Xuyên Nhanh Chi Nữ Phối Tài Thị Lão Đại

Cậu chỉ biết dựa dẫm vào con gái.


trước sau

"Nhân tình? Hòa nhau?" Bạch Sương đối với những loại việc này không hiểu rõ lắm.

Thân là một vị thần minh mạnh mẽ nhất tiên giới, cô trước nay chưa từng nợ nhân tình của ai cả.

Cô mạnh mẽ đến vậy, căn bản không cần đến sự giúp đỡ của bất cứ người nào.

Thành tích thi đại học bị bôi đen, thực sự bản thân cô cũng có thể tự giải quyết được.

Lúc trước khi Bạc Nghịch còn chưa xuất hiện, cô đã nghĩ ra được kế sách đối phó, cũng đã đưa ra quyết định.

Chẳng qua là để thời gian dời tới năm sau, đối với kết quả cuối cùng không hề có bất cứ ảnh hưởng gì.

Nhưng Bạc Nghịch đưa ra chứng cứ vừa mạnh mẽ vừa đanh thép, trực tiếp quyết đoán chứng minh cho sự trong sạch của cô, làm cô không cần đợi nữa, cũng không cần chịu oan nữa, có thể không hề có một vết nhơ nào mà tiến vào Đế Đại.

Cậu cũng vì vậy mà phải trả cái giá rất lớn mất đi sự tự do của mình.

Như vậy xem ra, cô hình như đúng thật là đã nợ cậu một ân tình.

"Được." Sau khi suy nghĩ rõ ràng, Bạch Sưng một chút chũng không lề mệ chậm chạp, nhìn vào Bạc Nghịch ở bên kia tấm kính nói: "Tôi đồng ý lời tỏ tình của cậu, chờ cậu được ra ngoài, chúng ta sẽ ở bên nhau."

Cho đến khi Bạc Nghịch bị đưa về phòng giam, đầu cậu ấy vẫn còn choáng váng mơ hồ, cảm giác giống như là vẫn còn đang nằm mơ chưa tỉnh lại.

Hứa Bạch Sương đồng ý với cậu rồi? Đồng ý cậu rồi..

Tai cậu chắc không phải là xảy ra vấn đề gì chứ, nghe nhầm rồi sao?

"Bạc Nghịch, Bạc Nghịch!"

Bên ngoài phòng giam có người đang gọi tên của cậu.

Bạc Nghịch choáng váng ngẩn ngơ mà nhìn qua, liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Cậu bị giam trong tù cũng đã được một tuần rồi, người đàn ông này mỗi ngày đều tới tìm cậu nói chuyện.

Nội dung nói chuyện chủ yếu chỉ có một----

"Bạc Nghịch, cậu thực sự không suy nghĩ lại một chút sao? Cậu có thiên phú lợi hại như vậy, nếu có thể làm việc cho quốc gia thì đúng là tiền đồ vô lượng, với cả đến lúc đó cậu cũng không cần phải ở lại đây nữa."

Người đàn ông tận tình khuyên bảo: "Đợi đến sau khi cậu mãn hạn, cậu liền có thể muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó.

Quốc gia sẽ cho cậu phúc lợi cùng công việc vô cùng tốt, cậu còn có thêm một cái danh rất dễ nghe, lại là nhân viên công chức, một cơ hội tốt như vậy mà cậu còn không nắm chặt thì rất đáng tiếc đấy nhé!"

Căn cứ vào kinh nghiệm từ rất nhiều lần gặp trước, người đàn ông biết mình ít nhất cũng phải nói ít nhất một nửa tiếng.

Với lại sau khi nói (giảng giải) xong, xác suất cao là Bạch Nghịch sẽ không cho ông câu trả lời, ông chỉ có thể biết điều mà tự mình rời khỏi.

Nói thế nào ông cũng là một người lãnh đạo lớn, bên ngoài có biết bao nhiêu người cơ hồ đều muốn quỳ xuống cầu xin ông cho một cơ hội, ông đều không cho.

Đến lượt Bạc Ngịch này, thì ông lại bị đổi ngược lại rồi, Bạc Nghịch đến cả một ánh mắt cũng không cho ông.

Cái tính khí xấu như vậy, dựa theo tính cách của ông, thì ông từ sớm đã không thèm tới gặp lại Bạc Nghịch nữa.

Nhưng ai bảo cậu ta là một thiên tài cơ chứ, tuổi còn nhỏ mà đã có thể xâm nhập vào mạng lưới nội bộ của quốc gia, chăm chú bồi dưỡng một chút, sau này sẽ trở thành vũ khí bí mật của nước nhà.

Nói cả nửa ngày, nhìn thấy Bạc Nghịch vẫn giống như ngày thường không có bất kỳ phản ứng nào, người đàn ông thở ra một hơi dài, chuẩn bị rời khỏi.

"Đợi đã." Âm thanh của Bạc Nghịch có chút khàn đặc, nhưng còn ẩn chứa thêm sự kích động vô hình, "Nếu như tôi đồng ý với ông, tôi còn có cơ hội khôi phục lại thành tích thi đại học không?"

Bước chân người đàn ông dừng lại, biểu cảm trên khuôn mặt lập tức trở nên vui vẻ, gật đầu không ngừng, "Chỉ cần cậu có thể cống hiến cho quốc gia, thành tích thi đại học đương nhiên có thể khôi phục, cậu lại không phải người có tội lỗi to lớn độc ác gì!"

Trước mắt Bạc Nghịch hiện lên khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Sương, khuôn mặt lãnh khốc cứng rắn của cậu chầm chầm mềm mại xuống, lộ ra một nụ cười nhè nhẹ.

"Được, tôi đi với ông."

* * *

Bốn năm sau.

Hôm nay là ngày chụp hình tốt nghiệp.

Trong khuôn viên trường Đế Đại, khắp nơi đều có thể nhìn thấy các bạn sinh viên đang mặc trang phục cử nhân chen chúc với nhau chụp hình.

"Tới rồi tới rồi, cô ấy tới rồi!"

Không biết ai là người hô lên một tiếng như vậy, theo sau tiếng hô mọi người nhìn qua, liền nhìn thấy một người dẫm trên ánh nắng mặt trời mà tới.

Cô mặc một chiếc váy liền kiểu Pháp màu trắng gạo, thiết kế đơn giản làm nổi bật tính cách nho nhã kiêu ngạo của cô. Mái tóc đen dài như thác nước được bối lên, trên cổ đeo một sợi dây chuyền ngọc trai óng ánh trơn bóng, càng tôn thêm khí chất mềm mại nhưng

vô cùng quyến rũ.

Nếu như nói cô ăn mặc như vậy làm cho người khác có cảm giác cô rất dịu dàng, vậy thì khi nhìn thấy ánh mắt của cô, sẽ cảm thấy mọi thứ đều sai.

Bốn năm nay, danh tiếng của Bạch Sương ở Đế Đại từ năm này qua năm khác càng ngày vị thế càng tăng cao nổi danh cả một phương ai cũng đều biết đến.

Không chỉ bởi vì cô là một người rất nổi tiếng trên mạng với mấy triệu fan, mà còn bởi vì cô có trong người một tương phản khí chất mê hoặc chí mạng.

Mọi người từng nhìn thấy cô dịu dàng nhẫn nại chỉ người khác giải bài, cũng từng nhìn thấy cảnh tượng cô cuốn tóc lên, vung nắm đấm đánh đám người xấu đầy bạo lực.

Dịu dàng và băng lãnh, tao nhã và tàn nhẫn, những thứ này vậy mà có thể cùng xuất hiện trên cùng một người, còn không làm cho người khác cảm thấy kỳ lạ.

Chỉ là, có chút sợ hãi khi chủ động tiếp cận cô ấy.

Sau khi Bạch Sương chụp hình tốt nghiệp của lớp mình xong, chuẩn bị rời khỏi.

Lúc này, có một nam sinh lớn gan cắn răng, bất chấp tất cả mà bước đến trước mặt cô, lấy ra một bó hoa rất lớn mãi giấu ở sau lưng ra.

"Bạn học Bạch Sương, tôi đã âm thầm chú ý đến bạn bốn năm, hôm nay tốt nghiệp rồi, tôi sợ hôm nay không nói thì sẽ không kịp nữa, tôi nhất định muốn nói với cậu, tôi thích cậu!"

Âm thanh của nam sinh gần như là hét lên, người ở cả quảng trường đều nghe thấy hết.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Bạch Sương, không biết cô sẽ đưa ra đáp án thế nào.

Vậy mà Bạch Sương còn chưa mở miệng, thì có một thanh âm lãnh khốc lạnh lẽo vang lên----

"Tỏ tình với bạn gái của tôi, đã có sự cho phép của tôi rồi sao?"

Mọi người náo động, ồn ào sôi nổi mà nhìn về phía người đang nói chuyện.

Bạc Nghịch mặc áo sơ mi màu trắng, trên tay cầm một bó hoa hồng lớn đỏ rực đi tới.

Cậu có khuôn mặt anh tuấn, thân hình cao lớn, đôi mắt lạnh buốt giống hệt Bạch Sương, vừa nhìn liền giống như một đôi.

"Trời ơi, đây không phải là nhân vật chính trong sự kiến đánh nhau trong phòng thi năm xưa, Bạc Nghịch sao!" Trong đám người có không ít nữ sinh kinh ngạc hô lên.

Cho dù đã trôi qua bốn năm, gương mặt của Bạc Nghịch thỉnh thoảng vẫn được cư dân mạng lật lại.

"A Nghịch." Bạch Sương thay đổi vẻ mặt thanh lãnh băng lạnh, nheo mắt nở một nụ cười mềm mại, cất bước nhỏ tới trước mặt cậu ấy, "Cậu thực sự tới đón tôi rồi."

Trong bốn năm này, Bạch Sương hầu như mỗi ngày đều đi gặp Bạc Nghịch.

Bạc Nghịch cũng nói với cô, vào ngày cô tốt nghiệp cậu sẽ tới đón cô.

Bạc Nghịch tặng bó hoa hồng cho Bạch Sương, ánh mắt nuông chiều nhìn cô cười, tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, "Thật ngoan."

Cậu đã từng nói với cô, hi vọng cô có thể cười nhiều hơn, có thể ở trước mặt cậu giống nữ sinh một chút.

Khi cô thực sự làm như vậy rồi, cậu cảm thấy cả trái tim đều ấm áp, thật muốn mang cô ôm vào lòng cẩn thận cưng chiều.

"Vậy chúng ta đi thôi." Bạch Sương rất tự nhiên mà kéo cánh tay của cậu.

Cũng may mà có Lãn Đản nhắc nhở, trong bốn năm này Bạch Sương xem rất nhiều phim thần tượng, học tập cách làm của người ở trong đó.

Nếu như cô đã đồng ý làm bạn gái của Bạc Nghịch, thì nên tận lực thực hiện nghĩa vụ của một người bạn gái.

Khoác tay cái gì đó, chỉ là rau ở trên đĩa.

"Đợi đã." Nam sinh vừa tỏ tình lúc nãy đột nhiên hét lên.

Sắc mặt cậu ta hung dữ nói: "Cậu là cái người Bạc Nghịch ngồi tù đó hả? Cậu có tư cách gì để Hứa Bạch Sương làm bạn gái của cậu?

Một người tội phạm như cậu, thậm chí còn không học đại học, là vừa mới ra khỏi tù hả!

Cậu muốn để Hứa Bạch Sương sống những ngày tháng cực khổ với cậu sao, hay là bởi vì nhìn thấy Hứa Bạch Sương mở công ty kiếm được tiền, cho nên mới muốn đi theo cô ấy ăn bám?

Cậu có còn là một người đàn ông không hả!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện