Xuân Sắc Như Thế

Chương 34-2


trước sau

Con mắt duy nhất của Ngu Tấn Hiên mở lớn, nhưng một lát sau, hắn lại cụp mắt xuống, thản nhiên hỏi, "Vậy à, hoàng hậu bị bệnh gì vậy?”

"Nương nương đang lâm trọng bệnh, tôi cũng không thể chữa nổi, bệnh này chỉ còn nước dựa vào số mệnh của nương nương thôi".

Khuôn mặt đáng sợ của Ngu Tấn Hiên co giật không ngừng. "Sao lại nghiêm trọng như vậy được?”

"Anh nói đi, Ngu tướng quân. Nếu hoàng hậu buồn tủi cô đơn rời khỏi thế gian này, anh sẽ thế nào?”

Môi Ngu Tấn Hiên run rẩy, anh ta nhìn thẳng vào mắt Vân Ánh Lục, thật lâu sau, mới nhả ra từng Từ Ânặng tựa núi Thái Sơn. "Ta sẽ đền cho nàng ấy mạng này".

Nói xong, hắn nhấc đôi chân tập tễnh đi tới trước.

Đang tiết giữa xuân, không khí trong thành khô hanh đến mức một con ngựa phi qua cũng đủ sức tạo thành lớp mây bụi khổng lồ bao phủ khu phố.

Mãi mới có ngày nghỉ, nhưng Vân Ánh Lục cũng không nán lại trên giường. Cô rời giường mở cửa sổ, ngoài hiên khuê phòng tổng quản đã cho đặt một chiếc giường trúc nhỏ để cô nằm hóng mát khi thời tiết chuyển nóng.

Cô rửa mặt chải đầu rồi lững thững bước ra hiên nằm hóng mát, bên tai khe khẽ có tiếng Trúc Thanh đối đáp cùng ai đó nghe ra rất vui vẻ. Vân Ánh Lục khẽ hé cười, nhắm hờ mắt thiu thiu ngủ, mãi cho tới khi bên ngoài có tiếng cửa mở, cô mới giật mình choàng dậy.

"Ánh Lục". Hôm nay Tần Luận mặc một bộ trường bào màu thanh thiên trông khá nhã nhặn so với phong cách thường ngày. Hắn âu yếm nhìn Vân Ánh Lục, vẻ mặt tươi cười hàm chứa nhớ nhung.

"Ta nôn nóng quá nên mới lên đây ngắm trộm nàng cho đỡ nhớ. Mới có mấy hôm thôi mà nhớ nàng quá đỗi". Từ sau khi Tần Luận và Vân Ánh Lục đính hôn, Vân viên ngoại và Vân phu nhân đã bật đèn xanh cho hắn, thế nên mới có chuyện sáng sớm ngày ra hắn đã tùy tiện đi đến khuê phòng của Vân Ánh Lục.

Vân Ánh Lục thoáng giật mình, nhưng vẫn mỉm cười xã giao.

"Anh cũng dậy sớm thật".

"Chờ mãi mới đến được ngày hôm nay, làm sao ta có thể lãng phí thời gian được". Hắn dịu dàng nhìn Vân Ánh Lục.

Vân Ánh Lục nhíu mày, xoay người ngồi đối diện với hắn. "Tần công tử, dạo gần đây anh có ăn uống đầy đủ không?”

Tần Luận nhếch môi cười gian xảo, "Có chứ, mỗi bữa đều ăn no".

"Ngủ ngon không?”

"Cũng được. Ngủ sớm dậy sớm mới có tinh thần làm việc". Tần Luận vui vẻ đáp, Ánh Lục thật biết cách quan tâm tới người khác.

"Trong người không có chỗ nào không khỏe chứ?”

Tần Luận chợt nhận ra vẻ mặt Vân Ánh Lục có chút là lạ. "Cũng không có gì đặc biệt. Hay nàng cứ bắt mạch cho ta xem thế nào". Hắn kéo tay áo lên.

