Mũi tên trên tay A Hảo đã được bắn đi, Mộc Xuân liền đứng dậy kéo Noãn Vy ra phía sau.
" Cẩn thận!"
Noãn Vy bị hành động của cô ta làm cho ngỡ ngàng.
Đến khi ý thức được thì sắc mặt Mộc Xuân trở nên khó coi.
" Noãn..Vy..."
Cô ta ngã xuống người Noãn Vy.
" Mộc Xuân!"
Cô đỡ lấy cơ thể của Mộc Xuân.
Bàn tay chạm phải thứ gì ướt ướt trên lưng cô ta.
Cô giơ tay của mình lên xem.
Một màu máu đỏ tươi ướt đẫm trên tay cô.
A Hảo lúc này mới nhận ra người đang đỡ cô gái kia chính là Noãn Vy.
Hắn gọi lớn tên cô.
" Noãn Vy, muội đang làm gì ở đó! Mau qua đây!"
Nhưng lời của gã cô hoàn toàn không bỏ vào tai.
Lúc này, cô chỉ quan tâm đến người dưới tay mình.
Noãn Vy nói với Mộc Xuân hãy cố gắng, cô sẽ đi tìm đại phu chữa trị cho cô.
Mộc Xuân mỉm cười, cô ta thì thào bên tai cô.
" Không kịp rồi.
Trong mũi tên có độc."
" Độc!"
Noãn Vy ngây người ra.
Sao lại có độc được chứ? Đầu óc cô rối tung cả lên, đến nổi cô nói Mộc Xuân ngồi im để cô hút chất độc trong người cô ta ra.
Mộc Xuân nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô.
Cô ta nói:
" Noãn Vy đến lúc chết còn có thể gặp được cô, tôi vui lắm.
Nếu có kiếp sau, tôi muốn được sống ở thời bình và muốn làm bạn với cô."
" Nói gì vậy! Cô không thể chết được, tôi sẽ cứu sống cô mà.
Hãy ráng lên có nghe rõ chưa!"
Mộc Xuân không đáp lại lời cô.
Cô ta nở một nụ cười mãn nguyện sau đó khép đôi mi lại.
Bàn tay đang nắm lấy cô cũng nhẹ nhàng rơi xuống.
Mộc Xuân nằm ngủ ngon lành trong vòng của cô.
Vì không thể chấp nhận được điều này.
Cô cố gắng kêu Mộc Xuân tỉnh dậy.
Nhưng dù có kêu đến rát cổ họng cô ta vẫn không chịu mở mắt.
Noãn Vy sờ lấy khuôn mặt hồng hào của cô ta, giọt nước mắt của cô rơi xuống má Mộc Xuân.
Đến cuối cùng cô cũng phải chấp nhận sự thật này.
Noãn Vy gào thét lên trong sự đau đớn.
Giấc mơ ấy đã trở thành hiện thực, cô không thể làm gì được cả dù chỉ một chút.
Tại sao? Tại sao cô lại mơ một cơn ác mộng? Chính cô là người đã hai chết Mộc Xuân.
Nếu cô không mơ giấc mơ đó thì mọi chuyện đã không như thế này.
Giây phút này, cô cảm thấy ghét bản thân mình vô cùng.
Nếu lúc đó cô không xuất hiện chắc chắn Mộc Xuân sẽ không chết.
Lúc này, A hảo lại gọi tên cô một lần nữa.
" Noãn Vy, muội làm sao vậy? Cô ta là kẻ địch của ta đấy!"
Kẻ địch ư! Câu nói của A Hảo đã chọc giận đến cô.
Noãn Vy đặt Mộc Xuân xuống đất.
Cô đứng dậy, từng bước đi nặng nề đến chỗ A Hảo.
" Người có biết cô ta là ai không? Là người thân của ta.
Ngươi vừa mới GIẾT người thân của ta đó!"
Đôi mắt cô trợn lên nhìn A Hảo.
Sự tức giận trong cô ngày càng mãnh liệt.
" Người thân ư? Người thân của muội là người của triều đình thì càng phải chết."
A Hảo không hề cảm thấy hối hận về việc của mình đã làm.
Gã lại thêm dầu vào lửa khiến Noãn Vy không thể kìm chế được cơn tức giận trong mình.
Cô nắm chặt tay thành nắm đấm trực tiếp đấm vào má A Hảo.
Một đấm của cô làm gã lùi về sau bước đi loạng choạng.
A Hảo vẫn bình tĩnh nói với Noãn