thử xem tử cung đã mở được mấy đốt ngón tay?”

Lưu Huyên Thần đứng bên ngoài thiếu chút nữa ngất xỉu.

Đứa con đầu tiên của hắn sao có thể giao phó cho đám nữ nhân không chút kinh nghiệm đỡ đẻ này chứ?

“Đã truyền thái y chưa?” Hắn căng thẳng tới độ lưng áo ướt đẫm mồ hôi.

Mãn Ngọc ủ dột đáp. “Nương nương không cho truyền, nương nương nói đây là cơ hội thực tiễn hiếm có để các vị phi tần thực hành đỡ đẻ”.

Trước mắt Lưu Huyên Thần sao vàng lượn quanh, Vân Ánh Lục say nghề tới mức loạn trí rồi sao, thực tiễn gì lúc này chứ. “Mau truyền thái y và bà đỡ tới đây”.

Trong phòng hộ sinh, đám phi tần rối trí đến độ chẳng biết xoay xở ra sao, tay chân run rẩy tới mức không cầm nổi khăn xô, giọng lạc cả đi vì sợ hãi. “Nương nương, người nói mấy đốt ngón tay là nói ngón giữa hay ngón cái?”

Cả người Vân Ánh Lục như ngập trong mồ hôi, những lần cô đỡ đẻ cho người khác sao đơn giản là vậy, mà giờ tới lượt mình lại khó khăn thế chứ. “Ngón giữa…”

Nhận thấy sản dịch bắt đầu trào ra dưới hạ thể, cô hít sâu một hơi chuẩn bị cho lần rặn đầu tiên. “Không… không được sợ hãi, cầm dao lên, nghe theo lời tôi, rạch mau…”

Một phi tần lấy hết can đảm rạch một đường theo lời hướng dẫn.

Lúc này cơn đau gần như nhấn chìm lấy Vân Ánh Lục, cô thều thào nói tiếp. “Rất tốt, tiếp theo…” Cô siết chặt tay, dồn sức chuẩn bị cho lần rặn tiếp theo.

“Nàng làm…” Lưu Huyên Thần không màng đến lời can ngăn của những người xung quanh, vội đẩy cửa vọt đến trước giường, xót xa nhìn khuôn mặt trắng bệch của Vân Ánh Lục. “Nàng không muốn sống nữa sao? Sao có thể làm như vậy lúc này?”

“Không sao đâu, Huyên Thần, em… sinh thuận mà… Á!” Cô nắm chặt tay Lưu Huyên Thần, hét to lên đau đớn.

“Nương nương, ra rồi, ra rồi…” Chúng phi tần rơi nước mắt thông báo.

“Chú ý… cuống rốn…” Vân Ánh Lục gắng thốt lên mấy từ rồi mê man bất tỉnh trong lòng Lưu Huyên Thần.

“Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng, là… là một tiểu hoàng tử”. Chúng phi tần cắt rốn, tắm rửa sạch sẽ cho em bé xong vội bế lại gần Lưu Huyên Thần.

Lưu Huyên Thần còn đang mải lau mồ hôi cho Vân Ánh Lục, miệng thì thầm đầy thê thiết. “Uyển Bạch, Uyển Bạch…”

Đêm đó, vì chuyện tuyển tú nữ mà Lưu Huyên Thần buồn bực ra ngoài đi dạo một vòng, lúc quay về thì chợt trông thấy một tiểu thái y mặc y bào rộng thùng thình đang thập
thò trước cửa ngự thư phòng. Tiểu thái y tự giới thiệu mình là y quan mới tới thái y viện tên là Vân Ánh Lục rồi quay sang hỏi. “Anh là ai, đang làm gì?”

Hắn thú vị đáp,. “Ta họ Lưu, vì đang buồn bực trong người nên ra ngoài dạo mát”.

“À, thì ra là Lưu công tử”. Tiểu thái y gật đầu ra chiều hiểu biết.

Đó là lần đầu tiên hắn và Uyển Bạch gặp nhau, khi đó, ai có thể ngờ bọn họ lại có mối lương duyên kì lạ như vậy! Giờ đây, Vân thái y không những đã trở thành thê tử của Lưu công tử mà còn hạ sinh được tiểu hài tử cho hắn.

Mắt Lưu Huyên Thần rớm lệ, một giọt nước mắt rơi xuống má Vân Ánh Lục.

“Huyên Thần”, Vân Ánh Lục từ từ mở mắt ra, dịu dàng đưa tay lau nước mắt cho hắn. “Có chuyện gì vậy?”

“Uyển Bạch, chúng ta có tiểu hoàng tử rồi”. Lưu Huyên Thần xúc động nói.

“Mắt Dụ thái y đúng là máy siêu âm!” Vân Ánh Lục cười khe khẽ, “Đỡ thiếp ngồi dậy nào, Huyên Thần!”

Lưu Huyên Thần ôn nhu đỡ cô ngồi dậy, các phi tần đang giành nhau bế tiểu hoàng tử trông thấy hoàng hậu đã tỉnh, vội trao lại cho cô.

Vân Ánh Lục xúc động đỡ lấy, vén lớp tã bọc, vui mừng ngắm nghía khuôn mặt hồng hồng, bé xíu của tiểu hoàng tử. Đứa bé có đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, khuôn cằm uy nghi giống Huyên Thần như từ khuôn đúc ra.

“Huyên Thần, con giống chàng, không giống em…” Cô tủi thân oán trách.

“Vậy chúng ta sẽ sinh thêm một tiểu công chúa giống nàng, có được không?” Lưu Huyên Thần hạnh phúc ôm lấy Vân Ánh Lục và tiểu hoàng tử vào lòng.

Ngoài tẩm điện, chuông chùa Từ Ân theo làn gió mát văng vẳng như lời thì thầm nguyện chúc của muôn dân đến hoàng cung. Trên bầu trời bao la, đàn én xòe cánh lượn bay báo hiệu một mùa xuân tươi đẹp lại về trên kinh thành Đông Dương.

Trong ánh hoàng hôn bảng lảng, vài tia nắng chiều còn sót lại tỏa chiếu khắp người Vân Ánh Lục như dát vàng.

“Uyển Bạch…” Lưu Huyên Thần nhẹ bước vào phòng ngủ, ôm lấy cô từ đằng sau. Sau ba tháng ở cữ, Vân Ánh Lục đã khôi phục lại vóc dáng thanh mảnh như trước kia, khiến phi tần hậu cung không ngớt xuýt xoa ghen tỵ.

“Húc nhi ngủ rồi?” Tiểu hoàng tử được đặt tên là Lưu Húc, là ánh sớm mai bừng bừng sức sống, tương lai xán lạn. Tiểu hoàng tử hồng hào, khỏe mạnh nhưng lại rất quấn mẫu thân, Vân Ánh Lục lại không chịu để nhũ mẫu và cung nữ chăm sóc hài tử thay mình, vì thế chỉ trừ những lúc Húc nhi say ngủ, Vân Ánh Lục mới có thời gian trò chuyện với Huyên Thần, khi nào cậu nhóc tỉnh dậy, gào khóc đòi mẹ, Huyên Thần lại bị bỏ rơi không thương tiếc.

Vân Ánh Lục bật cười lắc đầu.

“Vâng, hôm nay con ngủ sớm, có lẽ do ban sáng Mãn Ngọc bế đi dạo một vòng nên hơi mệt”. Vân Ánh Lục khẽ nép vào lòng hắn.

Lưu Huyên Thần không kiềm chế nổi, cuồng nhiệt bộc lộ khát khao trong suốt ba tháng qua. Hắn bế xốc lấy cô, cẩn thận đi qua chiếc giường nhỏ của tiểu hoàng tử đi về hướng long sàng.

Sau một hồi gió cuốn mây tuôn, hơi thở gấp gáp dần bình ổn, chỉ còn lại lưu luyến dịu dàng không rời.

“Huyên Thần, hôm nay chàng không phê duyệt tấu chương sao?” Vân Ánh Lục tựa đầu lên vai hắn, khẽ hỏi.

“Không, hôm nay ta muốn ở bên nàng. Uyển Bạch, đã ba tháng rồi ta không được gần gũi nàng, tối nay…” Hắn cúi đầu thì thầm bên tai cô.

Vân Ánh Lục thẹn thùng đẩy hắn ra.

“Sao chứ, một khắc đêm xuân giá ngàn vàng, ta muốn nàng không được sao? Vả lại chúng ta còn phải sinh thêm một tiểu công chúa nữa chứ. Húc nhi làm hoàng đế, công chúa chữa bệnh cứu người như nàng, sinh mệnh của hai chúng ta sẽ được kéo dài vĩnh viễn”.

“Sau đó tiểu công chúa lại vào một hoàng cung khác làm thái y rồi thành thân cùng đế vương sao?” Cô cười khẽ.

Lưu Huyên Thần xoay người, khẽ nhéo mũi cô, “Như vậy không tốt sao?”

Vân Ánh Lục bật cười hạnh phúc, “Đương nhiên là tốt rồi. Huyên Thần”, cô nhìn hắn đầy âu yếm, “Em rất hạnh phúc”.

Mặc dù phải đánh đổi nhiều thứ nhưng trong hoàng cung này, cô đã tìm được người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu thương mình. Trên đời này, có những chuyện còn quan trọng hơn cả đế nghiệp hay tự do.

Hắn dịu dàng hôn lên môi cô, “Uyển Bạch, ta yêu nàng!”

Tình yêu có lãng mạn rung động, có dằn vặt triền miên, có trầm luân thống khổ nhưng rồi cũng sẽ êm ả lặng lờ như những con sóng ngày đêm vỗ về bờ cát. Trên vòm không mênh mang, những vì sao lấp lánh rì rầm kể nhau nghe câu chuyện tình yêu kì lạ trong đời. Từng cơn gió mơn man lướt nhẹ, đêm đã ngả khuya…

“Ai?” Dưới ánh trăng lấp lóa, thị vệ bên ngoài chĩa giáo thị uy đám người đang kéo đến tẩm điện.

“Là chúng bản cung”, các phi tần đồng thanh trả lời, “Trong sách có mấy chỗ khó hiểu nên chúng ta muốn thỉnh giáo hoàng hậu nương nương một chút”.

“Lúc này sao?” Một thị vệ lo lắng nhìn tẩm điện đã sớm tắt ánh nến.

Chúng phi tần nhanh nhảu gật đầu, “Đúng, hiện mới là canh hai thôi mà, hoàng hậu nương nương đã nói chúng ta có thể đến tìm người bất cứ lúc nào!”

Đám thị vệ đưa mắt nhìn nhau không biết nên làm thế nào. Mấy ngày trước, đúng là hoàng thượng và hoàng hậu nương nương giờ này vẫn còn thức, nhưng hôm nay thì…

“Mau đi thông báo đi!” Chúng phi tần lại mở miệng thúc giục.

Vừa dứt lời, trong điện đột nhiên vang lên tiếng trẻ con khóc, sau đó đèn nến bật sáng khắp nơi. Ầm! Cửa điện bật mở, một nam tử anh tuấn lạnh lùng lao ra, vạt áo trên người còn chưa khép kín.

“Các ngươi… các ngươi sao còn chưa xuất cung?” Lưu Huyên Thần giận dữ hét lớn.

Chúng phi tần nhìn nhau cười khúc khích. À, hóa ra bọn họ quấy nhiễu đêm xuân của Lưu hoàng thượng đây mà.

“Ngày mai, ngày mai chúng thần thiếp sẽ đi…” Bọn họ vừa bụm miệng cười vừa vẫy tay chào rối rít. Tiếng cười nói lao xao trong thoáng chốc đã biến mất trong ngự hoa viên.

Trên bầu trời đêm, một ngôi sao nhỏ xẹt qua, ngạc nhiên thầm thì, không vào vườn này, sao biết cảnh xuân tươi đẹp đến thế!

Ngày hôm sau các phi tần bắt đầu dọn ra khỏi hoàng cug. Nhiều năm sau, họ vẫn nghe nói Lưu hoàng thượng vẫn nhất kiến chung tình, một mực sủng ái hoàng hậu của mình, tình yêu của họ cũng chưa từng thay đổi, vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu.

………………

Chuyện tình của họ được lan truyền khắp nơi trở thành câu chuyện xưa nay chưa từng có, phá vỡ cung quy xưa cũ.

Làm cách nào thỏa nguyện được mối lương duyên như vậy?

Chỉ cần hạnh phúc với tình yêu, những chuyện khác đều không quan trọng, không phải vậy sao?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện