Đôi môi đỏ của Nam Nhiễm phác họa lên ý cười.
Cũng không biết sự tự tin của lão già này là đến từ đâu.
"Ngươi cũng đừng quên, vị trí ngươi đang ngồi, là của ta."
Vừa dứt lời, Nam gia chủ lập tức nheo mắt.
Thân thể bộc phát ra khí thế rất mạnh.
Đại khái, chính là khinh Nam Nhiễm không có nhiều kinh nghiệm.
Thanh âm chậm rãi như đang suy tư gì đó.
"Thật sự không nghĩ tới, vậy mà ngươi còn dám nhớ nhung vị trí này.
Tâm tư bất chính, há có thể phát triển Nam gia trở nên lớn mạnh?"
Hệ thống nghe mà cảm thấy căm giận.
Lão già này thật sự không biết đang nói cái gì.
Vị trí này vốn dĩ là của Nam Nhiễm không phải sao?
Hắn ta chỉ là tạm thời quản lý.
Như thế nào vừa vào trong miệng của hắn ta, ký chủ lại thành tâm tư bất chính nhớ thương đồ vật không nên nhớ?
Nam Nhiễm sau khi nghe xong, trực tiếp bật cười.
Nàng quét mắt qua một vòng trên người Nam gia chủ.
Nàng gẩy gẩy móng tay.
Không chút để ý
"Lão già, vị trí này, ta sẽ lấy lại, chờ đó."
Nói xong, Nam Nhiễm cũng không quay đầu lại mà đi rồi.
Chỉ để lại bóng dáng tiêu sái, làm Nam gia chủ nhìn chằm chằm hận không thể khoét ra một cái động trên người nàng.
Nam Nhiễm không được tính là cái gì, căn bản tạo không ra sóng gió.
Nàng dám nói lời cuồng vọng như vậy, là do núi dựa Đường Khô sau lưng.
Bằng không, nàng làm sao dám?
Nghĩ như vậy, Nam gia chủ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.
Ánh mắt hiện lên một tia tàn nhẫn.
Nếu đã tới nước này, có một số việc, cũng không thể trách hắn ta bất nhân bất nghĩa.
Ban đêm.
Những ngôi sao che kín bầu trời.
Gió lạnh thổi qua nói nào đó trong sân Nam gia.
Cánh hoa anh đào phấn lại bị thổi rơi.
Tiểu Đào bưng bữa tối vào phòng.
"Tiểu thư, dùng bữa"
Giọng nói Tiểu Đào cao hơn chút, tiểu thư thích nhất là ăn cơm.
Nam Nhiễm đứng dưới cây anh đào.
Nàng nhéo khối ngọc bội màu đen trong tay.
Nhìn trái phải.
Thứ này.
Có tác dụng gì?
Hệ thống hảo tâm giải thích cho ký chủ
【Ký.. ký chủ.. tin.. tín vật. 】
Kết quả vừa mới mở miệng, đã bị Nam Nhiễm ngăn lại.
"Im lặng"
Hệ thống nghi hoặc
【Hử? 】
"Không muốn nghe