Vân Ánh Lục lắc đầu. "Không cần, khí sắc của anh rất tốt. Tôi cũng vậy, ăn được ngủ ngon, trong người không có chỗ nào không khỏe cả". Cô thu hồi ánh mắt, nhìn về phía cảnh xuân tươi đẹp ở hoa viên trước mặt, "Tần công tử, chúng ta hủy bỏ hôn ước đi!”

Tần Luận kinh ngạc thiếu chút nữa nhảy dựng lên, sao nàng lại vô can vô cớ cho hắn một đòn đả kích mạnh như vậy?

"Ánh Lục, có thể nói cho ta biết vì sao không?” Hắn cố gặng hỏi.

Vân Ánh Lục đứng lên, trả lời rất rành mạch những điều cô đã dự trù mấy ngày hôm nay. "Bởi vì chúng ta hoàn toàn không có tình cảm gì với nhau! Nếu thực sự thích một người, anh sẽ vì người ấy mà cơm nước không màng, trằn trọc khó ngủ, hồn bay phách lạc như mắc phải bệnh lạ, anh xem cả hai chúng ta đều không hề như vậy". Giống như hoàng hậu Ngu Mạn Lăng đối với thuyền trưởng hải tặc, hận không thể vì người ấy mà hiến dâng tính mạng, đó mới là tình yêu chân chính!

Tần Luận há hốc mồm, có chút dở khóc dở cười, nhưng hắn quả thật có chút giật mình, rốt cuộc ai đã khiến vị hôn thê của hắn nhận thức được điều này?

"Ánh Lục, mỗi người có cách biểu đạt tình cảm riêng. Không thể nói ta ăn được ngủ được, trong người không mắc bệnh gì là không yêu thương nàng. Từ lúc quen nhau tới khi đính ước, chuyện tình cảm giữa ta và nàng tương đối bằng phẳng, không có gì trắc trở nên sẽ không có cảm giác tương tư khắc cốt ghi tâm, nhưng cũng không thể vì thế mà nói tình yêu của chúng ta lại ít hơn người khác! Nàng xem, sớm như vậy mà ta đã tới đây gặp nàng, không phải là vì nhớ nàng hay sao?”

"Đó là do anh muốn đón tôi tới tiệm thuốc nhà anh sớm hơn thôi". Vân Ánh Lục trả lời hết sức thực tế.

Tần Luận một tay nắm chặt, tay kia thì ra sức vuốt ngực để xuôi cơn giận dữ. Sớm biết nàng lý giải như vậy, lúc trước đã không nghĩ tới cách này.

"Ánh Lục, khám bệnh cũng chỉ là cái cớ để ta có cơ hội ở bên nàng lâu hơn một chút". Tần Luận ngước mặt nhìn trời, rõ ràng mình khôn khéo gấp trăm gấp vạn lần so với Vân Ánh Lục, nhưng vì sao trước mặt nàng lại ấp a ấp úng như học sinh trả bài thầy giáo vậy.

Vân Ánh Lục hờ hững nhìn Tần Luận, dường như không mấy tin tưởng lời hắn.

"Giữa chúng ta ngay cả tương tư cũng không có, sao có thể kết tóc se duyên, ở đời ở kiếp với nhau được? Đừng lừa mình dối người thêm nữa, Tần công tử, nhà anh không thiếu tiền, diện mạo anh cũng anh tuấn vô song, thế nên đừng trêu đùa tôi nữa. Tôi ngoại trừ khám bệnh ra, cái gì cũng không biết, tính tình thì thật thà, ngây ngốc, thật sự đối với anh chẳng có ích lợi gì. Chúng ta hủy bỏ hôn ước đi!”

Nói xong lời này, cô thở phào giống thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ gian khổ gì đó, khóe môi thậm chí còn hiện lên nụ cười sung sướng.

Tần Luận thật sự bị chọc giận tới phát điên. Tiểu nha đầu này sao có thể thao túng cảm xúc của hắn như vậy, sao có thể bôi xấu tình cảm trong lòng hắn như vậy? Hắn không phục, lại càng không cam tâm.

"Nói bừa!”

Cơn giận bừng bừng, hắn đột nhiên đứng dậy ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn kia. Nhân lúc Vân Ánh Lục còn chưa lấy lại tinh thần, hắn tức giận cưỡng đoạt lấy nụ hôn của nàng.

Vân Ánh Lục không còn cười được nữa.

Đôi tay mạnh mẽ của Tần Luận ôm chặt lấy Vân Ánh Lục, đôi môi nóng rực ngang ngược phủ khắp môi cô. Nụ hôn đến bất ngờ khiến Vân Ánh Lục không kịp phản ứng, vừa a lên một tiếng đã bị hắn bịt kín miệng.

Nhưng chỉ một khắc sau, Vân Ánh Lục tức thì cào cấu, xô đẩy để thoát thân. Thế nhưng sức cô so với Tần Luận chẳng thể đọ nổi. Hắn ngấu nghiến lấy cô, vừa nhiệt tình vừa như trả thù, đầu lưỡi ấn mạnh vào khoang miệng cô.

"Tiểu thư, cô có muốn em mang điểm tâm ra đây không ạ?” Trúc Thanh tủm tỉm chạy đến, vừa ngẩng đầu nàng thét lên một tiếng chói tai rồi bịt chặt mắt, xoay người tức tốc bỏ chạy.

Tiếng thét chói tai của Trúc Thanh đã giải vây cho Vân Ánh Lục, thừa dịp Tần Luận thất thần, cô đẩy hắn ra, đồng thời hung hăng cắn mạnh vào tay hắn. Sau khi lưu lại năm dấu răng, cô đỏ bừng mặt, run rẩy chỉ tay ra ngoài cửa hét lớn. "Anh là đồ lưu manh, cút đi!”.

Cái con công đỏm dáng đó dám cưỡng hôn cô sao? Nụ hôn đầu tiên của cô lại có thể bị cướp đoạt vô lối thế sao? Không, đây không phải nụ hôn đầu tiên, nụ hôn đầu tiên của cô là lúc hô hấp nhân tạo cho Lưu hoàng thượng. Vân Ánh Lục cảm thấy vô cùng xót xa, cả hai lần hôn đều không phải là người cô thích.

Vân Ánh Lục càng nghĩ càng tức giận, nước mắt thi nhau rơi xuống không ngừng.

Tần Luận kinh ngạc nhìn chằm chằm vết răng trên tay, hắn chậm rãi ngẩng đầu, không hề hối hận về những gì vừa làm lúc nãy.

"Ánh Lục, hôn ước không phải trò đùa, không thể muốn hủy là hủy. Nàng muốn ta làm thế nào thì mới tin ta thực sự thích nàng? Nếu nàng muốn vậy, được, từ hôm nay trở đi ta sẽ không ăn không ngủ, làm vậy nàng có chấp nhận ta không?”

Đó là anh thôi, còn tôi thì vẫn ăn ngon ngủ kĩ, điều đó chứng tỏ tôi không hề thích anh, thậm chí bây giờ còn rất ghét là đằng khác. Vân Ánh Lục tự nhủ trong lòng.

"Đừng khóc, có được không?” Tần Luận bất lực nhìn bờ vai gầy gò của cô, muốn bước lại gần lau nước mắt nhưng lại sợ cô thêm tức giận. "Chúng ta xuống nhà dùng điểm tâm rồi cùng đến tiệm thuốc. Những thứ khác ta có thể đồng ý với nàng, nhưng hôn ước này, có chết ta cũng không đồng ý hủy bỏ".

Hắn nắm nhẹ bờ vai Vân Ánh Lục, mỉm cười chua xót rồi cất bước đi trước. Hắn vừa đi, Vân Ánh Lục liền ngồi xuống vùi mặt giữa hai đầu gối, thở dài.

Gian thương đúng là gian thương, quả thực khó đối phó.

Nếu hôn ước không được hủy bỏ thì cô thật sự phải lấy hắn sao? Chẳng lẽ cô phải bỏ trốn? Trốn, nhưng trốn đi đâu? Xem ra chỉ còn cách cầu xin thượng thư bộ Hình Đỗ Tử Bân đại nhân kia chỉ bảo cách từ hôn hiệu quả.

Vân Ánh Lục trấn tĩnh tâm trạng rồi rửa mặt, trang điểm nhẹ để che đi đôi mắt đỏ quạch, sưng húp. Nếu không phải tái khám cho mấy bệnh nhân lần trước thì cô tuyệt đối sẽ không đặt chân đến tiệm thuốc Tần thị.

Khi ra phòng ngoài, cô cũng chẳng buồn liếc nhìn Tần Luận lấy một lần, đối đãi với hắn lạnh nhạt như với không khí.

Tần Luận vẫn một lòng xem cô như bảo vật, khi tạm biệt Vân phu nhân còn luôn mồm nói sẽ chăm sóc chu đáo cho Ánh Lục, rặt những lời yêu thương ủy mị khiến người khác không khỏi nổi da gà. Trúc Thanh cho rằng hôm nay mình sẽ lại một mình vò võ trong phủ nhưng không ngờ tiểu thư lại kéo nàng đi theo, thậm chí còn không cho phép nàng rời xa nửa bước, muốn nói gì với Tần công tử lại bắt nàng đi truyền lời. Lúc nãy môi kề môi thân thiết thế cơ mà, sao bây giờ lại giống như kẻ thù không đội trời chung vậy chứ? Cứ thế, ba người ngồi lên xe ngựa, đi thẳng tới tiệm thuốc Tần thị.

Vân Ánh Lục xuống xe ngựa, nhìn một vòng. May quá, bệnh nhân cũng không đông lắm!

Tần Luận bí ẩn nhếch miệng cười. Mấy hôm trước hắn đã sai gia nhân sửa lại một gian nhà kho làm phòng đăng kí khám bệnh. Từ giờ trở đi, trước ngày phùng cửu một hôm, tiệm thuốc Tần thị sẽ bán hai mươi số cho bệnh nhân, nếu không mua được thì phải đợi tới ngày phùng cửa sau. Lần trước Vân Ánh Lục đến đây khám bệnh, danh tiếng đã truyền khắp thành Đông Dương, số người có nhu cầu khám cũng tăng đột biến. Ở đời cái gì càng hiếm thì càng quý, số lượng càng giới hạn thì càng đắt tiền.

Tiệm thuốc Tần thị bán một số là mười hai lạng bạc, nhưng tại chợ đen, giá được đẩy lên tới hai trăm lượng bạc.

Tần Luận biết việc này nhưng cũng nhắm mắt bỏ qua, coi như không biết. Thứ hắn cần chính là hiệu ứng này, số đăng kí khám bệnh càng đắt thì danh tiếng của tiệm thuốc Tần thị càng được vang xa.

Vì mất tiền nhiều nên chế độ đãi ngộ bệnh nhân cũng sẽ thay đổi, Từ Ânay họ không cần phải phơi nắng phơi gió xếp hàng cả ngày bên ngoài mà được thoải mái ngồi ở phòng chờ khám bệnh, có trà uống, có điểm tâm, vô cùng chu đáo!

Đây chính là hình thức sơ khai của các loại thẻ VIP thời hiện đại!

Nhìn thấy lượng bệnh nhân không nhiều như đợt trước, Vân Ánh Lục có chút thoải mái trong lòng. Có lẽ hôm nay cô sẽ được về sớm, cùng Đỗ Tử Bân vừa ngắm trăng vừa thương lượng đối
sách.

Hình thức khám chữa bệnh vẫn như trước, Trúc Thanh đứng ngoài đọc số, Vân Ánh Lục khám bệnh, Tần Luận viết đơn thuốc, còn đám tiểu nhị trong tiệm sẽ bốc thuốc.

Sau vài lượt khám, Vân Ánh Lục cảm thấy có chút kỳ quặc. Đa phần bệnh nhân đến đây là để tìm phương thuốc dưỡng nhan hiệu quả, chẳng mấy ai có nhu cầu khám chữa bệnh phụ khoa. Nào là làm sao để có hơi thở tựa hoa lan[2] giọng nói như ngọc vỡ, làm sao để thân thể ngát hương, làm sao để da mặt sạm đen lại trắng như bạch ngọc... Nhưng nghĩ kĩ lại thì cũng chẳng có gì kỳ lạ cả. Bỏ mấy trăm lạng bạc để được một lần khám bệnh, nếu không phải là nhà giàu cự phú thì cũng là hạng buôn phấn bán hương lấy sắc đẹp làm trọng.

[2] Nguyên văn là "thố khí như lan” trích trong bài Đinh yên tiếu lục - Nhuận tương cư sĩ tự của Trần Bùi Chi thời nhà Thanh.

Đối với những bệnh nhân tìm phương thuốc dưỡng nhan, chỉ cần kê cho họ mấy loại thảo mộc hoa cỏ sắc nước uống là được, thế nên chưa đầy một canh giờ, Vân Ánh Lục đã khám xong cho hơn mười người.

Khi buổi khám bệnh sắp kết thúc thì một người phụ nữ trung niên đến tìm Vân Ánh Lục. Bà ta nói gần nửa năm qua kinh nguyệt kéo dài, khí hư ra nhiều, bên trái bụng có một cục u to, ngực lúc nào cũng căng đau. Cô bảo người phụ nữ ấy nằm lên giường để kiểm tra. Theo phán đoán của cô, người phụ nữ này không bị u xơ thì là ung thư tử cung.

Tuy không chắc chắn, nhưng dù là u xơ hay ung thư thì mấy thang thuốc đông y cũng không có tác dụng trị tận gốc. Muốn khỏi nhất định phải làm phẫu thuật. Nhưng ở thời đại này, ngay những dụng cụ đơn giản như dao mổ và kẹp y tế cũng hoàn toàn không có.

Người phụ nữ tội nghiệp nhìn cô chăm chú, vẻ mặt vô cùng tin tưởng. Vân Ánh Lục trầm ngâm một hồi, sau đó cô kê cho người này mấy thang thuốc để ức chế sự phát triển của các tế bào trong khối u, ngày phùng cửu tiếp theo, cô sẽ cố nghĩ cách tiểu phẫu cho bà ấy. Người phụ nữ trung niên rối rít tạ ơn rồi nhanh chóng cáo từ. Mấy bệnh nhân kế tiếp vẫn yêu cầu cố vấn dưỡng nhan, nên rất nhanh đã bị Vân Ánh Lục tiễn đi.

Sau khi bệnh nhân cuối cùng rời khỏi phòng khám, Tần Luận mới vén mành lên để trò chuyện cùng Vân Ánh Lục. Từ khi rời Vân phủ đến giờ, nàng chẳng buồn liếc nhìn hắn lấy một lần, thực sự coi hắn là kẻ háo sắc vô sỉ nên nhất nhất giữ khoảng cách an toàn.

Vân Ánh Lục không nghỉ ngơi mà nhoài người trên bàn vẽ một bức tranh gì đó. Hắn cúi đầu nhìn, nàng đang vẽ mấy con dao kỳ lạ với chiều dài ngắn tầm gang tay, lưỡi lại rất sắc mỏng, hình thù phức tạp.

Vân Ánh Lục vẽ rất nhập tâm, cả buổi không nói không rằng. Tần Luận sờ sờ sống mũi, không dám quấy nhiễu. Hắn nhón chân ra ngoài kiểm tra tình hình buôn bán của tiệm thuốc, biết được đám người bệnh chi mạnh tay hàng đống thuốc quý, hắn cười nhàn nhạt.

"Tần công tử", Vân Ánh Lục đi ra khỏi phòng, lạnh lùng gọi.

"Ánh Lục", Tần Luận vui sướng quay đầu lại, nàng rốt cuộc cũng chịu nói chuyện với hắn rồi.

"Anh cầm lấy cái này, tìm thợ rèn giỏi nhất trong thành Đông Dương cứ y dạng mà làm, mà phải dùng loại sắt tốt nhất ấy, đợt khám sau tôi có việc cần dùng". Cô đưa cho hắn trang giấy vừa vẽ hồi lâu.

"Ừ!” Tần Luận hiểu ý răm rắp nghe theo, "Yên tâm đi, ta nhất định sẽ làm nàng hài lòng". Mãi mới có cơ hội lấy lòng nàng, sao hắn có thể bỏ qua được.

"Nhớ kĩ nhé, đây không phải loại dao bình thường đâu, nhất định không được phạm sai lầm". Vân Ánh Lục nhíu mày nhắc nhở.

"Được, nàng vào trong nghỉ ngơi, ta đi một lát rồi về". Tần Luận vội vàng đồng ý, xăm xăm đi ra ngoài đường. Trúc Thanh đang ngồi buôn chuyện với mấy tiểu nhị ở quầy thuốc, Vân Ánh Lục liếc nhìn bọn họ rôm rả cười đùa, không nỡ phá đám nên nhón gót ra khỏi cửa hàng đi dạo loanh quanh. Bầu trời hôm nay thật là quang đãng, bầu trời xanh bao la điểm vài áng mây lơ đãng, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nhân gian.

Phía chân trời, thỉnh thoảng lại có từng đàn én bay qua, nắng xuân mang theo ấm áp chiếu xuống bờ vai Vân Ánh Lục. Trên đường ngựa xe rộn rịp, tiếng rao của những người bán hàng rong tan loãng trong gió, cảnh buôn bán phồn thịnh làm Vân Ánh Lục bất giác thấy phấn chấn trong người.

Một chiếc xe ngựa không nóc từ đầu đường chạy tới, xa phu cao lớn thuần phục ghìm cương lại, tốc độ không quá chậm cũng không quá nhanh, nhưng khi chạy qua tiệm thuốc Tần thị, xa phu đột nhiên vung roi giật cương làm đôi ngựa giật mình tung vó, điên cuồng phi nhanh tới trước.

Vân Ánh Lục lùi về sau hai bước để tránh, nhưng ngọn roi trong tay xa phu bỗng dưng đổi hướng, quấn xoắn lấy eo cô. Vân Ánh Lục còn chưa kịp hét lên thì đã thấy cơ thể đột nhiên bị một bàn tay túm lấy bay lên không trung, đến khi hoảng hồn thì đã nhận ra mình vô sự ngồi trong cỗ xe ngựa chạy bên cạnh. Cô hoảng hốt quay đầu lại nhìn, chiếc xe ngựa không nóc kia đã biến mất giữa phố xá đông đúc. Trúc Thanh đứng bên ngoài tiệm thuốc, buồn bực hỏi tiểu nhị có thấy cô đâu không.

"Vân thái y", bên tai vang lên tiếng gọi yếu ớt, Vân Ánh Lục xoay người, ánh mắt dừng ở một người đàn ông đang nằm nghiêng trên ghế dựa, ngồi bên cạnh là gã thị vệ thân cận đang ôm ngực thở hổn hển.

"Trời ơi, sao anh lại gầy thế này? Vết thương hồi phục không tốt sao?” Vân Ánh Lục theo bản năng đưa tay đặt lên ngực Thác Phu, gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, gò má nhô cao, hốc mắt hõm sâu.

Thác Phu cười khổ chặn tay cô lại. "Không, vết thương hồi phục rất tốt, không cần khám lại đâu".

"Chủ nhân không bị thương ở ngực mà là ở trái tim". Thị vệ chêm vào một câu, khẩu khí bất lực vạn phần.

Vân Ánh Lục cúi đầu, mười ngón tay ngượng ngùng đan vào nhau. "Anh... hôm nay tới tìm tôi là muốn nhờ tôi chuyển thư tiếp phải không?”

"Có thể không, Vân thái y?” Đôi mắt u ám của Thác Phu đột nhiên bừng sáng. "Bây giờ ta không có cách nào để đột nhập vào hoàng cung gặp nàng ấy cả, nhưng ta thật sự rất nhớ nàng ấy, nhớ tới mức trái tim cũng muốn vỡ nứt. Nói cho ta biết, nàng ấy ở trong cung có tốt không, có hỏi thăm ta không, có phải cấm vệ quân đã được tăng cường nên nàng ấy mới không đến gặp ta được!”

"Lần trước đang đêm anh xông vào hoàng cung là vì muốn gặp cô ấy sao?” Vân Ánh Lục khẽ động lòng.

"Chủ nhân nhớ công chúa đến phát điên nên mới bí quá hóa liều, bằng không sao lại bị trúng tên. Nhưng tấm lòng ấy công chúa đã xem là gì?” Thị vệ phẫn nộ xoay người lại nói.

Hóa ra không phải đi ám sát Lưu hoàng thượng.

Thác Phu không trách cứ thị vệ, chỉ cười cười lảng sang chuyện khác. "Ta đã sai thị vệ tới phủ tìm cô vài lần để hỏi thăm tình hình công chúa, nhưng không rõ tại sao, cô lại đang bị giám sát cẩn mật. Vân thái y, cô có kẻ thù nào sao? Vừa rồi nếu thị vệ của ta không nhanh tay thì cô đã bị xa phu của chiếc xe ngựa không nóc kia bắt cóc rồi đấy. Có vẻ như bọn chúng cũng giống ta, đều biết chuyện hôm nay cô tới tiệm thuốc Tần thị để khám bệnh".

Vân Ánh Lục hé môi cười nhẹ. "Hiện giờ tôi lúc nào cũng cảm giác như có người đang rình rập mình, thần hồn cũng hơi lo lắng một chút. Mà không phải các anh cũng đang rình bắt tôi sao?”

"Đó là do ta không còn cách nào khác nên mới phải phiền hà tới Vân thái y như vậy. Chỉ cần có thể đưa công chúa rời khỏi cung, bao nhiêu bạc vàng ta cũng không tiếc".

Vân Ánh Lục chép miệng. "Thác Phu, công chúa Cổ Lệ thật sự có đáng để anh yêu sâu đậm như vậy không?” Cô công chúa kia bây giờ đang một lòng một dạ hướng tới Lưu hoàng thượng, hận không thể một nhát cắt bỏ "cái đuôi" Thác Phu này.

"Tương tư khắc cốt, in dấu trong lòng. Khi cô thật lòng yêu thương một người, sẽ không còn nghĩ đáng giá hay không. Có thể yêu thương người đó đã là hạnh phúc tột cùng rồi".

Ôi, khẩu khí giống hệt Ngu hoàng hậu. Vân Ánh Lục hít một hơi thật sâu. Hóa ra tương tư chính là do tình yêu không được đáp lại, nếu tình yêu đến từ hai phía thì chẳng ai lại mắc bệnh tương tư cả.

Vân Ánh Lục lại lĩnh hội thêm một đạo lý mới.

"Được rồi, anh nói đi, muốn tôi giúp anh việc gì?” Vân Ánh Lục đồng cảm nhìn Thác Phu.

Bầu trời đang trong xanh nắng ráo đột nhiên cuồng phong thổi tới, gió bụi đầy trời. Trúc Thanh đứng bên vệ đường, vội vàng nhắm mắt lại. Mưa lất phất rơi.

Nàng từ từ mở mắt ra, ngày xuân nắng ấm sao lại có mưa bay lất phất? Đang vẩn vơ suy nghĩ thì nàng chợt thấy Vân tiểu thư đang chậm rãi đi lại gần.

"Tiểu thư, cô vừa mới đi đâu vậy?” Trúc Thanh tiến lên phủi mấy chiếc lá rụng vương trên tóc Vân Ánh Lục.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện