Nơi nội tâm của một người chính là bí mật thầm kín không thể khai quật..
\-\-\-\-\- \-\-\-\-\-\-
Từ sau ngày hôm đó, trứng con nam chủ ra sức tránh mặt cô hết sức có thể..
lúc Tuyết Ly ra ngoài hóng gió thì hắn sẽ luồn lách về trong cung
Lúc cô về thư phòng hắn sẽ lạn về phòng bếp..
tóm lại cung điện quá rộng nên việc né mặt nhau rất thuận lợi
Hơn thế là việc ngủ chung đã bị hắn dùng lí do sứt sẹo mà tách ra..
cô cũng chẳng quản luôn, hắn cần thời gian thì cho hắn thời gian..
Nuôi chồng ý mà..
phải từ từ !
\[…\] Liêm sỉ tằng tắng tăng..
đã không còn ?!
"…" Tằng cái đầu ngươi..
\-\-\-\-\- \-\-\-\-\-
Phía bên này Quân Tự đang chôn đầu ở ngoài gốc cây phía sau cung điện của Tuyết Ly, hắn không dám đi quá xa..
nhưng lại chẳng thể lại quá gần
Từ ngày cô nói những câu đó, không hiểu sao khi nhìn thấy cô hắn đều mất kiểm soát mà tim đập chân run, toàn thân không nghe khống chế mà cứ muốn tiến về phía đấy, nhưng lí trí kêu bản thân luôn phải né đi..
Chỉ khi không thấy cô nữa..
hắn mới chính là hắn
Cái suy nghĩ, thứ lưu động kì lạ nơi quả tim này thật khó chịu..
Mất khống chế sao ?
Hắn ghét điều đó..
Quân Tự hắn đường đường là huyết mạch Long tộc cao quý..
hắn cảm thấy bản thân con người bây giờ quá tàn ác, chẳng những là sát hại những đồng loại của hắn, còn khiến bản thân hắn đây cô đơn cả vạn năm không nhìn thấy ánh sáng..
Hắn nghĩ..
trên vai hắn mang trọng trách tìm lại thời bình năm xưa, giải thoát cho chúng sinh của mình..
Nhưng mà..
hắn lại được Tuyết Ly cứu, cái ân ban tặng này đáng lí hắn chỉ cần cho cô sống thoải mái liền đủ chức trách trả lại một khoản ân tình này, nhưng bây giờ cô tỏ bày muốn hắn làm phu quân..
Phu quân..
Nhắc đến lại nóng hết cả đầu..
Nếu hắn thuận không phải là sẽ phụ thần tộc của mình sao ? Nhưng nếu hắn không thuận thì sẽ phụ lòng yêu thương của cô sao..
Thật rối..
Thật phiền !!
Gương mặt Tuyết Ly lúc đó xinh đẹp biết bao..
lại kề bên tai hắn ngỏ từng lời như thế thật sự là..
\[ Hảo cảm nam chủ dành cho kí chủ \+5, bây giờ là 65 \]
Không đúng ! Không được..
Cô chỉ nên là tỷ tỷ nuôi hắn thôi..
hắn không được động lòng, như thế hắn chẳng phải rũ bỏ trách nhiệm của sao ?
Chẳng phải sẽ chịu quy phục bọn người khốn kiếp kia sao ?
Bản thân thật sự không cam tâm..
Hắn không thể !
\[ Hảo cảm nam chỉ dành cho kia chủ \-5, bây giờ là 60\]
Hắn cứ thế ở đó vò đầu bức tóc đến rối tinh rối mù, điểm hảo cảm cũng tăng rồi lại xuống vài chục vòng như thế rồi dứt khoát cho điểm cột mốc tại 60 như cũ..
Tuyết Ly nơi này nghe tiếng "ting ting" liên tục cũng hiểu rõ một điều..
ngày nào bản thân hắn chưa tìm lại được tự tôn thì mãi mãi không giao tim cho bất kì ai !!
Nếu nói ngày đối đầu giữa thần thú và loài người diễn ra, cô chịu nhường không thì câu trả lời cô cũng vẫn là không..
nên cô cũng chẳng ép hắn làm việc mà bản thân không thể, đơn giản ai cũng có lí lẽ của mình..
có trách nhiệm của mình
Không thể tìm câu trả lời câu hàng tá câu hỏi..
vậy vẫn nên tìm cái kết quả đi, mà cái kết quả này chỉ người thắng được phép trình bày !
Cô vươn tay bỏ ngòi bút trên tay xuống, đóng tấu chương cuối cùng đã phê chuẩn xong..
cô dùng phép xếp gọn lại rồi từ từ đem đi bàn giao lại cho bên phụ trách từng mảng
Đáng lí chỉ cần sai người..
hoặc là dùng phép giao tới thôi nhưng mà trong đây nhìn hắn co đuôi chạy hoài cũng khó xử đầy lánh mặt vài ngày cũng tiện..
Tuyết Ly để lại ghi chú là bận công việc rồi cũng liền rời đi..
Đợi khi hắn quay lại không thấy bóng hình cô liền căng thẳng đến nỗi chạy một mạch về thư phòng..
sau nhìn thấy ghi chú cô để lại mới thở phào..
Khoảnh khắc đó..
hắn ngỡ mình bị bỏ rơi !
Cảm giác chua chát cô quạnh quên lãng bấy lâu cứ như tìm lại thêm một lần bén rể trong những năm tháng ấm áp càng thêm nhức nhối..
Quân