Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 218: Vương giả tái xuất (15)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Tiểu Hy Hy - Kagamine_Arata

Beta: Sa Nhi - Shadowysady

==============================

Sơ Tranh vô cùng hờ hững hỏi: "Khi ăn sáng anh đều nói nhiều thế à?"

Giang Dã: "......"

Giang Dã liếc nhìn Sơ Tranh như có thâm ý khác.

Có lẽ là hắn nghĩ nhiều quá rồi...

Ăn xong bữa sáng, Sơ Tranh đưa Giang Dã đi gặp kẻ đã bị bắt kia.

Kẻ nọ đang bị trùm đầu trói vào ghế, vệ sĩ khoanh tay đứng trong phòng trông coi.

"Tiểu thư, Giang tiên sinh." Vệ sĩ thấy người đi vào bèn cung kính cúi chào.

Sơ Tranh dừng ở cửa: "Hắn là của anh."

Giang Dã: "......."

Người không biết còn tưởng chúng ta đang làm giao dịch gì mờ ám đấy!

Giang Dã đi lên trước, kéo miếng vải đen trùm đầu đối phương xuống.

Là một người đàn ông mặt mũi xấu xí, chính là cái loại nếu ném vào đám đông thì tìm nửa ngày cũng không ra kia.

Bây giờ tên kia vẫn còn đang choáng váng.

Giang Dã quay đầu lại nhìn Sơ Tranh, cô phất tay, ra hiệu cho đám vệ sĩ cùng rời đi.

Giang Dã: "......"

Hắn chỉ muốn hỏi, có thật đây là tên tối qua bắn sao?

-

Nửa giờ sau, Giang Dã đi ra.

Áo khoác của thiếu niên nới ra, cổ áo cũng bị giật đứt mất hai nút, lộ ra xương quai xanh tinh xảo.

Ngón tay hắn dính máu, đôi mắt vẫn còn chưa tản hết sự âm ngoan.

Tựa như một con thú non vừa trải qua giết chóc, bước chân giẫm thong thả, từ trong bóng tối đi vào trong ánh nắng.

Con ngươi thâm thúy của thiếu niên xẹt qua ánh vàng của đóa hoa rực rỡ, tầm mắt của hắn dừng trên người cô gái đứng bên đường.

Hắn ngơ ngẩn nhìn Sơ Tranh mấy giây, sau đó khóe môi hơi cong lên, nở nụ cười: "Thịnh tiểu thư, tôi đã hỏi xong rồi."

Sơ Tranh gật đầu: "Người giao cho anh xử trí."

"Chẳng qua chỉ là lấy tiền làm việc, Thịnh tiểu thư cứ tùy tiện xử trí là được rồi." Thiếu niên không chút để ý sửa sang lại vạt áo: "Dù sao... hắn cũng đã khiến cô bị kinh hách."

"Cần tôi giúp anh..."

"Thịnh tiểu thư, quan hệ giữa chúng ta còn chưa tốt đến thế." Thiếu niên đánh gãy lời Sơ Tranh: "Chuyện của tôi, tôi có thể tự mình giải quyết."

Sơ Tranh: "......"

Đến lúc đó thì tôi còn phải cứu anh đó!!

Anh đừng có thể hiện nữa đi!

Giang Dã đảo mắt, đi về phía cầu thang.

Sơ Tranh đuổi kịp rồi theo hắn xuống lầu.

Nơi này là một khu nhà bị bỏ hoang, Giang Dã bước xuống bậc thang cuối cùng, vừa mới dẫm ra ngoài ánh sáng, thân thể đã đột nhiên bị người phía sau kéo lại.

Đoàng đoàng đoàng ——

Viên đạn để lại một loạt dấu vết chỗ Giang Dã vừa mới đạp lên, đá vụn và tro bụi mù mịt bốc lên làm cản trở tầm nhìn.

Thiếu niên dựa sát vào lan can bằng sắt cũ nát.

Sơ Tranh ôm eo hắn.

"Không sao chứ?"

Giang Dã lấy lại tinh thần, ngước mắt nhìn gương mặt tinh xảo của cô: "Thịnh tiểu thư, đây hẳn là không nhằm vào tôi đâu nhỉ?"

Sử dụng vũ khí trắng trợn táo bạo thế này, nếu là những kẻ luôn đối phó với hắn, chỉ sợ là còn chưa có lá gan này đâu.

Sơ Tranh nhìn thoáng qua bên ngoài.

Đoàng đoàng đoàng ——

Viên đạn bắn lên tường, lớp sơn trong nháy mắt đã tróc ra làm cho bụi đất bay ngập trời.

Sơ Tranh kéo Giang Dã trở lên lầu, tập hợp với đám vệ sĩ

"Tiểu thư, chúng ta đã bị bao vây."

Sắc mặt Sơ Tranh bất biến, chỉ bình tĩnh hỏi: "Các anh không phát hiện có người theo dõi?"

Vệ sĩ nhìn nhau vài lần, không ai phát hiện ra.

Mà bây giờ cũng không phải lúc truy cứu chuyện này, dưới lầu đã truyền đến tiếng bước chân rồi.

Sơ Tranh ra hiệu cho vệ sĩ tản ra, cô tiếp nhận súng từ trong tay vệ sĩ, sau khi lên đạn xong thì giao cho Giang Dã.

Lúc này đám người phía dưới đã ào ạt xông tới, Giang Dã cũng không thể thoái thác.

Sơ Tranh kéo Giang Dã lui về phía sau.

Pằng ——

Chỗ cầu thang không biết là ai nổ súng trước, tiếp theo chính là tiếng súng không ngừng vang lên.

Cả tòa nhà cũng như bị rung lắc.

"Ngồi yên ở đây."

Sơ Tranh chưa cho Giang Dã cơ hội phản đối đã xoay người lách sang bên kia, phía đối diện vừa xuất hiện một người, cô đã lập tức chĩa súng lên bắn.

Kẻ kia vừa vặn ngã đổ xuống đầu cầu thang.

Giang Dã hơi nhíu mày.

Nếu là người từng trải qua huấn luyện, bắn trúng mục tiêu trong lúc đang di chuyển cũng không có gì kì lạ.

Nhưng hắn nhìn tố chất thân thể của cô gái kia thế nào cũng không giống như đã qua huấn luyện, thế mà động tác ngược lại trông còn vô cùng thuần thục.

Cô bước ra từ trong ánh sáng, tựa như nghé con mới sinh, hoàn toàn không biết sợ hãi là gì.

Giang Dã đột nhiên cảm thấy lo lắng.

Vốn hắn chỉ tùy tiện cầm súng, giờ phút này lại nghiêm túc nắm chắc, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ bên kia.

Sơ Tranh giải quyết hai tên vừa xông lên, xung phong tiến ra trước.

Tiếng súng chợt dừng lại.

Toàn bộ hành lang đều im lìm.

Bụi đất bay múa trong ánh nắng, không khí nồng nặc mùi thuốc súng.

"Thịnh tiểu thư, vô tình mạo phạm."

Có kẻ lên tiếng.

Thân thể Sơ Tranh nhoáng một cái đã lên đứng trên cầu thang, động tác thuần thục thay đạn.

Lúc này cô mới lên
tiếng: "Viên đạn của các người lại không nói với tôi như thế."

"Thịnh tiểu thư, vừa rồi thật sự là hiểu lầm, chúng ta có thể nói chuyện hòa hảo được chứ."

Đáp lại đối phương chính là một viên đạn.

Viên đạn không bắn trúng người, mà bắn về phía lan can sắt, leng keng leng keng rơi xuống mặt đất, cuối cùng sự yên tĩnh trở lại.

"Tiểu thư!"

Vệ sĩ kinh hô một tiếng.

Có người nhảy xuống từ ban công, Sơ Tranh đang cúi nhìn xuống dưới, nghe thấy tiếng động, vừa ngước mắt nhìn lên thì đã thấy người nọ bóp cò.

Sơ Tranh chĩa súng lên động thủ, một tiếng súng cũng đồng thời vang lên.

Đối phương còn chưa kịp bóp cò đã ngã xuống từ không trung.

Vật nặng nện xuống mặt đất phát ra âm thanh nặng nề.

Sơ Tranh nhìn lại cách đó không xa.

Thiếu niên một tay cầm súng, vẫn đang duy trì tư thế nổ súng.

Áo khoác của hắn cũng đang chậm rãi rơi xuống sau hành động.

Khóe môi thiếu niên ngả ngớn, mắt đen thâm thúy nhìn chăm chú phía trước, hoàn toàn không giống với lần đầu tiên Sơ Tranh thấy hắn động thủ.

Lúc này toàn thân thiếu niên chỉ lộ ra vẻ hờ hững tùy tiện.

Dường như giết một người, với hắn mà nói, cũng dễ dàng như giẫm chết một con kiến vậy.

Kẻ vừa rơi xuống kia, cũng phân không ra là đã bị ai giải quyết.

"Thịnh tiểu thư, cẩn thận nha." Giọng nói réo rắt của thiếu niên phá vỡ sự yên tĩnh.

Dường như ngay lúc đó, đám người từ phía dưới xông lên, ngoài ban công cũng có người nhảy vào.

Sơ Tranh thong dong bình tĩnh nổ súng, một người tiếp một người lần lượt ngã xuống.

Gương mặt của những kẻ này không phải người phương Đông, mỗi người đều lộ ra đặc thù của người phương Tây, giao tiếp với nhau cũng không dùng tiếng Trung.

Người của đối phương rất nhiều, Sơ Tranh đánh đã đến lúc hết kiên nhẫn.

Không dứt.

Phiền.

Vẫn còn nữa.

Giang Dã đứng ở đằng xa, nhưng hắn vẫn luôn một mực chú ý tới Sơ Tranh.

Hắn có thể cảm thấy rất rõ ràng, quanh thân cô gái đứng giữa làn khói lửa kia bắt đầu tràn ra sự bực bội.

Loại cảm giác này rất vi diệu, giống như hắn có thể biết được, lúc này cô rất không kiên nhẫn, chứ không hề sợ hãi.

Giang Dã chợt xoay người, họng súng nhắm ngay vào một kẻ tiến tới phía sau hắn, khóe miệng nở nụ cười: "Tiếng hít thở của anh quá nặng."

Pằng ——

Người nọ ngã xuống đất.

Chờ hắn quay đầu lại, cô gái bên kia đã không thấy tung tích, bọn vệ sĩ ai cũng khẩn trương nhìn xuốngdưới.

Đáy lòng Giang Dã khẽ giật thót lên, hắn ngay lập tức vọt thẳng tới.

Gần như đồng thời với lúc hắn vừa nắm lấy lan can, tất cả âm thanh phía dưới đột nhiên biến mất, cả không gian đều im ắng không còn một tiếng động.

Giang Dã chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của chính mình.

Hắn nhìn lại phía dưới.

Cô gái đang đứng giữa cầu thang, súng trong tay giơ lên, chĩa xuống.

Đồng tử Giang Dã hơi co rụt lại, vài giây sau hắn mới buông lan can ra, lui về sau hai bước, dựa vào bức tường gồ ghề lồi lõm.

Bọn vệ sĩ lấy lại tinh thần, lướt qua Giang Dã tiến xuống lầu.

Dưới đất bắt đầu có những âm thanh hỗn loạn, còn có tiếng người kêu rên.

Giang Dã bình ổn lại sự xúc động dưới đáy lòng, đi đến đầu cầu thang, ghé mắt nhìn xuống.

Cô gái ngồi trên cầu thang, mặt không cảm xúc nhìn vệ sĩ đang trói chặt một tên vẫn còn chút hơi tàn.

==================

#sha gallery:3


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện