Ánh đèn đường mờ mịt màu trắng xoá thi thoảng chớp nháy nơi công viên, nam nhân tuấn mỹ trên thân xuyên bộ vest đen đắt tiền,một tay cầm hộp qùa hình trái tim thắt nơ xinh đẹp,tay còn lại thì giơ lên xem giờ,ánh mắt loé lên tia đau thương chế giễu khó nói thành lời.Đã chờ hơn 1 tiếng rồi mà thiếu niên vẫn chưa đến, cũng không hề gọi hay nhắn tin cho y lấy một cái,y luôn tự vấn lương tâm rằng mình đối với cậu chưa đủ tốt hay sao? vì cái gì mọi chuyện lại trở nên như vậy chứ? đúng là ôm hi vọng lớn thì thất bại càng đau mà.
"Em ấy thật sự không đến sao?" Thượng Quan Cảnh bi thương nỉ non nói,vé xem phim tình cảm vừa mua xuất chiếu 7 giờ tối mà hiện tại đã hơn 8 giờ 45 rồi,mím môi vò nát tấm vé rồi vứt luôn hộp qùa kì công chuẩn bị vào sọt rác phía sau,hai người đã chiến tranh lạnh gần 1 tuần nay rồi...thiếu niên kể từ ngày hôm đó giống như hoàn toàn thay đổi thành một người khác vậy,cậu ăn chơi trác táng,cậu đi sớm về khuya hoàn toàn bỏ mặc không quan tâm hỏi han y nữa,chỉ khi nổi hứng lên mới mò qua một chút song việc liền qua phòng khác ngủ,giống như chỉ xem y là công cụ để giải toả dục vọng bản thân vậy.
Thượng Quan Cảnh cố nén cảm giác chua sót trong lòng, lấy điện thoại từ trong túi áo ra rồi nhấn dãy số được lưu tên "bảo bối" quen thuộc, ước chừng hơn hai hồi chuông thì đầu dây bên kia mới chậm chạp bắt máy.
Một giọng nói cực kì không kiên nhẫn,pha lẫn thanh âm ồn ào náo nhiệt ở đầu dây bên kia "Gì? sao anh rảnh rổi gọi nhiều như vậy? bộ cước điện thoại rẻ lắm à?"
Trái tim dày xéo đau đớn như bị hàng ngàn chiếc kim xuyên qua,giả vờ ôn nhu bình tĩnh hỏi "A Dương chẳng phải lúc trước em nói muốn cùng anh chúc mừng sinh nhật hay sao? vé xem phim anh đã mua rồi còn hộp nhạc bản cổ em thích nữa,anh đang chờ ở công viên mình thường đi này" thế nhưng càng về sau ngữ điệu càng giống như khẩn cầu nức nở rồi nhỏ dần.
"Chỉ vậy thôi? mọi năm không có tôi anh không tự mừng sinh nhật được à? hơn ba mấy có chết đâu? năm nay ăn một mình thì có sao? anh cũng biết nói là trước kia mà,muốn gì thì nói mau không thì tắt đi!! tôi đang bận không rảnh cùng anh nói nhảm làm chuyện dư thừa đâu!"
"Ừm...vậy em cứ chơi đi...sinh nhật anh ăn một mình cũng được" chân tình thật lòng bị thiếu niên hung hăng phá nát niềm hi vọng cuối cùng của y,cười khổ lắc đầu đáp lại cậu rồi tắt luôn điện thoại.
Nam nhân ngơ ngác hai tay đỡ trán ngồi trên ghế suy tư thật lâu,trăng dần lên cao nhưng hiện tại đã bị mây đen che phủ hoàn toàn, không còn sao trời lấp lánh,tiếng sấm trời vang lên giòn giã inh tai nhức óc,gió lạnh từng cơn cuốn theo lá cây hù hù bay quanh,rất nhanh mưa đã rơi xuống như vũ bão trắng xoá cả khoảng không.
Trong màn mưa đêm ấy duy chỉ sót lại nam nhân đang ngồi trên ghế kia,lần đầu tiên trong cuộc đời được nếm trãi mật ngọt yêu đương, nhưng ngay lúc này trong lòng y chỉ cảm thấy mịt mờ vô lối,mặc cho gió lạnh,mặc cho ướt mưa y chỉ tự trách hỏi bản thân mình rằng trước giờ thiếu niên thật sự yêu y sao?
Giấy kết hôn cũng đã kí rồi đã là bạn đời hợp pháp của nhau,y từng nói nợ cậu một đám cưới hoành tráng,muốn cho cậu làm thiếu niên hạnh phúc nhất thế gian...nhưng hình như tất cả những điều đó với cậu mà nói chỉ là rác thải dưa thừa mà thôi.
Nước mắt hoà lẫn nước mưa ướt đẫm trong màn đêm,y chẳng biết bản thân khóc đã bao lâu,chỉ là khi mưa ngừng hẳn thì bản thân đã trở nên vô cùng chật vật hai mắt đỏ bừng hơi sưng lên chút,gió lạnh vẫn thổi không ngừng nghĩ.Vì cái gì lại để bản thân chật vật đến nước này đâu? cúi đầu,dẫm lên từng vũng nước mưa nhỏ lẻ mà lái xe trở về nhà.
Cùng lúc ấy ở một phòng bệnh viện nơi gần công viên y vừa rời khỏi kia,thiếu niên thân thể đơn bạc ốm yếu mặc bộ đồ bệnh nhân màu xanh dương đang mở mắt nằm trên giường bệnh.Tay trái cắm đầy mũi kim chuyền nước và kẹp đo nhịp tim,khuôn mặt xinh đẹp trắng dã,bờ môi khô khốc hai mắt vô thần chứa đầy nước mắt,nhưng lại kiên cường ép nó không thể rơi xuống,dù yếu ớt là thế lại mang trên mình cổ phong vị "mỹ nhân bệnh" khiến người đau lòng.
Ngồi ở chiếc ghế ngay cạnh giường bệnh Mục Thanh đau đau lòng thương sót nhìn cậu "Em muốn tự mình chịu đựng tất cả sao? vì cái gì không muốn cho Thượng Quan Cảnh biết? đã vậy còn cố tình khiến anh ta hiểu lầm em nữa...!Triển Hàm Dương em làm vậy thực sự tốt sao?".
Truyện Ngược
Đáp lại Mục Thanh là nụ cười khổ chế giễu bản thân và giọng điệu nức nở của thiếu niên "Mình em đau khổ là đủ rồi...nếu để a Cảnh biết em sợ anh