Thi Thanh Nghiên vừa nói vừa dùng tay ôm cổ chân mình lại, Tô Tử Mạch thấy thế thì cau mày, lúc này dường như nàng đã đoán được phần nào ý định của Thi Thanh Nghiên, chỉ là nàng chưa hoàn toàn chắc chắn mà thôi.
Nhìn thấy Thi Thanh Nghiên cố tình vén ống quần để lộ cổ chân nàng ta ra, sắc mặt Tô Tử Mạch lập tức trở nên lạnh lùng hơn mấy phần, Thi Thanh Nghiên này quả thật rất nham hiểm.
Chỉ thấy cổ chân nàng ta đã sưng đỏ một khoảng, nhìn rất giống như vừa bị thương, nhưng Tô Tử Mạch hiểu rõ hơn ai hết vết thương này là do vừa rồi Thi Thanh Nghiên cố tình tự giúp tay đả thương chính mình, nữ nhân này bất chấp cả việc tự làm mình bị đau để đạt được mục đích.
Dạ Ly Thần thấy thế thì không còn nghi ngờ gì, hắn nói với Tô Tử Mạch: "Phu nhân, xem ra muội ấy bị thương không nhẹ, nàng mau giúp muội ấy trị thương đi.
"
Nghe thấy giọng Dạ Ly Thần, Tô Tử Mạch mới bừng tỉnh trở lại, nàng vội vàng quay sang cười nói với Thi Thanh Nghiên: "Thanh Nghiên muội muội, xem ra vết thương của muội khá nghiêm trọng, trước tiên cứ để ta dìu muội về phòng rồi hẵng trị thương, Dạ Ly Thần, ta đưa muội ấy về phòng trước, chàng cứ lo việc của mình đi.
"
Dạ Ly Thần nghe nàng nói vậy, cũng chỉ đành dặn dò nàng mấy câu, sau đó Tô Tử Mạch đích thân dìu Thi Thanh Nghiên về phòng của nàng ta.
Trên đường đi, Tô Tử Mạch nhìn thấy xung quanh không có người, cuối cùng nàng không nhịn được bèn mở miệng nói: "Thanh Nghiên muội, muội bị thương nặng như vậy, chắc là đau lắm nhỉ?"
"Tử Mạch tỷ, là do muội không cẩn thận, có đau thì cũng đáng đời!"
Thấy Thi Thanh Nghiên tới tận lúc này rồi vẫn còn giả bộ yếu đuối trước mặt mình, Tô Tử Mạch mới cười gằn một tiếng: "Thì đúng rồi, tự mình đả thương chính mình lại có thể không đau sao? Ác thật đó nha, đến cả bản thân mình cũng không thương tiếc, xem ra trước đây ta đã quá xem thường muội rồi.
"
Thi Thanh Nghiên nghe vậy lập tức bày ra bộ dạng lúng túng: "Tử Mạch tỷ tỷ, tỷ đang nói gì vậy, sao muội nghe không hiểu?"
Xem ra Thi Thanh Nghiên này muốn giả bộ tới cùng đây mà! Tô Tử Mạch thấy thế, trong lòng bỗng nảy ra chủ ý, gương mặt lộ ra nét cười, nàng nói: "Không có gì, chắc là do ta nghĩ sai, đến phòng muội rồi.
"
Sau khi Tô Tử Mạch dìu Thi Thanh Nghiên vào trong phòng, nàng ta mới nhìn Tử Mạch, cười nói: "Tử Mạch tỷ tỷ, muội nghỉ ngơi trên giường một hai ngày là có thể khỏe lại, đa tạ tỷ đã dìu muội về phòng, nếu không còn chuyện gì nữa thì tỷ cứ quay về đi.
"
"Thanh Nghiên muội muội, vết thương này của muội không dễ dàng khỏi nhanh như thế đâu, để ta sức thuốc cho muội, ở đây ta có mang theo một lọ thuốc bôi rất hiệu quả, sau khi bôi xong, muội chỉ cần ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ thấy vết thương đỡ hơn nhiều.
"
Tô Tử Mạch vừa nói vừa lấy lọ thuốc ra chuẩn bị bôi lên cho Thi Thanh Nghiên, nàng ta thấy thế, mặt mày lập tức biến sắc, vội xua xua tay từ chối: "Tử Mạch tỷ, thật sự không cần đâu, vết thương của muội không nặng đến thế, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là được rồi, không cần lãng phí thuốc của tỷ như vậy.
"
Thấy Thi Thanh Nghiên nhất quyết từ chối mình, Tô Tử Mạch cũng không tiện nói thêm gì, chỉ đành cố tình bôi thuốc trong tay mình đang cầm vào cổ chân Thi Thanh Nghiên, còn không quên nói: "Thanh Nghiên muội, muội không cần khách khí với ta, nếu muội đã là nghĩa muội của Dạ Ly Thần thì tức là cũng giống như muội muội của ta, chúng ta đều là người một nhà, cần gì phải ngại ngùng, thuốc này dù có quý đến đâu thì ta cũng không tiếc khi dùng nó để chữa thương cho người nhà.
"
Trong lúc nói chuyện, Tô Tử Mạch đã bôi thuốc xong cho Thi Thanh Nghiên, lúc này nàng ngẩng đầu lên, cười nói với nàng ta: "Thanh Nghiên muội, vậy giờ muội nghỉ ngơi đi, ta không làm phiền muội nữa.
"
"Tử Mạch tỷ đi thong thả, muội không tiễn tỷ nữa nhé.
"
Trước khi rời khỏi Tô Tử Mạch còn nhìn Thi Thanh Nghiên rồi nở một nụ cười xảo hoạt, sau đó mới bước ra khỏi phòng nàng ta.
Sau khi Tô Tử Mạch