Thấy nam nhân này đi vào, chưởng quầy của khách điếm vội vàng ra nghênh đón, vẻ mặt cung kính, nói: “Cửu Vương gia, người đến thật đúng lúc.
Vừa nãy có một lão già đột nhiên tập kích cô nương này.
Cũng may là cô nương này phúc lớn mạng lớn, nếu không đã chết trong tay lão già đó rồi.”
Nghe thấy lời chưởng quầy nói, Cửu Vương gia nhìn về phía Tô Tử Mạch.
Kết quả đập vào mắt là cảnh Tô Tử Mạch đang khoanh tay đứng nhìn bộ dáng thê thảm đang không ngừng lăn lộn trên đất của lão già kia.
Cửu Vương gia thấy thế thì không khỏi nhíu mày.
Mặc dù Tô Tử Mạch là một nữ nhân yếu đuối, nhưng nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng là Tô Tử Mạch đang ức hiếp lão già kia.
Chỉ thấy Cửu Vương gia trách mắng Tô Tử Mạch: “Nữ nhân nhà ngươi đang làm gì hả? Vì sao phải ức hiếp một người già?”
Tô Tử Mạch còn đang dạy dỗ tên sát thủ, nhìn thấy có người trách mắng mình thì không khỏi trợn mắt nhìn về phía Cửu Vương gia, sau đó cũng lười liếc hắn ta thêm một cái.
Cửu Vương gia vừa thấy Tô Tử Mạch không thèm đếm xỉa đến mình, không kiềm được quát lên: “Bổn vương đang nói chuyện với ngươi, lỗ tai ngươi bị điếc à?”
Trong khi nói chuyện, Cửu Vương gia cũng đi về phía Tô Tử Mạch.
Mà lúc này, lão già đang lăn lộn trên đất kia đột nhiên kêu thảm thiết, sau đó trực tiếp lấy tay liên tục tự cào xé cơ thể mình.
Chỉ thấy da thịt của lão già đó đều bị ông ta cứng rắn cào xuống.
Cảnh tượng vô cùng máu me.
Cửu Vương gia nhìn thấy cảnh này thì ngây ngốc.
Lúc này Tô Tử Mạch cũng che mắt Bảo Bảo lại.
Mặc dù lão già đó là đúng người đúng tội, nhưng vẫn là đừng cho Bảo Bảo tiếp xúc với cảnh tượng này quá sớm thì tốt hơn.
“Ngươi… ngươi đã làm gì người ta? Bộ dáng của ngươi cũng coi như xinh đẹp, vì sao lòng dạ lại độc ác như vậy?”
Lúc này Tô Tử Mạch đã lười giải thích.
Cũng may những vị khách bên cạnh đã lên tiếng: “Vương gia, người hiểu lầm rồi.
Là lúc nãy lão già đó đã hạ độc trong đồ ăn của cô nương này.
Sau khi bị cô nương này nhìn thấu, lão già đó đã hành hung, muốn giết cô nương này ngay trước mặt mọi người.
Bị ép đến mức không còn cách nào, cô nương ấy mới làm như vậy.”
“Đúng vậy.
Lúc này tất cả chúng ta đều tận mắt chứng kiến, chúng ta đều có thể làm chứng cho vị cô nương này.”
Nghe lời mọi người nói, sắc mặt Cửu Vương gia không khỏi thay đổi.
Nói từ nãy giờ hóa ra là mình đã đổ oan cho nữ nhân trước mặt.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt của Cửu Vương gia không khỏi có chút xấu hổ, lén lút nhìn về phía Tô Tử Mạch.
Tô Tử Mạch lại bình tĩnh như vốn không hề quan tâm đến chuyện vừa rồi.
Còn lão gia kia sau khi trải qua một trận tra tấn mãnh liệt, cuối cùng cũng hôm mê bất tỉnh.
Lúc này, Cửu Vương gia cười gượng với Tô Tử Mạch, nói: “Xin lỗi cô nương, vừa rồi bổn vương đã hiểu lầm cô nương.
Chỉ là cô nương đã dùng loại thuốc độc gì, sao lại lợi hại đến vậy? Bổn vương thấy rất hiếu kỳ.”
Tô Tử Mạch vừa nghe thấy lời này đã cười thầm trong lòng.
Vừa nãy tên này còn nói mình độc ác, bây giờ lại nói thuốc độc này lợi hại, tốc độ trở mặt đúng là đủ nhanh.
Nhưng Tô Tử Mạch cũng nghe ra tên này là một Vương gia, bây giờ lại có ý cầu hòa, Tô Tử Mạch cũng không ngại cho hắn ta một bậc thang, đỡ phải bị sượng mặt trước mặt nhiều người như vậy.
Nghĩ đến đây, Tô Tử Mạch chậm rãi lên tiếng: “Cũng không có gì, chẳng qua chỉ là một loại phấn độc mà ta tùy tiện luyện chế ra vào những lúc rảnh rỗi nhàm chán mà thôi.”
Tô Tử Mạch vừa dứt lời, mắt Cửu Vương gia lập tức sáng lên, nói: “Thì ra cô nương còn là một luyện dược sư à.
Chắc là cấp bậc luyện dược sư của cô nương cũng không thấp.
Bổn vương cũng rất có hứng thú với luyện dược.
Không biết cô nương có thể theo bổn vương về phủ cùng nhau thảo luận hay không?”
Mọi người nghe thấy lời này, lập tức nhìn Tô Tử Mạch với ánh mắt ngưỡng mộ.
Ai cũng biết Cửu Vương gia này có quan hệ tốt nhất với hoàng đế bệ hạ đương thời của Dạ Lan Quốc.
Có thể được Cửu Vương gia nhìn trúng, sau này sẽ được hưởng vinh hoa phú quý bất tận.
Chỉ là điều khiến cho mọi người bất ngờ chính là Tô Tử Mạch đã trực tiếp lắc đầu nói: “Không cần đâu.
Nếu ngươi là vương gia, vậy thì người này giao cho ngươi xử lý.”
Sau khi nói xong, Tô Tử Mạch lập tức dẫn Bảo Bảo về ngồi lại chỗ ngồi, đồng thời nói với chưởng quầy kia: “Chưởng quầy, làm phiền ngươi chuẩn bị lại một bàn thức ăn cho chúng ta.”
Chưởng quầy nghe được, vội vàng phân phó bếp sau chuẩn bị lại một bàn ăn.
Cửu Vương gia vẫn không hết hy vọng, lại đi đến trước mặt Tô Tử Mạch khuyên