Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Zombie Tiên Sinh (25)


trước sau

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Anh, vừa rồi em nói không có vấn đề gì chứ?" Rời khỏi phạm vi của đám người kia, người bên cạnh dây chuyền vàng lớn lập tức chân chó hỏi.

Chiếc máy ảnh kia không phải của hắn ta, là hắn ta nhặt được.

Máy ảnh cũng chưa hư, bên trong có một ít ảnh chụp, trong đó có Kim Linh kia.

Bởi vì dáng dấp Kim Linh không tệ, lại ở trong đội ngũ của quân đội phía trước, còn đáng chú ý, nên khi hắn ta nói chuyện phiếm với người khác, bị dây chuyền vàng lớn nghe thấy được.

Sau đó...

Sau đó hắn ta bị gọi đi.

Những lời ấy hắn ta cũng không biết là thật hay giả, dù sao dây chuyền vàng lớn bảo nói thế nào, thì hắn ta nói thế ấy thôi.

"Không tệ." Dây chuyền vàng lớn chính là lão đại lúc trước chặn Sơ Tranh: "Thứ này cho mày."

Dây chuyền vàng lớn nhét cho đối phương hai cục vàng.

"..."

"Anh, cái này..." Có tác dụng gì chứ? Cắn một cái cũng gãy cả răng đấy!

Dây chuyền vàng lớn đảo mắt qua: "Làm sao, có ý kiến?"

"Không... Không có." Có ý kiến cũng không dám nói.

"Lan truyền chuyện này ra đi." Dây chuyền vàng lớn tiếp tục dặn dò: "Làm xong chuyện này, đến chỗ tao nhận vật tư."

"Vâng, không thành vấn đề." Người kia lập tức chân chó gật đầu.

Truyền chút tin tức mà thôi, rất dễ dàng.

Dây chuyền vàng lớn sắp xếp xong những chuyện ấy, thừa cơ không ai chú ý, đi đến rừng cây nhỏ bên cạnh.

Có hai con Zombie đang quanh quẩn trong rừng cây, nghe thấy động tĩnh, bỗng nhiên quay đầu, trong con mắt tối tăm mờ mịt kia, phảng phất như có ánh sáng màu xanh lục.

Dây chuyền vàng lớn sợ ơi là sợ, nhưng cuối cùng vẫn lấy dũng khí tiến lên, nhét tờ giấy viết xong vào trong túi một con Zombie trong đó.

"Grừ!"

Một con Zombie đột nhiên rống lên với gã một tiếng, làm bộ muốn nhào tới.

Dây chuyền vàng lớn sợ đến run chân, cũng quên cả chạy.

Con bên cạnh tát một tát tới, ngăn cản con Zombie kia.

"He!"

Con Zombie kia không phục, lập tức tát lại.

"He he!!"

Hai con Zombie đột nhiên đánh nhau, lúc này dây chuyền vàng lớn mới hoàn hồn, tè ra quần mà chạy.

Chạy ra một khoảng cách, dây chuyền vàng lớn nổi lòng tò mò, nuốt một ngụm nước bọt, lại chạy về nhìn.

Hai con Zombie đã không đánh nhau nữa, một con trong đó đang lung la lung lay rời đi, một con khác bò từ dưới đất dậy, khập khễnh đuổi theo.

Dây chuyền vàng lớn: "..."

-

Chữ của dây chuyền vàng lớn y như chó bò, mấy người Chi Khai vừa đọc vừa đoán, mới đọc lưu loát được cả bức thư.

Mà bọn họ cũng không nghĩ tới, có một ngày, phải dựa vào Zombie đến đưa thư.

Đám người nhìn về phía Sơ Tranh

Cô gái quyết đoán ngồi trên một cái ghế, đứng trước mặt cô là hai con Zombie, một con trong đó đang chỉ vào một con khác, rống "he he he he" không ngừng, cảm xúc hết sức kích động.

Sắc mặt cô gái nghiêm túc, giống như thật sự nghe hiểu vậy.

Cũng không có tác dụng gì.

Một chữ Sơ Tranh cũng nghe không hiểu.

Cô rất mờ mịt.

Cô đang hoài nghi nhân sinh...

"He he!!" Cuối cùng Zombie rống hai lần làm phần kết.

"Ừ, tôi biết rồi, tất cả mọi người là anh em, sống chung hài hòa." Sơ Tranh thuận miệng nói mò một câu, sau đó đuổi bọn nó đi: "Đi xuống đi."

Zombie: "..."

Cô nghe hiểu sao?!

Giá trị võ lực của Sơ Tranh quá cao, dẫn đến những con Zombie này thật sự không dám khiêu chiến với cô, xám xịt rời đi.

Sơ Tranh thở ra một hơi.

Làm ta sợ muốn chết.

Nhưng cử chỉ này của cô, đặt trong mắt của bọn Chi Khai, chính là rất lợi hại... Đại lão còn hiểu cả tiếng Zombie kìa.

Đại lão vẫn đúng là đại lão mà.

"Đại lão, đây là bản chúng tôi chép lại." Chi Khai hấp tấp đưa thư tới.

Sơ Tranh quét mắt nhìn một vòng, dây chuyền vàng lớn nói gã đã làm theo lời Sơ Tranh nói.

Sơ Tranh cân nhắc lại: "Đuổi kịp bọn họ."

"... Vì sao ạ?" Không phải đại lão không thích đồng hành với người khác sao?

Sơ Tranh: "..."

Đương nhiên là đi làm... Người tốt.

Ngày hôm nay cũng đang cố gắng làm người tốt đó!

-

Tin tức truyền ra trong đội ngũ, Kim Linh tự nhiên sẽ sống không thoải mái gì, đặc biệt là người của quân đội, vốn đang rất thích cô ta, ai mà ngờ được cô ta lại có thể làm ra những chuyện như vậy.

Kim Linh sao có thể ngờ tới đối phương sẽ làm đến ngoan tuyệt như vậy, nhanh như thế đã để cho tất cả mọi người biết.

"Kim tiểu thư, vết thương của cô cũng đã gần như khỏi hẳn, tài nguyên chỗ chúng tôi cũng rất eo hẹp, sau này cô tự nghĩ cách đi thôi."

Đối phương nói xong cũng đi, căn bản không cho Kim
Linh cơ hội nói chuyện.

Kim Linh vẫn luôn ngồi xe của quân đội, bây giờ người ta không cung cấp nữa, cô ta phải làm sao bây giờ?

Kim Linh chịu đựng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của đám người, kiên trì đi ra phía sau đội ngũ.

"Chính là cô ta đấy à?"

"Đúng đấy, nhìn thì có vẻ hiền lành, ai mà ngờ được tâm tư lại ác độc cỡ đó, nghe nói mấy chục người trong nhà máy nước ấy đều bị cô ta hại chết."

"A..."

"Sao có thể làm được chuyện như vậy chứ."

Kim Linh cố gắng coi nhẹ sự chỉ trỏ của những người kia, nhưng có một số ngôn luận làm cách nào cũng không coi nhẹ nổi.

Chúng không ngừng chui vào trong tai cô ta.

Cắm rễ nảy mầm dưới đáy lòng.

Kích thích từng dây thần kinh của cô ta.

Các người tốt hơn tôi chỗ nào chứ? Không phải cũng giẫm lên máu tươi của người khác mà sống à, dựa vào cái gì mà nói tôi như vậy?

Dựa vào cái gì...

Trong lúc vô tình cánh môi Kim Linh bị cô ta cắn nát, mùi máu tanh lưu chuyển trên đầu lưỡi cô ta.

Đội xe dần dần di động, đội ngũ trước mặt khẽ động, Kim Linh còn chưa tìm được xe có thể đi nhờ.

Một mình cô ta ở lại nơi dã ngoại hoang vu này, không nói gặp phải Zombie, mà chuyện thức ăn nước uống cũng là một cửa ải lớn.

Kim Linh có chút nóng nảy, nhưng đáng tiếc cũng không ai dừng lại.

Kim Linh cũng không đoái hoài tới chuyện gì khác, bản năng sinh tồn khiến cho cô ta túm lấy người nhìn quen mắt, bảo bọn họ mang mình theo với.

"Không được, cô nhìn xe tôi đi, đã ngồi đầy cả rồi."

"Trên xe tôi không có ghế trống."

"Không được, tôi không mang cô theo được..."

Ai ai cũng nói như vậy.

Kim Linh lần lượt bị từ chối, sắc mặt càng ngày càng kém, cô ta chỉ có thể nhìn những chiếc xe đi qua, để lại bụi bặm đầy đất.

Ngay khi Kim Linh dự định tự nghĩ cách, thì bỗng có xe quay về.

Người trong xe Kim Linh không quen thuộc lắm, nhưng nhìn dáng vẻ của bọn họ, Kim Linh cũng biết không phải là người tốt lành gì.

"Cô gái, lên xe không?"

Kim Linh lui về phía sau: "Không... Không cần."

"Gần đây không có gì đâu, bây giờ cô không có gì cả, chết ở đây thì rất đáng tiếc." Người trên xe cười nói.

Lời này nói rất thực tế, nhưng mang theo chút uy hiếp.

"Không cần!" Kim Linh xoay người chạy.

Trên xe lập tức có người lao xuống, đuổi kịp Kim Linh, chặn cô ta lại.

Lần nào Kim Linh cũng dựa vào lực lượng của người khác, thực lực của bản thân cô ta chẳng ra sao cả, người đàn ông kia dáng người cao lớn, ngăn cô ta lại, Kim Linh căn bản chạy không thoát.

"Tôi không lên xe, các người tránh ra!"

"Cô gái à, chúng tôi đang giúp cô đấy, cô đừng không thức thời như thế chứ." Người trên xe tiếp tục cười: "Bắt cô ta tới đây."

"Các người đừng đụng vào tôi!"

"Buông ra!"

Kim Linh hô to cũng không có ai đáp lại, hai người đàn ông một trái một phải túm lấy cánh tay cô ta, túm cô ta lên trên xe.

Kim Linh hoảng loạn cực kỳ, vừa cào vừa cấu mấy người đàn ông, vừa kêu to.

Nhưng đội xe đã rời đi được một lúc, làm gì còn có thể nghe thấy giọng cô ta được.

Kim Linh căn bản không thoát khỏi đám người này được, bị cưỡng ép nhét vào trong xe.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện