Nhưng mà việc đó còn quan trọng không.
Tự dưng bây giờ lại lôi mấy cái đĩa ra đập làm gì.
Đại tiểu thư, cô ấy chê nhà mình chưa đủ giàu sao.
Trần Doãn cau mày.
Người khác không hiểu còn hắn thì hiểu rất rõ đó.
Cô ta là đang ra oai trước mặt hắn.
Thật đáng ghét mà.
"Hết rồi sao?" Thẩm Miên đập xong cô liền phủi phủi tay quay sang hỏi quản gia với bộ dạng bà đây muốn đập tiếp các người còn không.
"Hết...! hết rồi ạ." Quản gia nhìn tám cái đĩa gốm giá trị liên hoàn miệng lắp bắp không nói nên lời, trong lòng tiếc đứt ruột gan.
Tất cả ở dưới sàn đó đều là tiền đó, có ai mà không tiếc chứ, tiểu thư không vừa mắt có thể nói người mang dẹp mà.
"Ồ." Thẩm Miên gật gật đầu, nhếch môi cười nhạt, cũng không tính toán với quản gia.
Chơi cũng đã chơi đủ, cái cô muốn cũng đã làm xong.
Người thì phải biết dừng đúng lúc.
Cô là một cô gái vừa hiểu chuyện, vừa biết điều mà, làm sao có thể để mọi người khó xử chứ.
"Lát mẹ có hỏi thì tính hết cho tôi là được." Cô để lại một câu rồi trực tiếp xoay người đi lên phòng, phía sau vẫn như mọi khi có cái đuôi nhỏ mang tên Dung Âm.
"Cô đứng lại ngay."
Trần Doãn nghiến răng trực tiếp tiến lên nắm lấy cổ tay của Trần Giản Miên.
Cô ta càng lúc càng quá quắt, càng lúc càng không xem hắn người chủ tương lai của gia đình này ra gì.
Nếu hôm nay không giải quyết sau này ắt hẳn bản thân sẽ bị cô ta leo lên đầu ngồi.
Phải cho cô ta biết hắn mới chính là con trai, người thừa kế của cái nhà này chứ không phải cô ta.
Thẩm Miên nhìn kẻ không biết sống chết nắm lấy cổ tay mình ánh mắt dần dần trở nên sắc lạnh.
Cô rất ghét ai đụng vào người mình, đặc biệt là loại không biết trời cao đất dày như nam chính đây.
Hắn ta nghĩ có ngòi bút tác giả quay quanh thì cô sợ hắn chắc.
"Cô nên nhớ, ai mới thật sự là ng thừa kế, đừng có ỷ vào sự yêu thương mà lên mặt."
"Cậu muốn bỏ ngón tay nào?"
Thẩm Miên khuôn mặt vô cùng điềm tĩnh nhưng Dung Âm ở phía sau thầm nuốt nước bọt.
Với tư cách người hầu riêng, cô hiểu rõ đây chính là một khắc bình yên trước cơn giận dữ bão tố của đại tiểu thư.
Cô ấy ghét nhất ai chạm vào người mình cho dù chỉ là sợi tóc, lần này Trần Doãn không xong rồi.
Cô có nên can không.
Lỡ phu nhân về thấy Trần Doãn bị gì thì phải làm sao.
Dù sao Trần Doãn mới thật sự là người thừa kế Trần gia.
"Cô...cô muốn gì?" Trần Doãn cũng phát hiện ra được sự bất thường thay đổi đó.
Khí chất và sát khí tỏ ra từ người trước mắt làm hắn run sợ, ép hắn đến không thở nổi.
Cho dù như vậy hắn cũng không hề buông tay, hắn tuyệt đối không thể thua trước Trần Giản Miên.
"Làm chị gái thì phải biết yêu thương bảo vệ em trai nhưng tiếc quá, tôi không có tình thương như vậy." Ánh mắt Thẩm Miên càng lúc càng lạnh, càng lúc sát khí phát ra càng nặng.
Cô không hiểu tại sao độc giả lại thích thể loại nam