Bọn họ trở vừa vào thành màn đêm vừa buông xuống.
Có lẽ hệ thống điều chỉnh ngày đêm ở Cami đã vận hành trở lại.
Anzasil bắt một chiếc tàu bay công cộng, ôm Tư Niên nhẹ nhàng lên tàu.
Bây giờ đồng hồ đã điểm tám giờ.
Tàu bay vẫn còn rất nhiều người.
Anzasil vừa đứng lên nhường chỗ ngồi cho một bà lão.
Bà lão tốt bụng dặn dò Anzasil:
" Cậu trai trẻ tên tìm thứ gì đó buộc con hải cẩu này lại đi, bọn này rất hay chạy trốn đây, ôm như thế nó thừa cơ giẫy thoát thì khó mà phòng"
Anzasil gật đầu nói cảm ơn.
Sau khi tàu bay vừa cặp bến thứ nhất, Anzasil liền đi xuống.
Tư Niên mơ hồ.
Mới đến quảng trường, còn chưa đến nhà bọn họ.
Anzasil đi vào một tiệm tạp hóa, dường như đọc được suy nghĩ của Tư Niên qua ánh mắt nên "lạnh lùng" hù dọa cậu:
" Phải mua dây buộc lại thôi"
Tư Niên không thâm dò được cảm xúc và suy nghĩ của Anzasil.
Tất cả đều trống rỗng.
Cậu nghe giọng hắn lành lạnh, không có cảm xúc, chỉ như vừa nói "nên đi tắm thôi", dưới ánh đèn mờ ảo giữa đêm và cái cúi cầu trầm mặt của Anzasil khiến Tư Niên cảm thấy run sợ.
Anzasil cảm nhận được Tư Niên cứng cả người lại cũng chẳng an ủi, vẫn tiếp tục đi vào trong.
Hôm nay, Anzasil mua đồ nhưng chẳng hỏi ý kiến Tư Niên một chuyện nào.
Hắn mua mấy quả thanh xuyên, một ít rong sương, tôm, hạt mục hoàng, và vài loại trái cây lạ.
Khi ra tính tiền còn thật sự lấy một đoạn dây xích bản mỏng.
Vừa ra khỏi tiệm, Anzasil đã nghe tiếng thút thít từ trong lòng của mình, ngoài ra còn cảm nhận được bờ vai khẽ run rẫy của bé con.
Hắn biết cậu không phải sợ đến phát khóc, cậu chỉ là đang làm nũng, đang muốn được dỗ dành.
Hắc xóc cậu lên cao, đầu của Tư Niên lại thò ra ngoài đặt trên vai hắn.
Anzasil cảm thấy cũng đủ rồi, liền vỗ vỗ mông cậu mấy cái tượng trưng sau đó nói:
" Sau này phải ngoan ngoãn, không được chạy lung tung, em có biết anh kiếm em khó khăn như thế nào không? Thế mà lúc tìm được anh lại thấy em nhận lễ vật cầu yêu của một con hải cẩu khác, cá của nó cho ăn ngon lắm sao? Muốn ăn cá thì không thể chờ anh về hả? Anh không bắt nổi hay không mua nổi cho em? Còn muốn cùng con hải cẩu đó sinh hải cẩu con?"
Tư Niên lắc lắc đầu.
Cậu làm sao biết hải cẩu nơi này còn có tâp tính tặng đồ ăn để cầu giao phối chứ.
Trí lực của con hải cẩu lại đơn giản vô cùng, nó không định ra được một kế hoạch lâu dài, nó chỉ nghĩ được theo bản năng.
Lông thật đẹp, tặng cá, giao phối, sinh hải cẩu con.
Tư Niên không biến thành người, chỉ có thể lắc đầu, rướn cổ lên hôn hôn l.iếm l.iếm Anzasil.
Anzasil trở lại trạng thái bình thường, vừa đi đường vừa nói vài câu chuyện, vài tính toán trong tương lai với hải cẩu nhỏ trong lòng.
Tư Niên vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không biết sai chỗ nào.
Buổi tối cũng trải qua êm đềm.
Ăn no, tắm mát, ngủ ngon.
Chỉ đến khi Tư Niên mở mắt lần nữa, mới phát hiện một chuyện kinh dị.
Anzasil không có ở đây.
Cậu bị chiếc xích hôm trước hắn mua khóa lại trên giường.
Cổ tay, cổ chân đều bị buộc chặt khiến đầu óc Tư Niên trống rỗng.
Cậu như không còn sức lực, đầu óc mơ màng.
Cậu không hiểu Anzasil bị thế nào.
Anzasil trong lòng cậu rất dịu dàng, rất chính chắn, dù hắn có tức giận đến nhường nào cũng sẽ không chơi những trò giam cầm cậu thế này.
Anzasil thích cậu tận hưởng cuộc sống của loài người, thích đem cậu sống một cuộc đời tự do tự tại.
Vì hắn rất khát cầu một cuộc sống bình yên như thế, nên theo bản năng hắn muốn đem nó lại cho Tư Niên.
Tư Niên biết Anzasil sẽ rất nhanh quay lại, hắn sẽ không để cậu bị đói khát, khó chịu, nên chắc chắn không bỏ đi đâu quá lâu.
Không ngoài dự đoán.
Khi Tư Niên mới nằm khái quát được một nửa các sự kiện lớn nhỏ trong hôm nay, thì Anzasil đã trở về.
Trên tay hắn còn cầm một túi mục hoàng.
Tư Niên thấy hắn liền dở thói làm nũng.
Cậu to giọng ho khan mấy tiếng, sau đó dùng giọng khàn khàn già cỏi đòi hỏi:
" Nước, nước"
Anzasil cũng chiều cậu mà đi đến bàn gót một ly trà hoa quế đem lại, trách móc:
" Lại coi phim gì nữa đây? Còn để mình khát đến thế?"
Tư Niên nhận lấy ly trà, uống một ngụm, sau đó lén lút nhìn Anzasil một cái, mới nhẹ nhàng hỏi hắn:
" Anh khóa em thế này này, khát muốn xỉu cũng không đi lấy nước được"
Anzasil cau mày, lại thở dài nói:
" Là anh có lỗi, anh nghĩ em sẽ biến biến về hình dạng hải cẩu để thoát ra, hoặc dùng quang dị năng gì đó, dù sau đây chỉ là dây xích vài nguyên tinh thôi, anh không nghĩ giam được em đến như thế"
Tư Niên ngẫm nghỉ một lúc thì có hơi ngại ngùng.
Anzasil nói rất đúng, dây này không giam được cậu mà.
Nhưng phóng lau thì phải theo lao:
" Sao anh lại buộc em như đòn bánh thế này?"
Anzasil không trả lời, chỉ lắc đầu cười cười.
Hắn cũng chẳng hiểu mình vì sao lại muốn trói cậu lại đến như thế, chỉ là lúc đi về chờ mãi không thấy cậu thì có phần hơi hoảng hốt.
Hắn không dùng được dị năng hệ thổ trên băng, nên theo phải dùng hệ phong thăm dò, phải dò một lúc lâu mới tìm thấy Tư Niên thảnh thơi ăn cá của một con hải cẩu cái.
Anzasil tất nhiên không ghen tuông gì với một con hải cẩu, trong lòng hắn đến cho cùng thì Tư Niên vẫn là người.
Hắn biết cậu rất thích đọng vật nhỏ, cũng rất sẵn lòng cùng cậu nuôi vài con, nhưng hiện tại chưa phải là lúc thích hợp.
Thứ khiến Anzasil tức giận nhất vẫn là chuyện hải cẩu nhỏ đi chơi không xin phép, hơn thế nữa cậu còn dám ăn đồ tùy tiện.
Có ngày bị người ta bắt đi bán cùng không biết được.
Anzasil thật sự không định trói dính cậu, chỉ là hắn ngứa tay nên buộc Tư Niên lại một chút, càng nhìn càng thuận mắt nên lại buộc thêm một chút, cuối cùng vì nhìn tay chân cậu mang xiềng xích, chỉ có thể ngoan ngoãn