[Xuyên Chậm] Sau Khi Đại Lão Về Hưu

Cô là người tốt nha


trước sau

Editor: Đào Tử


____________________________


"Nghe xem, phong phạm phu nhân tổng tài có khác."


Bùi Diệp cười hờ trêu chọc Lôi Nhã Đình.


Người quen thân sẽ thấy chế nhạo thiện ý, người không quen sẽ cảm thấy cô đang giễu cợt.


Lôi Nhã Đình tự nhiên thuộc về người sau.


Cô vừa nói xong cũng ý thức được mình nói không quá khéo.


Nhưng Lôi Nhã Đình cho rằng mình chẳng nói sai chỗ nào, Phó Đình Thâm là tổng tài tập đoàn XX, tự tay hắn dựng nên đế quốc thương nghiệp đích xác không giống như mấy tên lãnh đạo khác vì kinh doanh ăn nói khép nép với người khác, càng không cần vì chút tiền uống rượu thương thân.


Nhưng lời này không thể nói ra khỏi miệng, huống hồ ngay tại trước mặt nhiều người.


Khó tránh cho người ta cảm giác "Lôi Nhã Đình thành phu nhân tổng tài xem thường xuất thân tầng chót", lộ chút hung hăng cay nghiệt.


Cô một tay ôm lấy bụng, hơi rũ mắt xuống, đè xúc động muốn phản bác lại.


Lôi Nhã Đình có thể bất cần suy nghĩ người khác, nhưng cô để ý cách nhìn của Phó Đình Thâm.


"Thân thể Đình Thâm không tốt lắm, mà uống rượu hại gan, Tiểu Hồng cô còn trẻ vẫn uống ít chút thôi." Lôi Nhã Đình cố gắng nặn ra nụ cười mất tự nhiên, trong lòng hơi nôn —— Bùi Diệp rõ ràng đang trào phúng, cô lại phải mặt cười đón lấy, biệt khuất chết được.


Trên thực tế liên quan kha khá đến trong lòng vốn không ưa của Lôi Nhã Đình, Bùi Diệp nói gì cũng bị cô xuyên tạc là mỉa mai.


Bùi Diệp không lĩnh tình, mặt dày nói, "Rượu tiêu phí nhiều, hôm nay là người giàu mời khách ăn cơm, bỏ lỡ dịp này biết người nghèo khố rách như tôi có còn cơ hội vào ăn lần hai. Rượu ngon thức ăn ngon, không ăn nhiều một chút quá lỗ vốn."


Sắc mặt Mai Lập Hương càng khó coi hơn.


Lôi Nhã Đình bị Bùi Diệp vô sỉ cả kinh nói không ra lời.


Ngược lại Phó Đình Thâm bỗng nhìn Bùi Diệp nhiều thêm một chút.


Thứ nhất "Tiểu Hồng" vẻ ngoài rất đẹp, thứ hai hắn cũng kinh ngạc có người có thể đem bốn chữ mặt dày vô sỉ khắc thẳng lên mặt.


Không cho nhục, ngược lại coi là vinh.


Mai Lập Hương hừ một tiếng, đảo mắt muốn lên đỉnh đầu.


Làm thịt nhà giàu được phải tận dụng.


Tùy tiện nói ra sợ người ta không biết mình nghèo, trả bàn tiệc không nổi?


"Uống uống uống, nhớ đừng uống chết." Giọng Mai Lập Hương cứng đơ rủa thầm, hai thùng rượu vang một thùng rượu đế muốn đổi toàn máu trong người thành cồn à, cô ta lại cao giọng nói, "Gần đây báo đài có đưa tin vài ngừng chết nghẹn trên bàn tiệc, cứ thong thả."


"Sợ gì." Bùi Diệp cười cãi lại, "Muốn uống chết cũng được, mua phần mộ phong thủy tốt là ổn."


Mai Lập Hương: "..."


Tức chết cô rồi!


Bùi Diệp một hơi xử lý hết một bình rượu vang, mặt không đỏ hơi thở không gấp như thứ cô uống không phải rượu vang mà là bình nước khoáng.


Không, không phải nước khoáng, căn bản là đống không khí.


"Cô làm gì thế?"


Bùi Diệp oán Mai Lập Hương hai câu, lần nữa cầm chai rượu đế mở nút.


Lúc này Bạch Hiểu Hiểu ngồi bên tay phải lén vươn tay, cách áo thun muốn sờ bụng cô.


Động tác nhỏ của Bạch Hiểu Hiểu bị phát hiện, cô ta ngượng ngùng thu tay lại.


"Vừa rồi cậu uống hết một bình lớn, bụng nhỏ vẫn chưa căng?"


"Tôi chưa ăn nhiều mà, căng sao được?"


Cỗ thân thể Tiểu Hồng rất khỏe mạnh, khung xương cân đối, bụng dưới bằng phẳng.


Sau khi Bùi Diệp dụng thân thể còn luyện ra cơ bụng.


Đúng vậy, mỗi ngày ba bữa Sa huyện, ban đêm còn đi chợ đêm ăn tôm uống bia còn có cơ bụng săn chắc.


_(:з)∠)_


Bùi Diệp vừa thật tình đặt câu hỏi, vừa rót rượu đế vào ly.


Rượu đế òng ọc rót đầy, tay hơi lắc tí sẽ tràn ra ngay.


"Mình rất tò mò cậu uống nhiều...Rượu đi đâu rồi?"


Dạ dày thông không gian bốn chiều?


Phật nhảy tường...


Tôm chiên dầu...


Vịt hồ lô bát bảo...


Cá hoàng hoa sốt cà chua...


Canh tam tiên thập cẩm...


Chân giò tẩm sốt tương...


Sò biển chưng tỏi hương...


Xôi bí đỏ thập cẩm...


Mặc kệ đồ nguội hay món nóng, món mặn hay đồ chay cô đều ăn hết, tương tự không có thứ cô không ăn hết.


"Đương nhiên vào trong dạ dày, không thì đi đâu?"


Đám người: "..."


Dạ dày nhà ai lớn đến thế?


Sự thật chứng minh kiến thức bọn họ vẫn quá nông cạn.


Các cô biết sức ăn Bùi Diệp rất lớn, nhưng không ngờ lại lớn đến trình độ ấy.


Bùi Diệp xưa nay không nói cho bạn cùng phòng biết mỗi ngày mình đi Sa huyện ăn bao nhiêu.


Hôm nay bỗng lộ tẩy trấn trụ mọi người.


Những người khác càng xem càng thấy hãi hùng khiếp vía. Bọn họ từng thấy quỷ biết trên đời có lực lượng không khoa học, bỗng bắt đầu hoài nghi vị bạn cùng phòng nhà mình không phải người. Với sức ăn lượng cơm kia, nói cô không phải Thao Thiết chuyển thế ai mà tin.


Bùi Diệp theo thực đơn chọn năm lần, cô có ăn bao nhiêu không ảnh hưởng tới người khác.


Bọn người Bạch Hiểu Hiểu vừa dùng cơm vừa lặng lẽ nhìn Bùi Diệp, nhìn cô ăn cơm uống rượu một đống đồ ăn, kết quả bụng dưới lớp áo che phủ vẫn phẳng lì. Quả nhiên —— đám nữ sinh thầm nuốt một ngụm nước bọt —— bạn cùng phòng bọn họ không phải "Người" !


Dù là dạ dày vương, bọn họ ăn xong cũng phì bụng, sau khi livestream còn dùng thuốc thúc nôn ói đồ đã ăn ra.


Còn Bùi Diệp?


Hoàn toàn không nhìn ra cô ăn hết đống đồ ăn khổng lồ.


Nhân viên phục vụ không ngừng mang thức ăn lên cũng mở rộng tầm mắt.


Đầu bếp trong nhà bếp than hôm nay đông khách thật, phục vụ bê thức ăn chỉ biết ha ha.


"Phòng bao kia hơn trăm người dùng cơm à?"


Gần

bằng số lượng mười bàn tiệc rượu tính mỗi bàn mười người, đích thật là 100 người.


Phục vụ viên nhún vai nói, "Có 100 người đến thật, phòng bao cũng không chứa nổi."


Nói có thể không tin, trong phòng có tám nữ một nam tổng cộng chín người.


Chín người ăn xuất ra tư thế trăm người, báo kỉ lục thế giới là vừa.


Kết thúc bữa ăn Bùi Diệp lại chỉ thực đơn một lần, tiện thể thêm rượu.


Mai Lập Hương bị cô ăn ruột gan đều xót.


"Mày còn ăn nổi? Quỷ chết đói đầu thai à."


Bùi Diệp vẻ mặt thỏa mãn lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi phía sau.


"Ai nói tôi ăn tiếp? Đóng gói, tôi muốn đem về ăn khuya."


Đóng gói?


Ăn khuya?


Mai Lập Hương cảm giác đầu óc mình bị lừa đá, hiện tại còn choáng váng.


Vốn muốn nhìn bọn bạn cùng phòng nghèo khổ này ghen ghét phẫn nộ vẫn chịu đựng sắc mặt của cô, nén giận nghe cô châm chọc khiêu khích—— kết quả? Kết quả bị Bùi Diệp hố. Cô chẳng dám nghĩ tới cảnh tượng tính tiền, hóa đơn không một trăm ngàn cũng tám mươi ngàn.


Một bữa cơm ăn một trăm tới tám mươi ngàn...


Hôm nay cô tốn của đổi lại gì?


Lòng hư vinh và sảng khoái nhất thời?


Một chút khoái cảm cũng không có, ngược lại bị Bùi Diệp chọc điên tiết mấy lần.


"Người khác mời khách mày còn đóng gói mang đi, mặt mày còn dày hơn cái tường thành ấy."


Mai Lập Hương chính diện trào phúng, Bùi Diệp cười tiếp chiêu.


"Vật như da mặt có tác dụng gì đâu, không thể đổi lấy tiền cũng không thể đổi lấy khí khái thổ hào, càng không no."


Gạt da mặt qua một bên, đều có hết thảy.


Mai Lập Hương là người tốt nha. 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện