Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Y kinh thiên hạ (35)


trước sau

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Kinh Phá trở lại chỗ ở, nhanh như chớp chạy vào nhà xem dược lô của hắn.

Ra ngoài lâu như vậy mà lửa vẫn cháy bình thường, cũng không có vấn đề gì.

Kinh Phá đi trong phòng một vòng, không phát hiện ra thứ gì dị thường, lại từ từ ra ngoài, sau đó nhảy dựng lên ôm lấy Sơ Tranh.

Kinh Phá nhảy quá đột ngột, Sơ Tranh xém chút bị trẹo thắt lưng rồi.

"Sao thế?" Sơ Tranh nghiêm mặt hỏi.

Kinh Phá lắc đầu, vùi đầu vào trong tóc cô nhẹ cọ.

Sơ Tranh không hiểu thấu, không biết thẻ này lại làm gì, chỉ có thể cùng hắn đứng trong sân.

Một hồi lâu, thiếu niên buông cô ra, cúi đầu, giống như ngại ngùng: "Ta vào trong đây."

"Ừ." Ôi, cuối cùng cũng buông ra rồi, eo của ta...

"Ừm..."

Tay Sơ Tranh vừa giơ lên được một nửa vội buông xuống, nghiêm túc nhìn hắn: "Hả?"

"... Cảm ơn nàng."

Kinh Phá nói xong thì vội vàng vọt vào phòng, đóng sầm cửa lại, như có thứ gì đang đuổi theo hắn vậy.

Sơ Tranh chống nạnh thở dài, mi thành thật chút đi được không! Nếu không thì dùng chút hành động thực tế cũng được, ta cần một tiếng cảm ơn của mi có ích lợi gì chứ!

Tức giận!

-

Trong lúc Kinh Phá luyện chế giải dược, cơ bản Sơ Tranh đều không hề ra ngoài, cho dù ra ngoài, cũng luôn mang theo thẻ người tốt.

Ma thú bên ngoài đã toàn diện khai chiến với nhân tộc, chỗ nào cũng có người chết.

Nghe nói Mạnh Vị Hàn đang bị Phá Ma tông truy nã.

Bên kia điều tra rõ hắn ta xác thực đã dùng cấm thuật, lúc muốn giam giữ hắn ta thì người đã chạy mất.

Nhưng trước khi chạy, dường như Mạnh Vị Hàn đã bị trọng thương, nếu vận khí không tốt có thể bị phế hết toàn bộ tu vi.

Nếu như không phải nhân tộc và ma tộc đang đánh túi bụi, Phá Ma tông không có nhiều thời gian để đi bắt hắn ta, thì bây giờ đã sớm bị bắt lại rồi.

Sơ Tranh cảm thấy mình cần phải làm người tốt...

Kẹt kẹt ——

Cửa phòng đằng sau mở ra, thiếu niên chạy ra như một trận gió, ôm lấy Sơ Tranh, hôn bẹp lên mặt cô một cái.

"Ta luyện chế ra được rồi!"

Trong giọng nói của thiếu niên tràn đầy hưng phấn kích động.

"Chúc mừng."

"Ừm..."

Kinh Phá thấy Sơ Tranh không có biểu tình gì, cũng dần dần bình tĩnh lại.

Mặc dù luyện chế ra được rồi, nhưng còn chưa biết có tác dụng không.

Sơ Tranh hỏi: "Chừng nào thì bắt đầu?"

"... Chờ lần sau ta phát tác." Dùng ở thời điểm này có thể sẽ không có hiệu quả.

"Ừ."

-

Kinh Phá luyện chế thuốc xong, cũng không cần ở lại đây nữa, cho nên Sơ Tranh dẫn hắn rời đi.

Trên đường đi gặp phải ma thú thì trực tiếp đánh ngã, ma thú linh hạch có thể moi được cả đống.

Sơ Tranh lười moi thì sẽ để ác linh thay thế.

Về sau cô phát hiện ác linh đi hạ độc càng nhanh hơn, mặc dù ma thú có cơ hội phát hiện ra ác linh, nhưng dưới tình huống không có phòng bị thì bọn nó không phát hiện ra được.

Cho nên...

Ma thú không hiểu thấu bị tổn thất nhiều như vậy, rất nhanh đã phát hiện ra vấn đề.

Có phòng bị ác linh sẽ không dễ đắc thủ như vậy nữa.

Nhưng rất nhanh Sơ Tranh lại phát hiện ra cách chơi mới.

Ác linh cũng có thể công kích ma thú!

Sơ Tranh có một thanh tiến độ trấn áp ma thú phải làm, cho nên rất nhanh ác linh đã tạo thành đại quân, bắt đầu nghiền ép ma thú.

Nhân tộc bên kia rất ngơ ngác.

Chuyện gì vậy?

Sao ma thú lại càng ngày càng ít đi vậy?

Là thay đổi chiến thuật hay là không đánh nữa?

Mãi đến khi có người trông thấy ma đầu Trầm Âm kéo theo quan tài.

"Nàng giúp?"

"Làm sao có thể... Bản thân nàng ta đã giết người như ngóe, sao lại giúp chúng ta được!"

"Chúng ta tận mắt nhìn thấy, ngươi nghi ngờ chúng ta nói dối à?"

"Không không không... Ta không có ý đó, chỉ là ta cảm thấy chuyện này rất không thể nào, quá huyền ảo, nàng ta là ma đầu cơ mà."

"Đúng thế."

"Nhưng chúng ta nhìn thấy như thế!"

"Vậy nàng ta... Có mục đích gì?"

Loại đối thoại tương tự như vậy không ngừng tuôn ra trong nhân tộc.

Không ai tin rằng Sơ Tranh sẽ làm loại chuyện này, đây là giúp nhân tộc...

Nhưng dù bọn họ tin hay không, thì loại tin đồn này càng ngày càng nhiều.

Mà ma thú đúng là không nhiều như trước nữa.

Như vậy vấn đề mới lại tới...

"Sao mà nàng làm được? Nhiều ma thú như vậy... Chúng ta cũng không giải quyết được, một mình nàng mà có thể đối phó với nhiều ma thú như vậy sao?"

Cho rằng ma thú ngồi không à?

"Ma đầu ở ngoài thành!"

"Đi xem thử đi!"

"Đi!"

Một đám tu sĩ lộ vẻ thần thông chạy ra ngoài thành.

Ma thú cách thành trì một khoảng cách, khi bọn họ đuổi
tới thì ma thú còn đứng cũng không nhiều lắm.

Mà ma đầu trong miệng bọn họ không làm gì cả, đứng trên gò đất cao hơn không ít, hai tay khoanh trước ngực, lấy tư thái bễ nghễ thiên hạ nhìn chiến trường.

Bên cạnh cô là một chiếc quan tài đen nhánh.

Nghe nói cái quan tài này là vật bất ly thân của cô.

Trên mép quan tài còn có một thiếu niên áo trắng đang ngồi, ôm một cái túi nhỏ, không biết đang ăn gì, hai chân còn rất nhàn nhã quơ quơ.

Trong đàn ma thú không có đối thủ, nhưng bọn nó lại đang công kích thứ gì đó.

"Là ác linh!"

Có người mở thiên nhãn, trông thấy những con ác linh kia.

Ác linh lít nha lít nhít vây quanh ma thú, hoàn toàn chính là... Quần ẩu.

"Đó là gì vậy..." Bỗng nhiên có người chỉ về nơi xa, đáy mắt tràn đầy kinh dị.

Đám người nhìn sang theo.

Bên kia có thêm một con sông đỏ như màu máu.

Làm thổ dân ở bản địa, rất nhiều người đều vững tin trước kia ở đây không có dòng sông này.

Vậy dòng sông màu đỏ đó là gì!

"Sông Vong Xuyên..." Không biết là ai trong đám người rống lên một câu: "Chuyện của Ngũ Âm trấn các ngươi có nghe nói không? Đây cũng là sông Vong Xuyên!"

Sông Vong Xuyên?

Chuyện của Ngũ Âm trấn bọn họ có nghe thấy, không biết là ai làm ra chuyện đó, giết hết toàn bộ người của thị trấn thì không nói, còn cầm tù linh hồn của họ ở đó.

Ác độc như vậy...

Nghe nói chính là ma đầu kia phá vỡ trận pháp, làm cho sông Vong Xuyên xuất hiện lần nữa.

Sông Vong Xuyên kết nối âm dương, nghe nói chỉ có linh hồn mới có thể trông thấy, vì sao bọn họ lại có thể trông thấy?

Chẳng lẽ... Bọn họ đều đã chết?

"Sao nó lại xuất hiện ở đây? Mẹ nó ta còn sống mà!!"

"Grào!"

Một con ma thú cuối cùng ngửa mặt lên trời thét dài, chậm rãi ngã xuống đất, con ngươi lớn như chuông đồng nhìn chằm chằm vào phương hướng của Sơ Tranh.

Sơ Tranh chỉ thản nhiên liếc qua, không hề để trong lòng, ôm thiếu niên vào trong quan tài, sau đó kéo quan tài rời khỏi gò đất.

"Ma... Trầm Âm!"

Sơ Tranh ngừng bước chân, quay đầu nhìn về phía người gọi mình lại.

Người kia đối đầu với ánh mắt Sơ Tranh, không khỏi rùng mình một cái, một hồi lâu sau cũng không nói ra lời.

Đợi hắn ta hoàn hồn, làm gì còn bóng dáng của cô gái kia nữa.

Ngay cả những ác linh đó cũng biến mất.

Dòng sông nơi xa cũng đang từ từ biến mất.

Nếu như không phải trên đất đầy thi thể ma thú, thì bọn họ sẽ hoài nghi là nằm mơ tập thể rồi.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc có người đi kiểm tra những ma thú kia: "Ma thú linh hạch đều mất rồi..."

"Con sông kia... Theo chân nàng xuất hiện sao?"

Chuyện này chạm vào điểm mù tri thức của họ, không ai có thể trả lời câu hỏi này.

-

Phá Ma tông.

Trên đại điện nghị sự, trừ người của Phá Ma tông thì còn có người của môn phái khác.

Liên minh Cửu Châu cũng phái đại biểu —— Vu Việt có mặt.

Hôm nay họ tập hợp ở đây, chủ yếu là để thảo luận chuyện về ma thú.

Khu vực của nhân tộc đã thất thủ mấy chỗ, cứ để tiếp tục như vậy cũng không phải cách.

Thảo luận chính sự xong, đột nhiên có người hỏi: "Tin tức về ma đầu Trầm Âm mọi người có nghe nói không?"

Phía dưới là một mảnh tiếng bàn luận xôn xao, hiển nhiên đều đã từng nghe đến.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện