Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại

21: Nhiều Con Nhiều Phúc 21


trước sau


Edit: Kim“Làm sao vậy? “Huệ Đế nghe được tiếng gọi phát ra từ phòng sinh, đứng dậy dừng lại trước cửa phòng sinh, trầm giọng hỏi qua rèm cửa: “Làm sao vậy?”“Hoàng Thượng, người có thể vào đây không, thần thiếp sợ hãi.

” Thi Bội Nhu chịu đựng đau đớn hô lên, đau quá đau quá, cả người đều giống như bị bổ ra.

Hoàng Hậu lập tức ngăn lại nói: “Hoàng Thượng, phòng sinh nhiều máu, không may mắn, đối với nam nhân không tốt.

”Nam Chi ngửa đầu nhìn người lớn, không hiểu ra sao, trên đầu đầy dấu chấm hỏi, không phải ai cũng sinh ra như vậy sao, tại sao lại là xui xẻo?Nhưng mà cô vẫn ngoan ngoãn không nói chuyện, ngược lại trong lòng điên cuồng gọi hệ thống.

Hệ thống không nói lời nào, dứt khoát chặn cô.

Nam Chi không nhận được đáp án, trong lòng buồn bực, vấn đề này rất khó trả lời sao?“Hoàng Thượng……” Thi Bội Nhu lại hô lên một tiếng, đầy đau đớn cùng cầu khẩn.

“Như vậy đi, thần thiếp đi vào bồi Thi tần sinh.

” Hoàng Hậu thấy Huệ Đế không đáp lời, chủ động nói, quả thực nam nhân không nên đi vào phòng sinh.

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, có người hại thần thiếp, hại hài tử trong bụng thần thiếp.

” Thi Bội Nhu không nghĩ ra, lấy tố chất thân thể của nàng, hẳn là hài tử sẽ nhanh chóng được sinh ra, mà hiện tại bụng nàng lạnh như hầm băng, móc vào, giống như thân thể bị xé rách, máu trào ra, khiến nàng vừa lạnh vừa đau.

Thi Bội Nhu trộm uống một chút linh dịch, cũng chỉ có thể đảm bảo được ý thức, mà không có trực tiếp ngất xỉu vì đau đớn.


Huệ Đế nghe vậy, lập tức vén mành lên tiến vào phòng sinh, Hoàng Hậu đuổi kịp, vội vàng hô: “Hoàng Thượng, thế này không ổn.

”Nam Chi muốn đi vào, bị Liên Kiều túm chặt lấy, không cho đi vào, “Công chúa, không thể đi vào, bị đụng phải sẽ không tốt.

”Nam Chi à một tiếng, nhón chân nhìn vào trong, nhưng bị rèm cửa che lại nên không nhìn thấy cái gì, chỉ nghe được giọng nói đau đớn của Thi Bội Nhu, tiếng trấn an cùng dò hỏi trầm thấp của Huệ Đế, “Cuối cùng là có chuyện gì vậy?”Ngự y trả lời nói: “Thi tần nương nương dường như đã ăn phải thứ gì có tính hàn, sau đó liền đau đớn không ngừng, khó sinh nở.

”Mặt Huệ Đế không cảm xúc, hắn nhìn sắc mặt trắng bệch, đầm đìa mồ hôi của Thi Bội Nhu, “Ngươi cố gắng sinh hài tử ra, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi, bất luận là ai, cũng đừng nghĩ đến việc làm hại đến hài tử của trẫm.

”Ngón tay Hoàng Hậu khẽ động, nàng nhìn thoáng qua khuôn mặt lệ khí của đế vương, lại nhìn khuôn mặt hư nhược của Thi tần, bọn họ tình chàng ý thiếp cỡ nào chứ, nàng ở đây giống như một người ngoài.

Nàng đã không còn hài tử, hoàng đế luôn mồm nói phải bảo vệ hài tử, là hài tử của người khác.

“Hoàng Thượng, thần thiếp đã biết.

” Được Huệ Đế đảm bảo, trong lòng Thi Bội Nhu thả lỏng hơn một chút, hơn nữa có hoàng đế ở trong phòng sinh, cũng không có ai dám động tay động chân trước mặt hoàng đế.

Nàng đã ăn đồ ăn có tính hàn sao, ăn khi nào?Nàng cũng đã uống linh dịch, sao còn đau như vậy?Lần đầu Thi Bội Nhu ý thức được, không phải việc gì linh dịch cũng giải quyết được.

“Chúng ta nên tận dụng thời gian này, tách linh dịch ra khỏi linh hồn Thi Bội Nhu.

” Hệ thống nói với Nam Chi.

Nam Chi a một tiếng, “Hiện tại sao, nàng còn đang sinh bảo bảo mà, rất nguy hiểm, chờ sinh bảo bảo xong hãy nói sau.

”Hệ thống chỉ nói: “Linh dịch chỉ là một dạng năng lượng của trời đất, cũng không phải tiên đan linh dược, hơn nữa dùng nhiều cũng không còn mấy tác dụng, có cải thiện một chút, uống nhiều chỉ đơn giản là lãng phí mà thôi, không dùng hết sẽ bị đào thải hết.

”Nam Chi: "Vậy cũng chờ một chút đi, nàng đang sinh bảo bảo, nếu phát hiện mất đồ, sẽ rất sợ hãi.

”Không cần cứ như vậy mà lấy đi.

Hệ thống: "! Được.

"“Oa oa……” Tiếng khóc vang rộn của hài tử mới sinh vang lên, chứng tỏ đây là một hài tử khỏe mạnh.

Mọi người trong phòng sinh thở phào nhẹ nhõm một hơi, tươi cười rạng rỡ, Huệ Đế ôm hài tử đã được vệ sinh sạch sẽ, trên mặt lộ ra nụ cười, nhưng nhanh chóng thay đổi sắc mặt nói: “Bắt lấy những người hầu hạ

trong phòng sinh cùng với bà mụ lại.

”“Hoàng Thượng tha mạng……” Bầu không khí lập tức giảm đến độ đóng băng, xen lẫn mùi máu tanh, khiến người ta có cảm giác như đang ở trong địa ngục.

Mấy bà mụ sợ tới mức mặt cắt không còn một giọt máu, tiền thưởng còn không có lấy được, ngược lại còn mất mạng.

“Hoàng Thượng, tiểu hoàng tử vừa mới sinh ra, không nên thấy máu, coi như cầu phúc vì tiểu hoàng tử, hoàng nhi sinh ra gian nan một chút, nhưng cũng đã sinh ra bình an.


” Hoàng Hậu nhìn thoáng qua hài tử trong tã lót, trắng trẻo, mềm mại, rõ ràng là một đứa trẻ mới sinh, thế nhưng lại có đầu tóc đen nhánh, có thể thấy được đứa nhỏ này thực khỏe mạnh, khí huyết đầy đủ.

“Nhưng ta không muốn bị người lừa gạt, kéo xuống dưới điều tra rõ ràng.

” Huệ Đế nói thẳng.

“Vậy nghe Hoàng Thượng điều tra kỹ càng.

” Hoàng Hậu dịu dàng nói.

Thi Bội Nhu ngủ đến mơ mơ màng màng, mơ hồ nghe được màn đối thoại của đế hậu, trong lòng khó có được sinh ra cảm giác ỷ lại cùng cảm động với Huệ Đế, nặng nề ngủ mất.

“Oa, thật đáng yêu, là đệ đệ hay muội muội?” Nam Chi kiễng chân nhìn hài tử trong tay Huệ Đế trong phòng sinh, cô cẩn thận vươn bàn tay mập mạp của mình ra, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của đứa bé, thật mềm mại.

Nam Chi che miệng, nhỏ giọng kinh ngạc cảm thán: “Oa, thật đáng yêu!”Trẻ con lúc nào cũng đáng yêu, không nói đến hài tử ở trong ngực, đứa trẻ bên cạnh lại càng đáng yêu, trong lòng Huệ Đế dâng lên một cổ mềm mại khó tả, “Là đệ đệ.

”“Là đệ đệ, thật tốt.

” Trong mắt Nam Chi tràn ngập niềm vui thực sự, có hài tử này, về sau có người mắng phụ hoàng, hắn sẽ không tức giận đến giậm chân.

Người lớn chỉ thích so sánh, ngay cả trẻ con cũng là công cụ để họ so sánh, hừ, (¬︿¬☆)!Hệ thống: “Hiện tại chúng ta phải bóc linh dịch ra.

"Nam Chi nhìn tiểu đệ đệ, đã sinh rồi, cô ừ một tiếng, “Được, linh dịch kia phải xử lý như thế nào, là ngươi thu hồi sao?”Hệ thống giải thích: “Không phải, đến từ nơi nào liền về nơi đó, đồ thuộc về thế giới này, liền ở lại thế giới này.

”Nam Chi thở dài, “Đáng tiếc không còn đồ ăn ngon để ăn nữa.

” Có linh dịch khiến đồ ăn trở nên ngon hơn, ăn đồ ăn bình thường có chút khó nuốt.


Đặc biệt là phụ hoàng, mỗi ngày đều ăn linh dịch, đã là thói quen, bây giờ không thể ăn nữa, hẳn sẽ tức giận.

Trong giấc ngủ say, Thi Bội Nhu cau mày, ngủ đặc biệt không an ổn, giống như gặp phải ác mộng, nhưng vẫn không thể tỉnh lại, nàng cảm thấy có điều gì đó quan trọng đang rời khỏi mình, nhưng nàng không thể mở mí mắt ra.

Đừng……Không muốn ……Thi Bội Nhu mở mí mắt nặng trĩu, mồ hôi đầy đầu, toàn thân cảm thấy khó chịu, đặc biệt là địa phương bị xé rách, cử động một chút cũng đau.

“Nương nương, người tỉnh rồi, ăn một chút gì đi.

” Cung nữ vội vàng chạy tới hầu hạ Thi Bội Nhu, Thi Bội Nhu liền hỏi: “Hài tử đâu?”“Bà vú đang cho ăn.

” Cung nữ nói.

Thi Bội Nhu nói thẳng: “Ôm hài tử lại đây, ta tự mình cho ăn.

”“Nương nương, chuyện này, chuyện này không hợp với quy củ…” Cung nữ do dự, trong hậu cung không có người nào tự mình cho hài tử ăn sữa, cho hài tử ăn sữa rất vất vả, hơn nữa còn có mấy bà vú.

“Ta nói ta tự cho ăn sữa liền tự cho ăn, khi Hoàng Thượng đến ta sẽ nói với người.

” Thi Bội Nhu kiên trì nói.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện