Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 156: Đại gia thời mạt thế (21)


trước sau

Editor: Dưa Hấu - duahauahihi

Beta: Sa Nhi - Shadowysady

==========================

Tất cả mọi người đều giật mình.

Những người ở đây không ai động thủ, tiếng súng là từ bên ngoài truyền đến.

Ngoài sân bay, vô số xác sống đang điên cuồng lao đến, lúc nhúc đến vô tận, không cả nhìn thấy điểm cuối của đoàn zombie.

Phía trước bầy Zombie có một chiếc xe.

Tốc độ của đám Zombie này cực nhanh đã bổ nhào lên cửa xe, rồi bò lên trần xe.

Âm thanh đạn bắn vang lên liên tiếp trong phi trường, cùng với tiếng gào thét của Zombie, tạo thành khung cảnh đặc trưng của mạt thế.

Zombie nhòm vào trần xe, có người thò đầu ra khỏi cửa xe để nổ súng bắn rụng xác sống xuống.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, chiếc xe kia đã bị Zombie bao phủ.

Bầy xác sống như thủy triều vọt về phía bọn họ.

"Rút lui!"

"Mau chạy ngay!"

Đám người lấy lại tinh thần gào thét vang trời.

Ở một bên khác, bọn người Sơ Tranh đã sớm lên xe, lúc này xe đã khởi động, chạy vội về hướng bên kia của sân bay.

Đám người: "......"

Tốc độ của đám Zombie này nhanh đến kinh người, những chiếc xe ở phía sau nếu không kịp đuổi theo thì hoàn toàn không có đường sống.

"Tiểu thư Sơ Tranh, phía trước không có đường nữa!!" Anh Bảo hét lớn.

Phía trước là tường vây, đã đến đường cùng rồi.

Thần sắc Sơ Tranh lãnh đạm, dùng sức đạp chân ga.

Người trong xe cuống quít nắm chặt đồ vật bên cạnh, hai mắt nhắm nghiền lại.

Xe đụng vào tường, xuyên qua hoàn hảo không chút tổn hại nào.

Nhưng mà...

"A a a a!!!!"

Tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên.

"Sắp rơi xuống biển rồi!!"

Bên ngoài sân bay này lại chính là đại dương mênh mông, bọn họ tông ra sẽ rơi thẳng xuống biển.

Cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập tới.

Mặt biển càng ngày càng gần.

Uỳnh!

Xe đụng vào thứ gì đó, lắc lư, nhưng không rơi vào vào mặt nước.

Đám người phát hiện ra bọn họ thế mà vẫn đang ở trên mặt đất bằng phẳng, nhưng nếu vẫn tiếp tục đi về phía trước thì sẽ rơi cả xuống biển.

Đuôi xe hất lên một cái, đoàn người bị quăng qua một bên, một giây sau lại bị quăng trở về.

Rầm——

Uỳnh——

Ở phía xa có vật nặng rơi vào mặt nước, tiếng động vang lên rung chuyển cả mặt biển.

Linh hồn nhỏ bé của đám người vừa bị quăng chậm chạp quay trở về.

Không bị rơi xuống biển!

Cũng không bị xe hỏng người xong!

May quá mẹ ơi!

Xe dừng trên một con dốc nối với đầu kia của mặt biển.

Sao cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng?

Mọi người nhìn ra thì thấy những chiếc xe bên kia đang không ngừng lao xuống biển.

Bọn họ làm sao mà đi được từ bên kia sang bên này hay vậy?

Vị trí họ đang dừng có hình dạng như số 7. Bọn họ quét ngang từ bên kia lao ra, rồi dừng lại trên con đường dựng đứng này.

Coi như đang đứng ở góc số 7, thì khoảng cách đến chỗ này cũng phải khoảng năm trăm mét, mẹ nó làm sao qua được đây hay thế? Bay à?

Năm trăm mét đấy a!!

Không phải là năm mươi mét đâu!

Mọi người đồng loạt nhìn về cô gái đang lái xe.

Cô gái xoa xoa cổ tay, sườn mặt căng cứng, ánh mắt thanh lãnh, đang nhìn đám Zombie bên kia không ngừng nhảy xuống biển.

Hình ảnh cực kỳ dọa người.

"Mẹ! Đám Zombie này đều mẹ nó biết bơi à?"

Trong xe không biết ai mắng lên một tiếng, bầu không khí quỷ dị bị đập vỡ, tầm mắt của mọi người tập ồ ạt tập trung ở mặt biển.

Xe bị rơi xuống biển nổ tanh bành, nhưng vẫn có người còn sống, đang nhanh chóng bơi vào bở.

Đăng sau là đại quân Zombie đang bơi chó truy kích, nhưng chúng bơi cả nửa ngày vẫn cứ quanh quẩn chỗ cũ, đâm vào đồng bọn đức mức đầu óc choáng váng.

"......"

Bơi chậm vl.

Cũng có Zombie đến cả bơi chó cũng không biết, trực tiếp chìm xuống nước.

"Tiểu thư Sơ Tranh, đi mau!"

Hạ Thành nhìn thấy một con Zombie đã bò được lên bờ, rõ ràng không phải là bơi lên."

"Đệt, bọn nó đi được dưới nước!"

"Đám xác sống này cũng quá buồn nôn rồi!"

Zombie đã chết rồi, nên có ở trong nước hay mặt đất cũng chẳng có gì khác biệt, chúng không biết bơi, nhưng chúng có thể đi từ dưới đáy biển lên.

Quả thực là thiết lập vô địch!

Có Zombie phát hiện ra đi trong nước nhanh hơn so với bơi nên thi nhau chìm xuống đáy.

Sơ Tranh ngó qua cửa xe nhìn ra phía sau.

Ninh Ưu và một số ít người sống sót đã bơi vào bờ, toàn thân ướt sũng, chật vật không chịu nổi.

Sơ Tranh vươn tay, giơ ngón giữa lên, sau đổ nổ máy, bỏ xa đám zombie lại đằng sau.

Ninh Ưu nhìn thấy rõ động tác của Sơ Tranh, cả người tức đến muốn bùng cháy.

Con tiện nhân Sơ Tranh này!

Bọn họ theo chân cô lao ra, đến khi phát hiện ra bên ngoài là mặt biển thì đã quá muộn màng, muốn phanh lại cũng không kịp nữa, hơn nữa phía sau thì chỉ đều là Zombie.

Nhưng xe của Sơ Tranh thì hoàn hảo không vết xước, còn xe của bọn họ toàn bộ đều đã chìm xuống biển nước.

Sắc mặt Ninh Ưu cực kỳ khó coi nhìn lướt qua nơi bọn họ vừa lao ra, khoảng cách xa như vậy, làm sao cô ta có thể phi xe đến đó được? Dị năng sao? Làm gì có thể loại dị năng quái quỷ này chứ?

"Tiểu thư đi mau!"

"A!"

"Zombie đến rồi!!"

-

Xe xông ra khỏi hàng rào phòng vệ, chuệch choạc quay trên đường cái, rồi vững vàng đi vào làn xe.

Sân bay bị bỏ lại phía sau, Dũng ca lấy ra một điếu thuốc, châm lửa hít một hơi, chuẩn xác ngồi phịch xuống ghế.

"Anh tìm đâu ra lửa thế?"

"Tìm được trên máy bay trực thăng,
muốn một cái không?" Dũng ca lấy ra một chiếc bật lửa hơi bẩn thỉu, hào phóng đưa cho anh Bảo.

Anh Bảo lắc đầu, hắn đã sớm rửa tay gác kiếm rồi, ngược lại Dịch Tiếu lại nhận lấy.

"Vừa rồi đám Zombie kia..." Trong lòng Dịch Tiếu vẫn còn chết khiếp: "Tôi có cảm giác chúng lại thông minh lên là thế nào nhỉ??"

Cả lần trong thị trấn trước kia nữa.

Không chỉ một mình Dịch Tiếu có cảm giác như vậy, mà mấy người khác cũng đều có, cảm giác rợn cả tóc gáy.

"Tiểu thư Sơ Tranh, cô cảm thấy thế nào?"

"Ừ." Sơ Tranh tùy tiện đáp một tiếng, hiển nhiên không thèm để ý.

"......" 

Nhìn người ta phong phạm cao nhân thế này cơ mà.

Bọn họ còn lo lắng cái khỉ gì chứ!!

Dũng ca là một xã hội đen nên rất nhanh đã trấn định lại, sau đó là con người rất có tư chất xã hội đen như anh Bảo.

Dịch Tiếu và Hạ Thành lo lắng bất an, không thể trấn định nổi.

Sơ Tranh lái xe một lúc, rồi nhường ghế lái lại, để bọn họ tự lái.

Bến cảng rất gần với sân bay, hơn nữa lại không gặp phải Zombie nên cả đoàn đi rất thuận lợi đến bến cảng.

Quả nhiên nơi này đã từng bị người ta lục soát qua, nhưng những thứ kia quá nhiều, còn có nhiều thùng hàng hoàn hảo không chút tổn tại nào.

Dũng ca dẫn đầu mở hai thùng hàng ra, bên trong là quần áo, còn là hàng hiệu quốc tế.

Hắn chọn hai cái áo mặc vào, thấy nóng quá, lại lập tức bỏ ra.

"Ở đây có đồ hộp!" Âm thanh hưng phấn của Dịch Tiếu từ sát vách truyền đến.

Dũng ca lập tức chạy tới, bên trong thùng hàng có mấy cái rương chồng lên nhau, bên trong đều là đồ hộp.

"Thời tiết nóng như vậy còn có thể ăn được sao?" Hạ Thành nhìn mấy thùng hàng ngao ngán.

"......"

Bên trong thùng hàng cực kỳ nóng, giống y như cái lò nướng.

Tâm trạng đám người vừa mới nhảy cẫng lên đã nhanh chóng bị Hạ Thành dội cho một gáo nước lạnh buốt, đến cả động tác mở đồ hộp ra ăn thử một miếng của anh Bảo cũng dừng lại.

Bọn họ chỉ có thể hy vọng vào lương tâm của nhà máy chế biến này thôi.

Dũng ca nhìn mọi người cười một cái, rồi mở đồ hộp ra.

Hiển nhiên cái công ty chế biến này hoàn toàn không có lương tâm chó má gì cả, đồ đã không thể ăn được nữa rồi.

"Gian thương!"

Ầm!

Vật nặng đập vào thùng hàng tạo ra âm thanh vang dội.

Mấy người đang một phút mặc niệm về đồ hộp bên này, trong nháy mắt thân thể đã căng lên, khẩn trương nhìn về phía âm thanh truyền tới.

Sơ Tranh cầm một cây côn sắt đứng ở bên kia, tiếng động vừa rồi, rõ ràng chính là do cô gõ.

Đám người: "......"

Không thể hô lên một tiếng trước sao?

Hù chết bọn họ rồi.

"Mẹ ôi..." Anh Bảo bị đồ bên trong thùng hàng bên cạnh làm cho kinh ngạc: "Súng này!!!"

Dũng ca nhảy vào, bám lấy cái rương nhìn một chút, bên trong chẳng những có súng, mà còn có rất nhiều đạn dược và các loại vũ khí khác.

Mấy cái thùng hàng này đều được đặt bên trong góc, nếu không phải do Sơ Tranh mở ra, đoán chừng bọn họ đã bỏ qua nó rồi.

Mặc dù không biết là vị quan to mặt lớn nào lại lớn mật đến thế, hay nói các khác không biết phía chính phủ đang dự định làm gì... nhưng bất kể thế nào thì những vũ khí này đối với bọn họ mà nói, quả thực như mưa rào đúng lúc nắng hạn.

Một đám người tìm được một chiếc xe tải hạng lớn ở bến tàu, bắt đầu tấp nập chuyển vũ khí lên.

Sơ Tranh tìm thêm được mấy thùng hàng nữa, phần lớn đều là vật dụng hàng ngày vô dụng hoặc là những vật phẩm xa xỉ, nhưng ngẫu nhiên cũng có thể tìm được một ít vật tư và nước.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện