Dậy sớm đã quen, gà vừa gáy hai tiếng, Quan Hạ Nhi đã tỉnh.
Nhìn Kim Phi ngủ bên cạnh, cô cảm thấy thật mãn nguyện.
Cô không kìm được chui vào lòng Kim Phi, dụi mặt vào ngực Kim Phi hệt như một chú mèo.
Lười biếng nằm trong lòng Kim Phi một lát, sau đó cô nhẹ nhàng vén chăn lên, thức dậy nấu cơm.
Ăn xong bữa sáng, Kim Phi lên thị trấn bán thỏ đổi lấy mười lăm cân gạo và một ít vật dụng hằng ngày.
Dĩ nhiên còn mua một chút đồ ăn vặt như lạc, mận khô phát cho đám trẻ con.
Hơn mười lăm cân không nặng lắm nhưng đường núi khó đi, đeo bao vải trên lưng cũng không thoải mái, đi một lúc y lại nghỉ một hồi, về đến nhà đã quá trưa.
Dù sao cũng là lần đầu của Quan Hạ Nhi nên dáng đi của cô hơi kỳ, nhưng cô vẫn bận rộn chạy tới chạy lui bưng nước lau mồ hôi.
“Được rồi, nàng nghỉ một lúc đi”, Kim Phi ấn Quan Hạ Nhi ngồi xuống ghế, liếc nhìn đùi cô nói: “Còn đau không?”
Quan Hạ Nhi đỏ mặt lắc đầu.
“Nói dối không phải là trẻ ngoan đâu”.
Kim Phi vươn tay chạm lên mũi Quan Hạ Nhi.
“Người ta đã không còn là trẻ con nữa rồi”.
“Ừ ừ, tối qua đã là cô dâu nhỏ rồi”.
“Tướng công…”
Quan Hạ Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận, đầu chui vào lòng Kim Phi suýt nữa khiến y lộn nhào.
“Này, xem ta làm sao trừng trị nàng”.
Kim Phi ôm Quan Hạ Nhi vào lòng giở trò.
Quan Hạ Nhi bỗng chốc mềm nhũn ở trong lòng Kim Phi, đôi mắt to ngấn nước.
Đôi vợ chồng đang đùa giỡn với nhau thì ngoài cửa vang lên một giọng nói không kiên nhẫn: “Kim Phi, ra đây”.
Quan Hạ Nhi nghe có người gọi thì bỗng giật nảy mình như chạm vào điện.
Cô nhìn ra ngoài, thấy ngoài sân không nhìn thấy bên trong mới thở phào, hờn dỗi liếc Kim Phi, đỏ mặt chỉnh sửa lại quần áo.
Hai người đi vào gian chính nhìn thấy tên côn đồ Tạ Quang lắc lư đi vào sân.
Vừa bước gã vào đã nhìn chằm chằm Quan Hạ Nhi.
Quan Hạ Nhi liếc xéo Tạ Quang, cúi đầu đi vào phòng.
“Ngươi đến đây làm gì?”
Thế giới hai người bị làm phiền nên giọng Kim Phi không được vui lắm.
“Trước đây bố ngươi mượn ta năm cân thóc, trước đó thấy ngươi đáng thương nên ta không tìm người đòi lại, bây giờ nhà ta có thêm một miệng ăn, không có gì ăn rồi, ngươi trả thóc lại cho ta đi”.
Tạ Quang nghênh ngang kéo ghế ngồi trong sân cứ như về đến nhà mình.
“Bố ta mượn ngươi năm cân thóc sao?”
Kim Phi tức cười nói: “Ngươi từng thấy năm cân thóc rồi à?”
Nhà ai là nhà nghèo nhất trong làng Tây Hà này chứ? Tạ Quang nghiện cờ bạc thành thói chắc chắn là được xếp thứ nhất, nhà nghèo đến nỗi chỉ có bốn bức tường, đến cả giường ngủ cũng bị gã bán lấy tiền đánh bài.
Nếu không nhờ người trong làng nể tình bố gã năm xưa, không đành lòng nhìn nhà họ Tạ không có hương khói nên họ cho đồ ăn thức uống khi không còn gì nữa, nếu không gã đã đói chết từ lâu rồi.
Người như vậy sao có thể có năm cân thóc cho ông thợ rèn mượn được?
Rõ ràng là đến lừa gạt tống tiền.
“Mau cút đi, đừng có đánh mất thể diện, khiến người ta ghét ở đây”.
Kim Phi lười để ý đến tên côn đồ vô lại này.
“Kim Phi, nhìn bộ dạng của ngươi là định quỵt nợ à?”
Là một tên côn đồ, nếu Tạ Quang đã đến chứng tỏ có chuẩn bị sẵn sàng, làm gì có chuyện bị vài lời của Kim Phi đuổi đi?
Gã liếc nhìn về phía cửa, rồi đứng dậy cao giọng quát: “Mọi người đến xem này, Kim Phi vay lương thực không trả”.
Ngoài cửa một nhóm phụ nữ đang hái rau sau núi về làng uống nước vừa lúc đi đến gần nhà Kim Phi, nghe tiếng hét của Tạ Quang bèn xúm đến gần hàng rào thấp.
Mọi người đã đến, Tạ Quang bèn ngồi xuống đất bắt đầu gào la.
“Mọi người cho ý kiến thử xem, hai năm trước ông Kim tìm ta mượn năm cân thóc…”
Gã vừa hét vừa đập xuống đất định giở trò ăn vạ đến cùng.
Ở thời đại thiếu các hoạt động giải trí thì đây quả là một chuyện đáng để hóng.
Mắt của đám phụ nữ trong làng đều sáng rực lên.
“Các ngươi nói xem ông Kim có mượn lương thực của Tạ Quang không?”
“Sao có thể, Tạ Quang như