Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Kim Ốc Tàng Kiều (32)


trước sau

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Sơ Tranh níu quần áo hắn lại: "Không phải tôi trả tiền rồi à?" Làm sao đây, tính lừa gạt khách hàng à!

"Nhìn một chút, một trăm tệ, nhìn thêm coi như bản vương tặng cho ngươi." Ti Tàng đẩy tay Sơ Tranh ra, lộ ra một biểu cảm đắc ý: "Bây giờ bản vương phải đi kiếm tiền, ngươi đừng cản trở bản vương!"

Sơ Tranh: "..."

Thẻ người tốt học thói xấu ở đâu vậy?

Sơ Tranh quan sát một chút, chỉ khi đưa đồ đến cho cô Ti Tàng mới đi ra, thời gian còn lại đều ở trong quầy bar.

Có người nói chuyện với hắn, hắn cũng bày ra dáng vẻ lãnh đạm không thèm để ý đến người khác.

Kẻ thức thời thì còn tốt, không thức thời sẽ thu được ánh mắt cảnh cáo tràn ngập sát khí của Ti Tàng.

Lúc này Sơ Tranh mới yên tâm lại.

Nếu mà con hàng này vì tiền, mà đối mặt với ai cũng làm ra một màn như cô thì còn ra thể thống gì nữa.

Ti Tàng tan tầm thay quần áo đi ra, hắn mặc một bộ đồ thể thao, làm cho người đàn ông càng có thêm mấy phần tỏa nắng.

Ti Tàng ngồi xuống đối diện Sơ Tranh, cướp lấy đồ uống trong tay cô trực tiếp uống một hớp.

"Nhân viên trong tiệm các anh có thể uống đồ uống của khách à?"

"Bản vương tan làm rồi!" Ti Tàng một hơi uống hết sạch đồ uống: "Trả lại cho ngươi."

Sơ Tranh: "..."

Không so đo với thẻ người tốt.

Tỉnh táo!

Ti Tàng ngồi ở đây, không ít người trong quán café nhìn sang bên này, ngay cả nhân viên cửa hàng cũng cảm thấy tò mò.

Ti Tàng đại khái là cảm thấy quá nhiều người nhìn: "Đi thôi."

Sơ Tranh đi tính tiền, Ti Tàng đứng ở ngoài cửa đợi cô.

"Chị ơi, chị và Ti Tàng có quan hệ thế nào vậy?" Người thu ngân là một cô gái, mặt mày cong cong tò mò hỏi.

"Sống chung."

"..."

Cô gái hơi đỏ mặt.

Đưa hóa đơn cho Sơ Tranh, lại nhỏ giọng nói một câu: "Ti Tàng rất đẹp trai."

Sơ Tranh đồng ý gật đầu: "Tôi cũng cảm thấy thế."

Sơ Tranh đi từ quán cafe ra, Ti Tàng hai tay đút túi, đứng trên bậc thang, đang nhìn xe lui tới trên đường.

Sơ Tranh đi qua, nắm tay hắn: "Nắm tay anh từ đây về cần bao nhiêu tiền?"

Ti Tàng thu tầm mắt lại, ánh mắt rơi trên đôi tay giao nhau của hắn và Sơ Tranh.

Ti Tàng nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Bớt cho ngươi, một ngàn."

Ti Tàng cảm thấy hắn đường đường là Yêu Vương, bị nhân loại vừa hôn vừa sờ, ban đêm còn bị... Hắn thu chút tiền thì làm sao.

Ừm!

Hắn thu tiền không sai!

Sơ Tranh cho chuyển Ti Tàng một ngàn tệ.

"Chỉ có thể nắm tay!" Ti Tàng đại khái đã được đả thông hai mạch nhâm đốc: "Chuyện khác phải thu phí."

"Bỏ đi, tôi không muốn mua nữa." Sơ Tranh buông Ti Tàng ra.

Đầu ngón tay vẫn chưa hoàn toàn tách ra, Ti Tàng bỗng nắm chặt tay cô: "Vậy không được, ngươi cũng trả tiền rồi."

Sơ Tranh: "..."

-

Ti Tàng tích góp tiền giống như điên rồi vậy, ngày nào cũng nghĩ xem làm sao để tích góp tiền.

Sơ Tranh thật sự không chịu được, vào một ngày nào đó đè hắn hôn một lúc lâu xong, hỏi hắn: "Rốt cuộc anh góp tiền để mua gì?"

Có lẽ tâm trạng Ti Tàng rất tốt, lấy điện thoại di động ra cho Sơ Tranh xem: "Mua cái này."

Sơ Tranh nhìn lên trên màn hình một chút.

"Người máy?" Sơ Tranh không hiểu lắm: "Anh mua cái này làm gì?"

Lúc trước trông thấy người máy ở công ty livestream, cô cho là Ti Tàng chỉ thuận miệng nói một chút thôi.

Dù sao lúc ấy nhìn hắn cũng có vẻ không tha thiết gì.

Nhưng mà không nghĩ tới, lâu như vậy rồi mà hắn vẫn còn nhớ đến.

Không chỉ nhớ đến, còn cố gắng hành động thực tế, chuẩn bị mua về.

"Mua về xem."

Này nếu mà là người bình thường thì chắc chắn không thể nào nói ra loại lời này.

Ai lại tốn thời gian tích góp nhiều tiền như vậy, chỉ vì mua người máy về xem chứ.

Nhưng hắn là Yêu Vương, đúng là rất có khả năng chỉ mua về xem...

Sơ Tranh cúi đầu hôn hắn, điện thoại của Ti Tàng trượt xuống bên cạnh.

Sơ Tranh thấp giọng nói: "Tôi mua cho anh."

"Bản vương mới không cần ngươi mua." Ti Tàng nói thầm: "Bản vương mua được."

Sơ Tranh: "..."

Dựa vào tiền mi kiếm được từ chỗ ta sao?

Có thể là suy nghĩ của yêu không giống con người, Ti Tàng cũng không cảm thấy chuyện này có gì không đúng.

Thậm
chí còn cảm thấy cũng không tệ lắm...

Ngày nào Sơ Tranh cũng nợ tiền hắn một cách không hiểu nổi.

Ngay cả đưa cho cô ly nước cũng phải thu phí, nói gì mà Yêu Vương tự tay rót nước, người khác mơ cũng không dám mơ, vân vân...

Sơ Tranh có chút lo lắng, cảnh cáo hắn: "Chuyện này chỉ có thể làm với tôi, trừ tôi ra thì ai cũng không được."

"Chuyện gì?"

Sơ Tranh đảo mắt qua người hắn, Ti Tàng lập tức hừ lạnh một tiếng: "Bản vương là người mà ai cũng có thể đụng được sao?"

"Không phải là tốt rồi."

Ti Tàng xác thực không phải người tùy tiện, hắn thậm chí khá ghét những nhân loại khác.

Sơ Tranh sờ đầu Ti Tàng, đứng dậy ra khỏi gian phòng.

Ti Tàng lật trên giường một vòng, quay đầu thì nhìn thấy Đồ Lăng Thú bám lấy khung cửa.

"Vương, đây chính là kiếm tiền mà ngài nói sao?"

"Bản vương tiền kiếm bằng bản lĩnh, có vấn đề gì?"

Đồ Lăng Thú nắm chặt móng vuốt nhỏ: "Vậy ngày nào cô ta cũng sờ lông ta, có phải ta cũng có thể kiếm tiền không?"

Ti Tàng: "..."

-

Ngày hôm sau Sơ Tranh phát hiện Đồ Lăng Thú thay đổi.

Lông toàn thân bị cắt cho lung tung, y như bị chó gặm.

Đồ Lăng Thú mất đi lông không còn đáng yêu nữa.

Đồ Lăng Thú tự giam mình trong lồng, núp trong góc cực kỳ thương tâm.

"Anh cắt à."

"Đúng vậy."

"..." Sơ Tranh bình tĩnh hỏi: "Anh cắt lông nó làm gì?"

Ti Tàng hất cằm: "Ai bảo ngươi sờ nó. Nó là con đực!"

Sơ Tranh: "..."

Ti Tàng: "Nó mọc một lần bản vương sẽ cắt một lần!"

Sơ Tranh: "..."

Ti Tàng: "Ngươi có bản vương còn chưa đủ à?"

Sơ Tranh: "Vậy anh là yêu gì?"

Ti Tàng bĩu môi: "Bản vương không nói cho ngươi biết."

Sơ Tranh dữ dằn đập một cái ở bên cạnh: "Anh còn dám cắt lông của nó, tôi sẽ cắt tóc anh!"

Ti Tàng túc lấy tóc mình xê dịch ra phía sau, phẫn nộ trừng cô: "Ngươi dám!"

"Anh thử xem."

Ti Tàng: "..." Thử thì thử, chả lẽ bản vương lại còn sợ ngươi chắc!

Sau đó Ti Tàng vẫn tiếp tục cắt lông của Đồ Lăng Thú.

Mặc dù Sơ Tranh uy hiếp muốn cắt tóc hắn, nhưng cũng không ra tay thật, chỉ uy hiếp hắn một chút mà thôi.

Đồ Lăng Thú không có lông mềm, Sơ Tranh cũng rất ít khi sủng hạnh nó nữa.

Đồ Lăng Thú khổ sở cực kỳ.

Tại sao nó lại hỏi Vương câu đó chứ.

Còn sống không tốt sao?

-

Đồ Lăng Thú thất sủng tháng thứ hai, Sơ Tranh đột nhiên tìm nó.

Một người một thú ngồi xổm trên ban công, bên cạnh còn có một gốc cây nhỏ, Đồ Lăng Thú hơi sợ hãi.

Vương không thích nó đơn độc ở chung một chỗ với nhân loại này.

Sơ Tranh vào thẳng chủ đề chính: "Mi có biết rốt cuộc hắn là yêu gì không?"

"... Vương sao?"

Sơ Tranh gật đầu.

"Ta không biết." Lai lịch của Ti Tàng trong Yêu giới không ai nói rõ được.

Mọi người chỉ từng nhìn thấy dáng vẻ hình người của Ti Tàng thôi, cho tới bây giờ chưa có yêu nào từng thấy bản thể của hắn.

Hoặc là nói...

Thấy đều chết hết cả rồi.

Đồ Lăng Thú: "Nhưng mà lời đồn trong Yêu giới rất nhiều, có kẻ nói Vương là rồng..."

"Rồng không phải Thần thú sao?"

"... Đó cũng là yêu mà." Đồ Lăng Thú yếu ớt nói: "Không phải mỗi con rồng đều có thể tấn thăng làm thần long."

Ở Yêu giới, rồng cũng là yêu.

"Ồ... Còn gì nữa không?"

Đồ Lăng Thú: "Còn có yêu nói Vương là hồ ly, cũng có nói là kỳ lân..."

"..."

Đồ Lăng Thú tò mò: "Sao ngài không tự hỏi Vương?"

Sơ Tranh: "..."

Nếu ta có thể hỏi ra được thì còn cần thế này à?

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện